Sư Muội Đừng Cuốn, Sư Môn Của Chúng Ta Đã Vô Địch - Chương 102: Tùy tiện bắn đều có thể trúng
Cập nhật lúc: 2026-04-04 11:19:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vũ Thu và Bạch Trì căn bản dám phát bất cứ âm thanh nào, sợ bản cẩn thận kinh động đến con Ma thú Cửu giai khổng lồ .
thanh âm thanh thúy mang theo chút nghi hoặc của Ngự Đan Liên vang lên: “Đại sư , vì nhưng con thú đó kích cỡ giống , Huyền Điểu Cửu giai cũng chỉ to bằng con gà, con Ma thú to như a?”
Nghe âm thanh của Ngự Đan Liên cũng giảm nhỏ chút nào, hô hấp của Bạch Trì cùng Vũ Thu càng nhẹ hơn.
Trong lòng bọn họ đồng thời hò hét, đừng nữa, nữa sẽ c.h.ế.t đó !
Đồng thời cũng chờ đợi Lạc Bằng Kiêu quản Ngự Đan Liên một chút.
“Tiểu sư , hiểu sai .”
“Cho dù là Ma thú là Linh thú, thì đều sẽ lấy kích cỡ lớn nhỏ để luận cấp bậc.”
“Tuy hình thể của Huyền Điểu nhỏ, nhưng miệng nó thể phun hỏa, ngay lập tức thể bao trùm mấy ngàn dặm.”
“Ngay cả tu sĩ Nhân tộc chúng , hình dáng nhỏ bé, nếu là tu đến Hóa Thần Phản Hư là liền thể dời núi lấp biển.”
“Con Ma thú mắt chúng , tuy là Cửu giai, hình khổng lồ, sơ hở liền càng nhiều, xem, tùy tiện b.ắ.n một mũi tên cũng thể b.ắ.n trúng nó.”
Lạc Bằng Kiêu lấy Trầm Âm .
Bạch Trì và Vũ Thu còn phản ứng , giương lên cây cung rực rỡ ánh vàng, nháy mắt b.ắ.n một mũi tên.
Khuôn mặt hai Bạch Trì cùng Vũ Thu đồng thời lộ biểu tình hoảng sợ.
“Ngươi cái gì đó!” Bạch Trì thanh âm dồn dập, thiếu chút nữa gào lên: “Ngươi lời lúc nãy của ngươi là cái gì , ngươi cái gì thế hả!”
“Ngươi mang theo cùng tìm c.h.ế.t đúng !”
Linh thú Cửu Giai, ngay cả Phản Hư Kỳ cũng dám dễ dàng trêu chọc, huống chú còn là Ma thú thực lực mạnh hơn nhiều so với Linh thú cùng cấp bậc!
Tìm c.h.ế.t, đây là tìm c.h.ế.t!
Không sống nữa !
Bạch Trì nghẹn đến mức nội thương, thấp giọng vội vàng : “Mau cởi bỏ phong ấn cho nhanh lên! Đến lúc đó còn thể mang theo chạy !”
Vũ Thu đều lời, nhưng đến bộ dáng trấn định của Lạc Bằng Kiêu cùng Ngự Đan Liên, trong lòng bỗng nhiên hiện một cái phỏng đoán lớn mật.
Chẳng lẽ…Đại sư của Diệp Linh còn lợi hại hơn nhiều so với tưởng tượng của , thậm chí còn thể tiêu diệt loại Ma thú cấp bậc ?
Vũ Thu ý nghĩ của dọa cho hoảng sợ, nhưng thấy ý nghĩ của thật vớ vẩn.
Dù thì bộ Tu tiên giới đều Thanh Liên Phong của Cửu Huyền Kiếm Môn là một đám phế vật gom !
Các sư ở Hải Thần Tông của , mỗi lúc uống rượu giải sầu đều sẽ lôi Thanh Liên Phong để nhạo Cửu Huyền Kiếm Môn.
Lạc Bằng Kiêu căn bản phản ứng Bạch Trì, mà là thu nhỏ cây cung đưa cho Ngự Đan Liên.
“Tiểu sư , cũng tới thử một chút, tùy tiện đều thể b.ắ.n trúng.”
Mũi tên đó của Lạc Bằng Kiêu b.ắ.n như thế nào, b.ắ.n đến cực kỳ thong thả, nửa ngày đều bay tới của Ma thú Cửu giai .
Mà Ngự Đan Liên giống như suy nghĩ gì đó cầm lấy cung tiễn, trực tiếp ở bả vai Lạc Bằng Kiêu bắt đầu kéo cung.
Nàng tùy tiện b.ắ.n một mũi tên nhỏ bằng sợi tóc, nháy mắt đụng lân giáp của con Ma Thú cửu giai .
Trong nháy mắt khi mũi tên đụng lân giáp đen nhánh, giống như một qua cời lửa chọc da thịt, phát âm thanh lẹt đẹt, xung quanh còn toát khói đen.
Cùng lúc đó, mũi tên mà Lạc Bằng Kiêu b.ắ.n cũng đột ngột chui bên trong lân giáp của con Ma thú.
Một cái hố trong nháy mắt xuất hiện, bốc lên Ma khí tận trời.
“Rống rống rống!”
Âm thanh thống khổ vang lên đinh tai nhức óc, Ma thú Cửu giai đột nhiên cử động tứ chi hình che lấp, bắt đầu ngừng dậm chân.
Trong lúc nhất thời, Ma khí tràn ngập, mặt đất bắt đầu rung lắc kịch liệt, chân bọn họ bắt đầu nứt từng khe hở thật lớn, bên trong khe hở tối đen như mực, thấy đáy.
Lạc Bằng Kiêu tức khắc lui về phía hai bước, thuận tiện xách lấy Vũ Thu đang phát ngốc bay lên giữa trung.
Ấy?
Bạch Trì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-cua-chung-ta-da-vo-dich/chuong-102-tuy-tien-ban-deu-co-the-trung.html.]
Ngự Đan Liên phát hiện trong tay Lạc Bằng Kiêu chỉ xách một là Vũ Thu, tức khắc xuống mặt đất.
Chỉ thấy một ảnh bạch y giờ phút đang ở mặt đất chạy như điên, xem cái cách của , chắc là khi nàng kéo cũng bắt đầu vắt chân lên cổ mà chạy .
Đối diện với cái khe nứt đang đuổi theo ở phía , cặp chân dài của đều chạy hư ảnh, vì để chạy trốn càng nhanh, cánh tay của cũng vung đến cực kỳ mau.
Ai chà, với cái tốc độ mà tham gia thế vận hội thế giới ở kiếp của nàng thì thật là đáng tiếc!
Con Ma thú vẫn còn đang vội vàng dậm chân, Ngự Đan Liên cũng vội, liền bình tĩnh Bạch Trì chạy trốn.
Ánh mắt của Lạc Bằng Kiêu cùng Vũ Thu cũng theo nàng xuống.
Ba nhàn nhã ở trung, Bạch Trì chạy trốn đến điên cuồng.
Vũ Thu giống như là nghĩ tới cái gì, cánh tay run rẩy móc một tấm Ẩn Tức Phù.
Lạc BẰng Kiêu cũng nháy mắt ngầm hiểu, lấy một Ẩn Tức Phù càng mạnh hơn lúc .
Vì thế, đợi đến khi con Ma thú cửu giai phản ứng đây, nó nhận xung quanh chỗ chỉ một .
Nó tức khắc phẫn nộ dậm chân, khe nứt nguyên bản đang nứt đến lung tung ở khắp nơi lập tức mục tiêu, bắt đầu từ bốn phương tám hướng tiến về phía Bạch Trì.
“Đại sư , cảm thấy còn thể chạy bao lâu?”
Lạc Bằng Kiêu: “Đến bây giờ.”
Lạc Bằng Kiêu dứt lời, chân Bạch Trì liền xuất hiện vô khe nứt, c.ắ.n nuốt từng tấc đất khiến cho thể của còn trọng lực, nhanh ch.óng rơi trong khe.
Xem diễn đến sai biệt lắn, Ngự Đan Liên vội vàng ném Xá Lợi Hoàn , nhanh ch.óng kéo Bạch Trì thoát nạn.
Dù thì Bạch Trì còn cất giữ tin tức mà nàng .
Không ngờ, Xá Lợi Hoàn chỉ mới lôi Bạch Trì ở bên trong cái khe một chút, cái khe đó sinh vô bàn tay đen nhánh tràn đầy ma khí.
Những bàn tay đó nắm c.h.ặ.t lấy chân của Bạch Trì, mạnh mẽ kéo xuống .
Bạch Trì sợ tới mức mặt trắng như tờ giấy, dùng sức duỗi chân, nhưng cho dù cách nào chăng nữa, bàn tay màu đen cứ vẫn c.h.ặ.t chẽ túm lấy chân buông.
Hơn nữa Ma Khí còn ý đồ tấn công thần thức của .
Bạch Trì gấp đến độ .
Mà lúc , một mũi tên rực rỡ ánh vàng phá mà , b.ắ.n đứt những bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy chân .
Bạch Trì cuối cùng cũng Xá Lợi Hoàn vớt lên đưa tới bên cạnh bọn họ.
Bạch Trì dạo một chuyến từ Quỷ Môn quan mà về, cả đều mồ hôi lạnh chảy ướt sũng.
Vũ Thu thấy thế liền lộ biểu tình nhạo.
Ma thú cửu giai ở phía cũng chú ý tới đám bọn họ ở trung.
Nó tức khắc phát âm thanh phẫn nộ đinh tai nhức óc, đồng thời há to miệng, trong miệng bay vô ám khí hình thoi đen nhánh.
Lạc Bằng Kiêu thuận tay ném Vũ Thu còn đang cùng với Bạch Trì qua.
Vũ Thu đột nhiên kịp phòng ngừa ném, theo bản năng tay chân luống cuống, chờ cho đến khi phản ứng , giống như một con bạch tuộc, bắt đầu treo cả bám Bạch Trì đang Xá Lợi Hoàn kéo bay .
Vũ Thu sắc mặt biến đổi, ý thức để cho buông tay , nhưng tay chân lời c.h.ặ.t chẽ ôm lấy Bạch Trì.
Bạch Trì vốn dĩ còn hoảng hốt đến , lập tức bình tĩnh , sắc mặt đen như đ.í.t nồi, cả giận : “Buông !”
Khoảng cách giữa bọn họ quá mức mật, thở rống giận của Bạch Trì đều phun tới mặt Vũ Thu.
Vũ Thu tức khắc phỉ nhổ một tiếng: “Ngươi cho rằng ôm ? Ngươi đừng chuyện, nước miếng đều phun lên mặt , ghê tởm ?”
Bạch Trì c.ắ.n răng: “Ngươi c.h.ế.t!”
Trong lòng Vũ Thu cũng ghét bỏ vạn phần, nhưng giờ phút nếu buông tay liền sẽ rơi xuống mặt đất, mà chỉ cần rơi xuống mặt đất thì sẽ c.h.ế.t, tức khắc tay chân của bó c.h.ặ.t thêm một chút.
Thời điểm đến vẻ mặt càng thêm ghét bỏ của Bạch Trì, Vũ Thu bỗng nhiên nở một nụ ác liệt, cố ý ghê tởm Bạch Trì:
“Ngốc t.ử, Hải Thần Tông là chính đạo, t.ử tông môn đều là cha ruột của ngươi để cho một chút, bằng liền thơm ngươi một cái.”