Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 109: Sư tôn không có chí tiến thủ

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-04 11:19:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiểu sư .”

Sau lưng bỗng nhiên vang lên âm thanh từ bi quen thuộc.

Ngự Đan Liên theo bản năng đầu , áo cà sa đỏ hồng lập tức đập mí mắt.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, nụ từ bi của Lạc Bằng Kêu, chớp mắt một cái.

“Đại sư ?”

Lạc Bằng Kiêu xoa xoa đầu Ngự Đan Liên, mái tóc dài mượt xuyên qua từng kẽ tay.

“Tóc dối như thế mà cũng b.úi cho gọn gàng .”

Lạc Bằng Kiêu dùng bàn tay nhẹ nhàng vấn tóc của Ngự Đan Liên lên, nàng bỗng nhiên xoay , gắt gao ôm lấy chân của .

Lạc Bằng Kiêu âm thanh nghẹn ngào của nàng: “Đại sư , thương chứ?”

Nụ từ bi của chút cứng đờ.

Cúi đầu tiểu cô nương thấp bé ở chân, trong đầu của thế nhưng ẩn ẩn sinh vài phần hối hận.

Hắn nên cứ như mà ném Tiểu sư ngoài.

lúc tình huống khẩn cấp, Tiểu sư cùng đều là Phật tu thì còn dễ .

nếu để cho Tiểu sư thấy đạo của , nhỏ như , rành thế sự, lẽ đạo tâm sẽ xong dẫn đến tẩu hỏa nhập ma.

Cho nên mới khẩn cấp ném nàng ngoài.

Lạc Bằng Kiêu nhẹ nhàng thở một : “Huynh thương, Ma Châu hấp thu tu vi cùng với linh hồn của khác để tẩm bổ cho Ma Tộc , nó , cũng nó, nó hẳn là lo lắng ở trong đó quấy nhiễu nó chuyện đại sự, cho nên liền thả ngoài.”

Ngự Đan Liên bỗng nhiên ngửa đầu : “Đại sư , hiện tại là Phải Hư Kỳ .”

Nàng dùng câu nghi vấn, mà là câu trần thuật.

Lạc Bằng Kiêu chỉ là nhẹ nhàng : “Tiểu sư .”

“Sư tôn ?”

“Không .”

“Các sư khác thì ?”

“Cũng .”

Ngự Đan Liên nâng tay áo lau những giọt nước mắt mặt, đó hỏi: “Vì Đại sư bái nhập Thanh Liên Phong? Sư tôn của chúng thật sự chỉ là Trúc Cơ kỳ thôi ?”

Lạc Bằng Kiêu chỉ : “Sư phụ chí tiến thủ, ham mê hưởng lạc, thật sự chỉ là Trúc Cơ kỳ.”

Đây là sự đ.á.n.h giá đối với sư tôn mà một t.ử nên ?

Ngự Đan Liên sửng sốt một chút: “Sư tôn nếu như chí tiến thủ, ham mê hưởng lạc mà …"

“Hắn Phật tu.”

“Nếu dựa Ngũ Linh căn tu luyện, ham mê hưởng lạc, chí tiến thủ, thì vẫn chỉ thể là Trúc Cơ.”

Lạc Bằng Kiêu dùng cây trâm cố định mái tóc của Ngự Đan Liên ở đầu.

“Vẫn là Tiểu sư ngoan ngoãn, lắng dạy bảo, đối với tu hành Phật pháp thành kiến.”

“Sư nếu nghiêm túc ngộ đạo, ngày nhất định cơ hội phi thăng lên Thượng giới.

E hèm…là như ?

Tam sư cùng với Thất sư đều Phật tu tiền đồ, nàng đôi khi cũng cho là như .

Ngự Đan Liên nghĩ nghĩ, vẫn là dám đem suy nghĩ trong lòng , chỉ gật gật đầu đáp: “Đa tạ sư dạy bảo.”

Lạc Bằng Kiêu lòng gật gật đầu, vươn một bàn tay về phía nàng.

Ngự Đan Liên mười phần tự giác cầm lấy ngón chỏ của .

Nháy mắt, bọn họ liền trở về thôn A Thế, nhà của Thạch Đầu.

Cửa nhà của Thạch đại nương để mở, nàng cũng đang ở trong viện giặt quần áo, thấy Ngự Đan Liên cùng Lạc Bằng Kiêu liền lập tức xoa xoa tay tới, kinh hỉ : “Chuyện của hai vị tiên nhân xong ? Tiểu tiên nhân ăn bánh ? Ta sẽ nướng bây giờ!”

Bọn họ mất một tháng, trong lòng nàng vẫn luôn lo lắng bọn họ trở nữa.

Lạc Bằng Kiêu từ bi : “Không cần phiền toái, chúng bây giờ đến là để mang các ngươi trở về núi.”

Thạch đại nương vội vàng : “Thạch Đầu đang ở nhà của Thôn trưởng để hỗ trợ bọn họ xây nhà, bây giờ lập tức chạy kêu nó trở về.”

“Thạch đại nương chậm , còn chuyện hỏi ngươi.”

“Tiên nhân mời .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-109-su-ton-khong-co-chi-tien-thu.html.]

“Cha của Thạch Đầu, còn đời ?”

Thạch đại nương sửng sốt một chút.

Trước đó thời điểm tiên nhân để cho bọn họ trắc linh căn, nàng từng qua phu quân của ly thế, chẳng lẽ vị tiên nhân quên mất ?

“Phu quân của năm Thạch Đầu ba tuổi bệnh mà qua đời.”

Lạc Bằng Kiêu hỏi: “Vậy thích của phu quân ngươi thì ?”

Thạch đại nương đáp: “Phu quân từ nhỏ còn nào, là cô nhi, phụ sớm, bà mẫu sinh hạ xong cũng qua đời, từ nhỏ thôn dân tiếp tế cho, ăn cơm mà lớn lên, là một mệnh khổ.”

Ngự Đan Liên nhớ tới đó Nữ Bạt từng , Thạch Đá là huyết mạch của Vũ Nghĩa.

Chỉ sở là tôn t.ử của Vũ Nghĩa thì cũng là chắt trai, tuyệt đối thể là nhi t.ử của .

Bởi vì, thôn trưởng từng qua khi còn trẻ từng gặp qua thôn A Thế bộc phát Độc nhọt.

Thạch đại nương hẳn là cũng phận của Thạch Đầu.

Lạc Bằng Kiêu xong, cũng khôn hỏi gì thêm, chỉ :

“Ngươi kêu trở về .”

Thạch đại nương gật gật đầu, nhanh ch.óng chạy ngoài.

“Tiểu sư , ngày tránh thật xa của Hải Thần Tông.”

Ngự Đan Liên lúc mới đột nhiên phản ứng , Đại sư đây là cố ý hỏi Thạch đại nương, là vì để cho nàng .

Vũ Nghĩa phẩm hạnh, tạo nên một Nữ Bạt, lưu huyết mạch giống như Thạch Đầu.

Chỉ sợ đến bản cũng , chính còn một cái huyết mạch như .

Nàng nghĩ đến tên biến thái của Hải Thần Tông liền nổi lên một trận ác hàn, vội vàng : “Đại sư yên tâm, một lòng hướng Phật, quyết chuyện yêu đương!”

Nàng vóc dáng lùn lùn, vẻ mặt còn mang nét trẻ con, thanh âm cũng thanh thúy, lời lẽ chính đáng nghiêm túc như , vài phần đáng yêu.

Lạc Bằng Kiêu gật đầu, bỗng nhiên cảm thấy chính chút cảnh giác quá mức.

Tiểu sư bây giờ chỉ mới là một đứa nhỏ chín tuổi, nơi nào yêu đương là cái gì.

cũng chằm chằm mới .

Lạc Bằng Kiêu ở trong sân tìm một bãi đất trống, bắt đầu dùng linh lực vẽ lên mặt đất.

“Đại sư , đây là đang vẽ cái gì?’

Ngự Đan Liên ghé bên cạnh xem, chỉ cảm thấy bên trong hỏi thở linh lực cực kỳ nồng đậm.

“Đây là Truyền Tống Trận, Ngàn Dặm Quyết tiện dẫn , mà ngự khí của Cửu Huyền Kiếm Môn quá chậm.”

Cho nên trực tiếp vẽ Truyền Tống Trận ?

Nàng cái Truyền Tống Trận yêu cầu tiêu hao nhiều linh lực, mặc dù là chỉ dùng cho một , nhưng cũng yêu cầu vẽ trận tiêu tốn nhiều linh lực thì mới thể vẽ .

Rất nhiều tiểu tông môn khi tới Nam Thủy Châu thu nhận để t.ử đều luyến tiếc vẽ Truyền Tống Trận, mà là dùng đến ngự khí phi hành đem tân đồ chậm rãi về tông môn.

Đại sư quả nhiên là danh tác, hổ là Phản Hư Kỳ!

Lạc Bằng Kiêu yên lặng vẽ, Ngự Đan Liên liền xổm ở bên cạnh xem, thật cẩn thận ghi tạc hình dáng trận pháp ở trong lòng.

Bọn họ đợi lâu, Thạch đại nương mới cùng Thạch Đầu cùng khoan t.h.a.i về muộn.

Thạch đại nương ngượng ngùng : “Để tiên nhân đợi lâu, nãy mang theo Thạch Đầu bái biệt Thôn trưởng cùng với , nên trì hoãn lâu.”

Lạc Bằng Kiêu : “Không .”

Hắn chỉ bức họa Truyền Tống Trận mới vẽ xong: “Đứng đây là .”

Thạch đại nương cùng Thạch Đầu trận pháp tỏa kim quang nhàn nhạt ở mặt đất, vẻ mặt kích động cùng thấp thỏm.

Ngay đó, bọn họ lên , Ngự Đan Liên cùng Lạc Bằng Kiêu cũng .

Truyền Tống Trận quang mang chợt lóe, bọn họ liền tới phía Thang Vấn Tâm.

Xung quang Thang Vấn Tâm hôm nay nhiều t.ử, chỉ hai t.ử ngoại môn đang ở đó trông coi.

Bọn họ chú ý tới hai Lạc Bằng Kiêu và Ngự Đan Liên, cũng chứ ý tới hai thường ở bên cạnh.

“Hai vị Thanh Liên Phong, Cửu Huyền Kiếm Môn chúng thể tùy tiện mang ngoài tiến , hai là như thế nào?”

Một t.ử tới dò hỏi, ngữ khí còn xem như là khách sáo.

Không đợi Lạc Bằng Kiêu đáp , một đạo âm thanh từ xa truyền đến.

“Chuyện của nội môn, các ngươi cần quản nhiều.”

 

Loading...