Vũ Thu đương nhiên khả năng thơm Bạch Trì một cái .
Hắn thuần túy là ghê tởm Bạch Trì.
Tùy bên trong Hải Thần Tông ít sư nam nữ đều chơi, thậm chí một còn chỉ thích nam nhân.
chỉ thích nữ nhân mà thôi.
Bạch Trì khi lời của , cả khuôn mặt đều xanh lè như tàu lá chuối, khóe mắt như nứt , ánh mắt hận thể trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t Vũ Thu.
“Ngươi mơ tưởng!”
Vũ Thu thấy thế, càng hưng phấn, ngoài miệng một chút đều lưu tình: “Không đúng ? Xem là ngươi thơm ngươi một cái.”
Nói xong, bộ dán lên mặt Bạch Trì.
Trong mắt Bạch Trì xuất hiện cảm xúc ghê tởm hoảng sợ, gương mặt nam nhân càng ngày càng tiến gần, cũng bất chấp cái phong độ tiên môn gì đó, trực tiếp phun một ngụm nước miếng lên mặt Vũ Thu.
Vũ Thu: ???
Một lát , Vũ Thu phản ứng trực tiếp nổi giận, nhấc một cánh tay túm lấy phía của Bạch Trì.
“Mẹ nó, mau kêu cho ông đây ! Bằng ông đây phế ngươi!”
Cánh tay Bạch Trì Xá Lợi Hoàn siết c.h.ặ.t, thể động đậy, cũng cơ hội phản kháng, tức giận đến mức cả phát run.
“Ngươi gọi ?”
Vũ Thu lời , Bạch Trì trực tiếp nghẹo đầu một cái, tức đến hôn mê.
Này liền hôn mê ?
Chậc, vô dụng!
Vũ Thu rụt tay về, căm giận niệm một câu Tẩy Trần Quyết.
Ngự Đan Liên sự hướng dẫn kéo cung của Lạc Bằng Kiêu, mũi tên mà nàng thể kéo , vẫn luôn chỉ bé như một sợi tóc, cho nên Lạc Bằng Kiêu liền nàng kéo, đó giao cho nàng b.ắ.n .
Quả nhiên giống như Lạc Bằng Kiêu .
Hình thể của Ma thú cực lớn, cũng cực kỳ cồng kềnh, nàng tùy tiện b.ắ.n hướng nào cũng đều thể b.ắ.n trúng nó.
Mỗi một mũi tên khi b.ắ.n trúng, Ma thú liền xuất hiện một cái lỗ to, nó cực kỳ phẫn nộ, mồm to phun ám khí hình thoi liên tục, nhưng bộ đều Lạc Bằng Kiêu chặn .
Bọn họ đều bay ở trung, Ma thú cửu giai chỉ thể cuồng nộ giống giận, ở mặt đất dậm chân ngừng.
Lạc Bằng Kiêu Ngự Đan Liên kéo một mũi tên, tên dây, Ngự Đan Liên bỗng nhiên động tâm tư, phân một tia lửa của Tịnh Phạn Tâm Liên, bám lên mũi tên.
Trầm Âm nhận thấy khí tức của Tịnh Phạn Tâm Liên, bộ cây cung đều run lên một chút.
Ngay đó, mũi tên rực rỡ ánh váng, bọc ánh lửa cũng rực rỡ kém, xông thẳng về phía con Ma thú cửu giai .
Mũi tên b.ắ.n trúng, Tịnh Phạn Tâm Liên nháy mắt ở Ma thú lan , giống như đám cháy thổi quét, nhanh bọc lấy bộ hình của nó.
Ma thú Cửu giai dù cũng là Ma thú Cửu giai, Tịnh Phạn Tâm Liên tạo thành thương tổn quá lớn cho nó, chỉ là khiến nó đau đến bắt đầu lăn lộn ở mặt đất.
Bốn phương tám hướng tức khắc bốc lên từng trận tro bụi dày đặc.
“Đại sư , tới .”
Ngự Đan Liên trả Trầm Âm cho Lạc Bằng Kiêu.
Trầm Âm nháy mắt khôi phục kích cỡ vốn , Lạc Bằng Kiêu kéo căng dây cung, một mũi tên b.ắ.n , đ.á.n.h thẳng chỗ yếu hại của Ma thú Cửu giai.
Một tiếng ‘bùm’ nặng nề vang lên, Ma Thú cửu giai ầm ầm ngã xuống đất.
Lạc Bằng Kiêu vung tay lên, khí tràn đầy tro bụi vẩn đục rơi xuống trải đầy những khe nứt mặt đất.
lúc , mặt đất nơi Ma thú cửu giai đang bắt đầu sụp xuống, vô cánh tay đen nhánh từ mặt đất chui kéo nó xuống .
Lạc Bằng Kiêu mang theo Ngự Đan Liên đến một địa phương an đáp xuống.
Ngự Đan Liên cũng thu hồi Xá Lợi Hoàn về, đặt Vũ Thu cùng Bạch Trì ở mặt đất, để Xá Lợi Hoàn về cổ tay.
“Hử? Sao hôn mê?”
Ngự Đan Liên Bạch Trì vẫn nhúc nhích ngã ở mặt đất, tức khắc thò gần xem xét.
Không là đó mấy cánh tay mặt đất túm một chút, Ma khí xâm nhập nhập ma chứ?
Lạc Bằng Kiêu cũng qua xem, xuất một tia linh lực kiểm tra xong liền : “Khí cấp công tâm, khí huyết ngược chiều, là chuyện lớn gì, một lát là thể tỉnh .”
Ngự Đan Liên nhớ rõ lúc nãy Xá Lợi Hoàn mang thì vẫn còn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-103-nguoi-co-goi-hay-khong.html.]
Sao mà bỗng nhiên khí cấp công tâm, khí huyết ngược chiều ?
Hơn nữa, Bạch Trì chính là một tu sĩ Hóa Thần.
Cho dù bây giờ phong bế tu vi, nhưng thể chất cũng là bất đồng với phàm nhân.
Mỗi một cấp bậc đều lôi kiếp rèn luyện qua, đây cũng là rèn luyện vô ích!
Sao tức giận đến mức ngất thế?
Ánh mắt của Ngự Đan Liên dừng ở Vũ Thu.
“Ngươi gì ?”
Vũ Thu khóe miệng giật giật, yên lặng lắc lắc đầu : “Ta gì , Đại sư ném lên , chỉ là ôm một lúc mà thôi.”
“Khả năng là từ nhỏ lớn lên ở trong tiên môn, từng nam nhân ôm qua, cho nên trong lúc nhất thời chút tiếp thu , sốc quá nên ngất chứ.”
Lúc , Xá Lợi Hoàn đột nhiên run lên, giống như là truyền đạt cái gì đó.
Ngự Đan Liên khi tra xét cảm xúc cùng ý thức của Xá Lợi Hoàn, phát hiện nó là đang Vũ Thu dối.
Xá Lợi Hoàn , chỉ một cái ý thức đơn thuần trưng để cho Ngự Đan Liên tra xét.
Thời điểm tra xét ý thức của Xá Lợi Hoàn, trong đầu nàng sẽ hiện lên một vài ý niệm, nàng cần đóa mò mới thể lý giải.
Ngự Đan Liên khi thuận lợi lý giải xong ý tứ mà Xá Lợi Hoàn biểu đạt, ánh mắt về phía Vũ Thu trong nháy mắt đổi.
Nàng vốn tưởng rằng Vũ Thu chỉ là một hải vương biến thái bình thường, trăm triệu nghĩ tới còn rắp tâm khác với Bạch Trì.
!!!
Vũ Thu cảm thấy ánh mắt Ngự Đan Liên chút quái quái, đến chút nổi da gà.
Chẳng lẽ, Diệp Linh đang lo lắng cho ?
“Diệp Linh, ngươi yên tâm, bộ tu vi của Bạch Trì đều phong bế, thể gì !”
Ngự Đan Liên xua xua tay, chút thương hại về phía Bạch Trì.
Thật đáng thương!
Trước đó Tuyệt Luyến Si Tâm khống chế đủ t.h.ả.m.
Bây giờ còn tên biến thái c.h.ế.t tiệt theo dõi, tiện nghi cũng chiếm.
Tốt gì thì Tạ Thanh Dư cũng là một cô nương trong sạch, nhưng Vũ Thu …..
Khụ!
Không là nàng thành kiến với biến thái!
Mà là thành kiến lớn!
Nếu tâm tính của Vũ Thu thật sự , nàng còn chụp cho vài cái rớt xuống Luyện Khí kỳ, để trải nghiệm một chút cái gọi là nhân gian hiểm ác!
Phía , hố to nuốt lấy con Ma Thú cửu giai đang ngừng khuếch trương.
Sau khi mặt đất ở xung quanh sụp xuống bộ, mới ngừng .
Lạc Bằng Kiêu tới mép hố thoáng qua, dùng cung tiễn b.ắ.n một mũi tên xuống , kim quang chiếu sáng bộ hố to.
Ngự Đan Liên ở bên cạnh Lạc Bằng Kiêu, đáy hố đang hiện vô thi cốt.
Thi thể của Ma Thú cửu giai biến mất, thế chính là một khung xương vô cùng lớn, cùng với khung xương là bộ nội tạng đỏ tươi.
Huyết nhục của Ma thú cửu giai biến mất.
Không, đúng!
Nội tạng đỏ tươi còn dư cũng đang dần dần héo rút bốc , thật giống như ở nền đất thứ gì đang hút cơ thể m.á.u thịt.
Mặt khác, còn vô cánh tay đen nhánh từ cửa động vươn bốn phương tám hướng, ở trong khí múa may lung tung.
Trường hợp thật khiến cho lạnh sống lưng.
“Đại sư , chúng xuống ? Bên hình như một cái thông đạo?”
Ngự Đan Liên chịu đựng trong lòng khoẻ, cẩn thận một vòng xung quanh hố lớn mặt, mới phát hiện ở hướng tây một cái thông đạo giống như cửa .
Vũ Thu cũng ở một bên , khi câu hỏi của Ngự Đan Liên, tức khắc da đầu tê dại, vội vàng : “ Cái thứ còn bao nhiêu nguy hiểm, cảm thấy vẫn là nên tiến thì hơn.”