SƯ MUỘI ĐỪNG CUỐN, SƯ MÔN CHÚNG TA ĐÃ VÔ ĐỊCH - CHƯƠNG 167: TRẦM ÂM

Cập nhật lúc: 2025-08-21 15:48:57
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chúng thể tìm Giới Môn thì chắc chắn cũng thể tìm Ngự Đan Liên!”

“Sư tôn, nếu yêu con thì nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t Ngự Đan Liên ở đây!”

“Con cho phép nó còn sống mà rời khỏi đây!”

“Tuyệt đối cho phép!”

Vẻ mặt tức giận của Tạ Thanh Dư trong khung cảnh mờ tối của ma giới trông càng thêm dữ tợn, hợp với gương mặt thiếu nữ mười bốn tuổi vốn nên ngây thơ, rực rỡ.

Trong lòng Bạch Trì một nữa dấy lên cảm giác chán ghét mạnh mẽ.

Truyện được chuyển ngữ bởi Góc tiểu thuyết của mèo đen. Vui lòng không reup dưới mọi hình thức

ngay khi cảm giác đó xuất hiện, thần thức liền trở nên trống rỗng, kèm theo một cơn đau nhói.

Chỉ trong chớp mắt, trong lòng chỉ còn áy náy và đau xót.

“Dư nhi, sư tôn nhất định sẽ cố hết sức, ?”

Tạ Thanh Dư chằm chằm Bạch Trì, do dự một chút lấy hết can đảm thẳng: “Nhất định g.i.ế.c nó!”

Bạch Trì: “Được, vi sư hứa với con, nhất định sẽ g.i.ế.c nó.”

Nghe , Tạ Thanh Dư bỗng yên tâm, giọng cũng dịu : “Sư tôn hứa sẽ thương con nhất. Con ép buộc sư tôn, chỉ là, chỉ là Ngự Đan Liên quá quỷ dị.”

“Con sợ một ngày nào đó, nó sẽ cưỡi lên đầu chúng .”

“Lúc đó chúng sẽ c.h.ế.t chỗ chôn .”

“Vi sư sẽ bảo vệ con thật .”

Rừng ma thú

Nơi đây là rừng cổ thụ khổng lồ sớm khô héo, che kín cả bầu trời. Bước mặt đất cứng nứt nẻ, thỉnh thoảng vang lên tiếng cành khô gãy. Xác ma thú thối rữa vương vãi khắp nơi, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.

Không gian u ám, tĩnh lặng, nguy hiểm rình rập khắp nơi.

May mà ánh sáng từ Tịnh Phạn Tâm Liên soi sáng phần lớn xung quanh.

Họ bao xa thì Ngự Đan Liên chợt cảm thấy như ai đó theo dõi.

Trong lòng nàng chợt lạnh lẽo, vội đưa mắt quanh nhưng chẳng thấy gì.

Nàng kìm mà nép sát bên cạnh Lạc Bằng Kiêu.

Ngọn lửa nàng sớm về chỗ Tịnh Phạn Tâm Liên, nên khi nàng dựa sát , Lạc Bằng Kiêu liền cúi xuống, bế nàng đặt lên vai.

Ngự Đan Liên quen thuộc nắm lấy cái đầu trọc của , nỗi bất an trong lòng vơi bớt nhiều.

Cái đầu trọc vuốt vuốt , Lạc Bằng Kiêu lộ vẻ bất đắc dĩ, nhưng cũng ngăn cản.

Chỉ cần tiểu sư cởi quần thì chuyện gì cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-cuon-su-mon-chung-ta-da-vo-dich/chuong-167-tram-am.html.]

Một đôi mắt đỏ rực trong bóng tối vẫn luôn dõi theo họ.

Bỗng, nó lao , hình nhanh nhẹn, tỏa sương đen, lộ răng nanh và móng vuốt, vồ mạnh về phía hai “nhân loại” .

Nói thì chậm, nhưng thực tế xảy nhanh.

Ngay khi Ngự Đan Liên nhận thứ gì đó đang vồ tới, trong tay Lạc Bằng Kiêu chẳng từ lúc nào xuất hiện một cây cung vàng rực.

Hắn sải dài cánh tay, chạm dây cung và kéo căng. Ngay khoảnh khắc , một mũi tên tỏa kim quang rực rỡ lao vút !

Mũi tên trong chớp mắt xuyên thủng con ma thú đang chồm giữa trung.

Ma thú rơi ầm xuống đất, co giật giãy giụa, mũi tên ghim thẳng ấn đường của nó.

“Ủa?”

Đại sư dùng cung ?

Ngự Đan Liên liếc qua ma thú, cây cung vàng trong tay Lạc Bằng Kiêu.

Nàng thể cảm nhận rõ ràng thở của công đức tỏa từ nó!

“Đại sư , đây là…”

“Vũ khí bản mệnh của , nó tên là Trầm Âm.”

“Tiểu sư , nó mất khả năng chống cự, nhưng vẫn còn một thở, tay kết liễu .”

Vừa chạm , Trầm Âm lập tức run lên, phát tiếng ong ong, dường như phản kháng sự tiếp xúc của nàng.

Ngự Đan Liên nhíu mày, vô thức siết chặt nó.

Lúc , Lạc Bằng Kiêu đặt nàng xuống đất, khẽ gõ Trầm Âm.

Trầm Âm liền ngừng run, trở nên yên tĩnh.

“Đại sư , b.ắ.n cung .” Dù kéo thì cũng chẳng b.ắ.n trúng nổi.”

Lạc Bằng Kiêu liền đáp: “Ta dạy .”

CHƯƠNG 168: KÉO CUNG

Lạc Bằng Kiêu xổm xuống, từ phía giúp Ngự Đan Liên chỉnh tư thế, hỗ trợ nàng kéo dây cung.

Ngay khi bắt đầu kéo, nàng cảm giác linh lực trong cơ thể ngừng hút cung.

Đến lúc kéo căng hết mức, linh lực trong cơ thể nàng gần như cạn sạch.

Thế nhưng, dây cung chỉ xuất hiện một mũi tên mảnh như sợi tóc.

“Nhắm con ma thú , b.ắ.n .”

 

 

Loading...