“Ta cảm thấy cánh cửa Ma giới nhất định ở , là chúng chỗ khác tìm , nếu thật sự tìm thấy thì xuống ?”
Ngự Đan Liên đầu về phía Vũ Thu: “Ngươi sợ?”
Vũ Thu gương mặt đáng yêu đầy vẻ trẻ con , lập tức lắc đầu : “Ta đương nhiên là sợ , chỉ là cảm thấy chúng cần thiết trực tiếp mạo hiểm như .”
“À, ngươi sợ.”
“Ta sợ! Ta chỉ là lo lắng ngươi sẽ gặp nguy hiểm thôi!”
Vũ Thu mới khỏi miệng, liền phát hiện ánh mắt tràn đầy từ bi của Lạc Bằng Kiêu lướt qua cái đầu của .
“Nếu ngươi sợ, thì mời ngươi xuống thăm dò .”
Vũ Thu: “?”
Hắn đang , vòng eo bỗng nhiên Xá Lợi Hoàn trong tay Ngự Đan Liên bay đến bọc lấy.
Xá Lợi Hoàn trực tiếp mang theo lao xuống hố.
“A a a a a a!”
Những cánh tay ở vách hố nhận thấy cái gì đó đang rơi xuống, bộ bắt đầu sôi động hẳn lên, xông về phía Vũ Thu.
Vũ Thu nữa phát âm thanh như heo chọc tiết:
“A a a a a! Cứu mạng a a a a a a!”
Ngay khi vô cánh tay sắp túm , kim quang Xá Lợi Hoàn bạo trướng, khiến cho tốc độ của những cái tay đó đều chậm hơn nhiều.
Rồi đó, một mũi tên rực rỡ ánh vàng b.ắ.n thủng những cánh tay đang uấn éo.
Cánh tay b.ắ.n thủng nháy mắt hội phi yên diệt.
Vũ Thu sự hộ tống của Lạc Bằng Kiêu, thuận lợi Xá Lợi Hoàn dẫn xuống cửa động mà Ngự Đan Liên phát hiện .
Thời điểm bàn chân dẫm lên mặt đất, hai đùi của đều nhũn , nếu khôn là Xá Lợi Hoàn đỡ lấy, thiếu chút nữa ngã xuống.
Cái cửa động cao gấp ba Vũ Thu, bên trong là một con đường dài thấy điểm cuối.
“Nhìn cho rõ bên trong cái gì!” Ngự Đan Liên ở đỉnh hét vọng xuống, âm thanh vang lên lặp mấy .
Vũ Thu căng da đầu về phía con đường , Xá Lợi Hoàn cũng bay bên trong.
Một lát , Vũ Thu hướng về phía hô to: “Ta xong ! Là một con đường dài! Trên mặt đất còn một phiến đá!”
Ngự Đan Liên khống chế Xá Lợi Hoàn túm lấy Vũ Thu, định kéo lên.
lúc , chân Vũ Thu xuất hiện một bàn tay, đột nhiên kịp phòng ngừa túm lấy mắt cá chân của .
“A!!!!”
Lạc Bằng Kiêu kịp thời b.ắ.n một mũi tên, Vũ Thu hữu kinh vô hiểm Xá Lợi Hoàn kéo lên.
Ngay lúc chân dẫm xuống mặt đất, trái tim mới bắt đầu đập trở , cả cơ thể tràn ngập cảm giác sống sót tai nạn.
Lúc , Lạc Bằng Kiêu : “Giữ Bạch Trì cho kỹ, chúng xuống.”
Vũ Thu kinh ngạc: “Vẫn xuống nữa ? Cái động đồ vật ghê gớm, chỉ mỗi ở cửa thôi mà cảm giác một loại thở khiến cho đáy lòng khủng hoảng, thần thức đều chút hao tổn, bên trong thứ tà ác, k.h.ủ.n.g b.ố! Nói chừng còn là một ma vật cao giao nào đó!”
Ngự Đan Liên : “Nếu , với Bạch Trì ngốc ở , cùng sư xuống?”
Như !
“ chỉ là một Trúc Cơ nho nhỏ, tu vi của Bạch Trì phong bế, coi như là phế vật , nếu chúng ở đây nhỡ gặp thứ gì đó thì ?” Một ít ma vật cấp thấp đều thể đuổi cho chạy đầy đất.
“Hay là cởi bỏ phong ấn tu vi cho Bạch Trì?”
Vũ Thu nghẹn một chút, xoay đầu liền dựng Bạch Trì lên giữ c.h.ặ.t lấy, vẻ mặt vội vàng : “Đại sư , Tiểu Linh Linh, chúng mau xuống !”
Lạc Bằng Kiêu mang theo Ngự Đan Liên nhảy xuống.
Vũ Thu cõng Bạch Trì, Xá Lợi Hoàn bọc lấy lao xuống theo.
Bởi vì đó những thứ ở mặt tường đều rửa sạch sẽ, thời điểm bọn họ xuống thông thuận.
Vừa rơi xuống đất, bọn họ liền cùng con đường dài .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-104-do-duong.html.]
Vũ Thu cõng Bạch Trì, theo phía Lạc Bằng Kiêu cùng Ngự Đan Liên.
Đi mãi mãi, sự ghét bỏ đối với Bạch Trì của biến thành may mắn.
Hắn ở phía , cũng là thứ gì đó bỗng nhiên xuất hiện túm lấy chân của , hoặc là thứ đồ âm hiểm nào đó đ.á.n.h lén ở phía .
cõng Bạch Trì thì giống, cực kỳ cảm giác an !
Muốn c.h.ế.t cũng là Bạch Trì c.h.ế.t !
Ngự Đan Liên vốn dĩ cũng cảnh giác chung quanh, nhưng dọc đường từ đầu cho đến cuối đều gặp bất cứ đồ vật gì kỳ quái cả.
Phí cuối con đường là một cái đại điện mở rộng, trong đại điện âm u ẩm ướt, mặt đất là một tầng nước mỏng, lúc ướt bàn chân.
Trung tâm đại điện một đám mây cái phao trong suốt, đỉnh của nó treo một hạt châu màu đang tỏa khói đen, bốn phương tám hướng xung quanh hạt châu là những đồ vật màu đen đang ngừng vận chuyển gì đó về phía cái phao ở giữa.
Ngự Đan Liên chú ý tới, bên trong cái phao , một đang .
Nàng chỉ là thoáng qua nọ, trong lòng liền phảng phất như thấy cái gì đó cực kỳ k.h.ủ.n.g b.ố, thần thức cũng đau một chút, nếu Đại sư kịp thời thả kết giới , nàng khẳng định là thương thần thức!
“Ma khí thật là dày.” Ngự Đan Liên nhíu mày.
Giờ phút , nụ từ bi mặt Lạc Bằng Kiêu đều biến mất bộ, đang ở trong phao , trong mắt xuất hiện vài phần khiếp sợ.
“Quá nồng, cảm thấy sắp nhập ma .”
Bên cạnh truyền đến âm thanh yếu ớt của Vũ Thu, Ngự Đan Liên đầu liền thấy Vũ Thu thất khiếu chảy m.á.u, đang lấy ống tay áo của Bạch Trì chùi chùi.
Lúc , Lạc Bằng Kiêu nhẹ giọng một câu gì đó.
Vũ Thu: “Ngươi gì?”
Lạc Bằng Kiêu lặp , nhưng Ngự Đan Liên .
Hắn chính là ‘Ma tộc’.
Ngự Đan Liên về phía chiếc phao , trong lòng tức khắc cũng trở nên phức tạp.
Lại là Ma tộc…
Trước đó ở bên trong sách cổ nàng cũng từng qua đôi câu về Ma Tộc.
Cùng cực tà ác, một khi xuất thế, liền sẽ hủy thiên diệt địa.
Ngàn năm , ma vật cấp thấp của Ma giới gây nhiễu loạn ở Tu Tiên giới, chôn vùi hơn mười vị lão tổ Phản Hư Kỳ mới miễn cưỡng hủy diệt cánh cửa .
Bỗng nhiên, Ngự Đan Liên : “Đại sư , năm đó cụ thể là hơn mười tu sĩ Phản Hư Kỳ cùng hủy diệt cánh cửa Ma giới ?”
Lạc Bằng Kiêu còn trả lời, Vũ Thu liền : “Tổng cộng là mười sáu , Hải Thần Tông của chúng chiếm hai cái, Cửu Huyền Kiếm Môn năm cái, Bạch Kiếm Môn bốn cái, Thích Thiên Tông năm cái.”
Ngự Đan Liên đem đại điện một vòng, trầm trọng : “Có lẽ, lúc nhóm tu sĩ Phản Hư Kỳ cũng hủy diệt cánh cửa Ma giới.”
“Gì?”
Vũ Thu đó liếc mắt cái phao một cái, thần thức liền thương, trực tiếp thất khiếu đổ m.á.u, liền dời ánh mắt dám xem nữa.
khi lời của Ngự Đan Liên, nhịn mở mắt , hướng về phía .
Vừa , liền thấy ngoại trừ cái phao thì ở xung quanh những thứ khác nữa.
“Một hai ba…Bốn năm sáu…Mười một mười hai mười ba…Mười sáu?”
Vũ Thu ngây ngẩn cả .
Chỉ thấy mười sáu bộ bạch cốt xếp bằng ở mặt đất, là những bộ quần áo chỉnh tề hỏng hóc gì.
Đây là trang phục của cái đại tông môn ?
Vũ Thu bỗng nhiên một trận kinh hãi, bỗng nhiên lý giải câu của Ngự Đan Liên.
“Cho nên, lúc cánh cửa Ma giới cùng với nhóm lão tổ cùng biến mất , cũng là bởi vì bọn họ lấy tuẫn táng hủy diệt cùng nó.”
“Mà là bọn họ đều cánh cửa nuốt lấy.”
“Cánh cửa căn bản hủy diệt, cho nên bây giờ nó mới thể xuất hiện ở Tu Tiên giới thêm một nữa.”
“ vì lúc cánh cửa biến mất chứ?”