Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 105: Khủng bố vậy sao

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-04 11:19:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chẳng lẽ lúc Tu Tiên Giới tổn thất mất mười sáu tu sĩ Phản Hư Kỳ, mà cũng chỉ thể phong ấn cánh cửa Ma giới một ngàn năm thôi ?”

Vũ Thu ngây ngẩn cả : “ mà, ở bên trong Tu Tiên giới bây giờ, Phản Hư Kỳ thể đếm đầu ngón tay.”

“Cửu Huyền Kiếm Môn cùng với Hải Thần Tông chúng mỗi nhà cũng chỉ còn hai tu sĩ Phản Hư Kỳ, đều là những phi thăng , tương lai sắp tạo hóa.”

Ngàn năm xảy một trận kiếp nạn , Tu Tiên giới đại thương nguyên khí thể hồi phục.

Năm đó, phàm nhân cơ hồ diệt bộ.

Nếu như kiếp nạn như xảy một nữa…

Vũ Thu cả run lên.

Ngẫm đều cảm thấy đáng sợ!

Ngự Đan Liên xong phỏng đoán của Vũ Thu, bỗng nhiên : “Có lẽ, sẽ càng nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của ngươi.”

“Còn thể càng nghiêm trọng hơn ?” Vũ Thu kinh ngạc.

Ngự Đan Liên đáp: “Ngươi quên con Ma thú cửu giai ? Vừa mới c.h.ế.t bao lâu liền hút khô, chỉ còn một khung xương, giống với thi cốt của các lão tổ ở đây ?”

“Ngươi mới như …”

Vũ Thu nhịn về phía nam nhân ở phía chiếc phao trong suốt cùng với hạt châu đen nhanh bay ở giữa trung .

Hạt châu to bằng nắm tay lộ từng trận Ma khí tà ác, khiến cho cực kỳ khỏe.

“Chẳng lẽ viên hạt châu …”

Viên hạt châu hấp thụ huyết nhục cùng với nội đan của Ma thú cửu giai, cốt tủy cũng buông tha, bộ đều cung cấp cho nam nhân ở bên trong cái phao .

Ngự Đan Liên cũng đang về phía hạt châu.

Nhìn kỹ một chút còn thể thấy nó thật vẫn luôn thong thả xoay tròn, xung quanh nó là một tầng chất lỏng nhợt nhạt cũng gợn sóng lăn tăn theo sự chuyển động của nó.

Hạt châu giống như một cái trung gian, hút một ít đồ vật, đó chuyển bên trong cơ thể nam nhân ở trong chiếc phao , nhưng sự chuyển đổi của nó chậm.

Như vật cánh cửa Ma giới khi kéo mười sáu vị Phản Hư Kỳ tiến liền biến mất.

Rất thể là bởi vì tu vi cùng huyết nhục của mười sáu cho nó tiêu hóa kịp.

Cho nên cánh cửa Ma giới mới tạm thời biến mất.

Mà bây giờ, cánh cửa Ma giới một nữa xuất hiện ở trong Tu Tiên giới.

Có khi nào nó tiêu hóa xong tất cả nên tìm đồ ăn mới ?

Người cánh cửa chiếu qua, đều sẽ kéo ?

Cho nên, mấy bọn họ đều là đồ ăn của hạt châu , đó trở thành chất dinh dưỡng của nam nhân bên trong chiếc phao ?

Khủng bố !

Vũ Thu cũng nghĩ đến vấn đề , sắc mặt dần dần trầm xuống.

Hắn vẫn hy vọng, cánh cửa Ma giới lúc mười sáu Phản Hư Kỳ tiêu diệt.

là bởi vì hạt châu tiêu hóa , mà tự động đóng .

Nếu là vế , bọn họ còn thể rời khỏi nơi ?

Lạc Bằng Kiêu cầm Trầm Âm lên cao, kéo căng dây cung.

Mũi tên rực rỡ ánh vàng xuất hiện, lộ thở đầy trang nghiêm.

Ngự Đan Liên thể cảm giác , một mũi tên cường đại hơn nhiều so với tất cả mũi tên đó của .

Mũi tên nhắm ngay hạt châu đen nhánh , đột nhiên b.ắ.n .

mới chỉ bay đến giữa trung, liền Ma khí xông tới chặn .

Trong lúc nhất thời, bốn phía xung quanh đều trở nên vẩn đục bất kham.

Mũi tên cuối cùng cũng Ma khí chặn , thậm chí còn cả động viên Ma Châu .

Chờ khi ồn ào náo động kết thúc, Ma Châu bỗng nhiên nhanh ch.óng xoay tròn, cung điện bốn phương tám hướng sinh xúc tua đen nhánh đ.á.n.h úp về phía bọn họ.

Vũ Thu đều thấy gì, xoay ôm lấy Bạch Trì run lên bần bật, trong miệng hô lớn.

“Diệp Linh, thể c.h.ế.t cùng một chỗ với ngươi, là chuyện may mắn nhất ở kiếp của .”

Ngự Đan Liên khóe miệng giật giật, điều động bộ Tịnh Phạn Tâm Liên ngoài, bắt đầu thiêu đốt từng cái xúc tua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-105-khung-bo-vay-sao.html.]

“Ta hiện tại quá yếu, c.ắ.n nuốt mấy thứ !”

Trong đầu nàng vang lên âm thanh dồn dập của Tịnh Phạn Tâm Liên.

“Có thể trì hoãn bao nhiêu thì trì hoãn bấy nhiêu.” Ít nhất những cái xúc tu đó khi Tịnh Phạn Tâm Liên thiêu đốt, liền trở nên trì độn hơn nhiều.

Nàng xong, về phía Lạc Bằng Kiêu.

Phát hiện mặt Lạc Bằng Kiêu khôi phục nụ từ bi, chỉ là nụ nhợt nhạt, cũng đặc biệt từ bi như .

Xem Ma tộc tuy là nguy hiểm, nhưng cũng đến mức lấy tính mạng của bọn họ.

Theo sự lan của Tịnh Phạn Tâm Liên, Lạc Bằng Kiêu nhanh ch.óng kéo căng dây cung, ngay lập tức mấy chục mũi tên b.ắ.n .

Mũi tên chứa đựng từng tầng kim quang cùng nhằm về phía Ma Châu đen nhánh.

Xúc tu xung quanh chuẩn đột kích bọn họ tất cả đều thu về, ngăn cản mũi tên của Lạc Bằng Kiêu.

Trong phút chốc, xúc tu mũi tên tiêu diệt hơn phân nửa.

Mười mấy mũi tên, vẫn một mũi lọt lướt, b.ắ.n trúng viên Ma Châu .

Ma Châu đình chỉ chuyển động, Ma Khí xung quanh càng thêm nồng đậm, càng nhiều xúc tu xuất hiện, hóa thành từng bạch cốt trảo nhắm thẳng về phía bọn họ.

Mà lúc , Lạc Bằng Kiêu bỗng nhiên khé với Ngự Đan Liên: “Tiểu sư , thấy cánh cửa Ma giới ?”

Nghe lời của Lạc Bằng Kiêu, Ngự Đan Liên lúc mới chú ý tới, phía đông bắc của đại điện , một chiếc gương màu đen giống như đúc với chiếc gương kéo bọn họ trong Ma Giới.

Mà lúc , Ngự Đan Liên bỗng nhiên cảm giác eo của một bàn tay của Lạc Bằng Kiêu nắm lấy.

Hử?

Đại sư ném một nàng !

Không ! Nàng thể để một Đại sư chỗ chứ?

Ngự Đan Liên theo bản năng túm lấy tóc của Lạc Bằng Kiêu, một điểm tựa định .

nàng bắt lấy , trực tiếp Lạc Bằng Kiêu ném về phía chiếc gương.

Ma Châu điều động tất cả Ma Khi công kích Lạc Bằng Kiêu, căn bản kịp ngăn cản Ngự Đan Liên.

“Đại sư !”

Ngự Đan Liên khi xuyên qua cánh cửa Ma Giới, chỉ thấy vô cánh tay túm quần áo cùng tay chân của Lạc Bằng Kiêu, thậm chí còn mấy cánh tay càn sờ sờ cái đầu trọc của .

Ngự Đan Liên ném ngoài đập m.ô.n.g ngã xuống đất, mà khi nàng , cánh cửa Ma giới ở mặt nàng chợt lóe lên, trực tiếp biến mất.

Ngự Đan Liên nổi, nàng ở một nơi hoang vắng là chỗ nào, ngơ ngác về phía , nơi đó một cái hố lớn lắm, nhưng bên trong ít t.h.i t.h.ể cùng bạch cốt, vài cái nấm mồ, xung quanh đều bia mộ.

Đây là một bãi tha ma.

Không bao lâu, ảnh nho nhỏ của Ngự Đan Liên mới chậm rì rì lên, ở phụ cận tìm một cục đá xuống tiếp tục nhúc nhích.

Vẻ mặt của Đại sư lúc đó chút hoảng sợ nào, nhất định…nhất định thể còn sống mà ngoài.

Nàng ở chỗ chờ là .

Bây giờ là ban ngày, chung quanh ẩn ẩn âm thanh của sói hoang tru lên từng đợt.

Bồng Lai Châu tất cả đều là Linh thú, sẽ động vật hoang nào, cho nên nơi hẳn là ở Nam Thủy Châu.

Ngự Điên Liên chờ từ buổi sáng cho tới buổi tối.

Mà đêm buông xuống, chung quanh một mảnh đen nhánh.

Cách đó xa hai đang nâng một tấm chiếu tới bên .

“Mẹ nó, tiểu t.ử thật sự là sống c.h.ế.t, thế mà dám trộm đồ vật của tiểu thư, lão gia trực tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t , hại chúng nửa đêm canh ba còn đến cái bãi tha ma ném t.h.i t.h.ể.”

“Đen đủi!”

Hai một lúc, một trong đó bỗng nhiên dừng bước chân.

“Người cái gì thế? Còn đến ! Ngươi dừng cái gì!”

Bởi vì phía dừng , cho nên phía kịp phản ứng, bọc chiếu trong tay liền rơi xuống mặt đất.

“Ngươi xem đó là cái gì?” Người ở phía run rẩy .

Người phía rướn đầu qua, chỉ thấy mây đen che khuất ánh trăng, sương mù trải rộng, dã thụ giương nanh múa vuốt, mặt đất một đống bạch cốt đang phản quang.

Mà ở bên một bộ bạch cốt, một tiểu nữ hài thoạt lớn lắm, im như pho tượng nhúc nhích.

 

Loading...