Sư Muội Đoàn Sủng Luôn Tưởng Mình Là Long Ngạo Thiên - Chương 75
Cập nhật lúc: 2026-01-13 09:10:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ra khỏi Sâm La Điện, Cửu Khí và Bồng Bồng bấm ngón tay tính toán.
Từ lúc Bồng Bồng qua Vong Xuyên đến nay, xấp xỉ trôi qua một ngày một đêm.
Tuy Bồng Bồng nhiều nhất còn thể lưu Minh giới bốn ngày, nhưng Minh Phủ Nương Nương chỉ cho bọn họ thời gian nửa ngày điều tra, nếu tra manh mối gì, hy vọng về nhà của bọn họ càng mong manh hơn.
Thế là tròng mắt Bồng Bồng đảo một vòng, nảy một chủ ý xa.
“—— Phán Quan thúc thúc!”
Bồng Bồng gõ vang Thiên T.ử Điện cửa đóng then cài, nghiêng động tĩnh bên trong.
“Phán Quan thúc thúc mở cửa a! Ngươi đừng trốn ở trong đó lên tiếng, ngươi ở nhà!”
Phán Quan cùng ba tên thuộc hạ co rúm trong đại điện: “...”
Rõ ràng là giọng trẻ con đáng yêu dễ thương, khiến rợn tóc gáy thế nhỉ?
Còn đợi bọn họ nghĩ kỹ nên mở cửa cho bạn nhỏ lực sát thương kinh , liền thấy cửa lớn Thiên T.ử Điện ầm ầm nổ tung, thiếu niên nhỏ bạo lực mở cửa nhã nhặn giải thích với cô bé bên cạnh:
“Cái tính là dùng thuật pháp lung tung, dù ngươi gõ cửa , chúng cũng thể là vì lo lắng cho an nguy của bọn họ nên mới xông .”
Phán Quan: Lo lắng cái rắm! Bọn mấy tên quỷ sai c.h.ế.t sẽ gặp nguy hiểm, đó cũng là vì các ngươi!
Cô bé xong bừng tỉnh đại ngộ, dường như lĩnh hội một thủ đoạn đường vòng tránh né thiên đạo khiển trách.
“Phán Quan thúc thúc đây là văn phòng của ngươi ? Văn phòng của ngươi cũng lớn quá, còn nhiều danh bộ tài liệu thế —— và quỷ đến đến trong Minh giới , ngươi đều ghi chép a?”
Tuy rằng giọng điệu Bồng Bồng lễ phép khách sáo, nhưng nghĩ đến việc cô nãy ba câu vài lời lừa gạt suýt chút nữa phạm đại kỵ mặt Minh Phủ Nương Nương, Phán Quan liền đề cao mười hai phần cảnh giác với Bồng Bồng.
Thuộc hạ áo tím bên cạnh Phán Quan bộ dáng việc công xử theo phép công:
“Có, nhưng thì thế nào? Những thứ đều là cơ mật Minh giới , ngươi một giới sinh hồn, thể bốn phía là Nương Nương khoan dung, còn dám tùy tiện tra duyệt những văn thư cơ mật ?”
Phán Quan râu xồm nghiêm túc gật đầu.
Một Phán Quan dễ lừa gạt, nhưng một cái đầu biến thành bốn cái đầu, dường như liền dễ lừa như .
Bồng Bồng quanh bốn phía, ánh mắt rơi núi văn thư biển sách cao ngất thấy đỉnh xung quanh bọn họ.
Cô vẻ nghiêm túc lắc đầu, còn thở dài một .
Thuộc hạ áo tím hỏi: “Con nhóc ngươi lắc đầu cái gì?”
“Haizz, Minh giới các ngươi lớn như , chế độ quản lý văn thư cũng quá lạc hậu ?”
Bồng Bồng chỉ những đống sách , vẻ mặt cao thâm khó đoán :
“Các ngươi cái gì gọi là —— hóa hồ sơ ?”
Phán Quan bọn họ tuy hiểu hóa, nhưng từ hai chữ hồ sơ, lờ mờ thể cảm nhận hẳn là một phương pháp quản lý hồ sơ, đây là công việc chính của bọn họ, bốn dựng thẳng lỗ tai.
“Thế nào là hóa hồ sơ?”
“—— Cái các ngươi cũng oa!” Bồng Bồng khoa trương vỗ bàn một cái, phảng phất thấy chuyện gì thể tưởng tượng nổi, “Uổng công các ngươi còn là Phán Quan Minh phủ, nắm giữ Sổ Sinh T.ử của nhiều như , hiệu suất việc của các ngươi thấp nha!”
Bốn Phán Quan lập tức vô cùng hổ.
“Chúng xác thực thế nào là hóa hồ sơ, còn mong... đúng , ngài tên là gì nhỉ?”
Bồng Bồng hất cằm: “Các ngươi thể gọi là Long Vương đại nhân!”
Bốn đồng thanh: “Còn mong Long Vương đại nhân chỉ giáo!”
Cửu Khí trơ mắt bốn từ cảnh giác mười phần lúc đầu, đến bây giờ bất tri bất giác rơi bẫy của Bồng Bồng, bên môi tự chủ cong lên vài phần ý nhạt.
Bồng Bồng nắm thóp bốn lập tức tìm tôn nghiêm Long Vương của .
Kể từ khi đến Minh giới Minh Phủ Nương Nương dùng vũ lực áp chế, cô uất ức c.h.ế.t, bây giờ cuối cùng cũng đến lượt cô đắc ý .
“Chỉ giáo mà cũng dâng chút nước ?”
Phán Quan định sai rót cho cô, nhớ :
“Ngài thể ăn thức ăn Minh phủ ?”
Bồng Bồng: “Không ăn ảnh hưởng bưng, ngươi thấy lãnh đạo nào bưng cái ca uống ?”
Phán Quan: ?
Sao thành lãnh đạo ?
Thế là Bồng Bồng bưng ca bộ tịch, tư thái cực kỳ ngông cuồng bàn trong chính điện Thiên T.ử Điện, thao thao bất tuyệt giảng giải cho bốn Phán Quan cầm b.út ghi chép bên thế nào là hóa hồ sơ.
Vốn dĩ từ cũng là từ trong đầu Bồng Bồng đột nhiên nhảy , nhưng giảng tới giảng lui, Bồng Bồng liền cảm thấy linh cảm như suối trào.
Cái gì gian đám mây, tự động hóa, dữ liệu lớn, cô chỉ giải thích đấy, còn thể suy một ba, tùy cơ ứng biến, cung cấp cơ sở lý luận then chốt cho việc quản lý hiện đại hóa Minh phủ.
Ngay cả chính Bồng Bồng cũng cảm thấy, triệu chứng của cô ít nhiều chút giống kiếp canh Mạnh Bà uống đủ lượng, cho nên cứ nhảy một thứ ngay cả chính cô cũng ngờ tới.
Phán Quan và ba tên thuộc hạ của đều Bồng Bồng dọa cho sửng sốt.
“... Thiên tài!”
Phán Quan cảm khái vỗ tay:
“Đây đúng là một ý tưởng thiên tài! Nếu thể dùng tư duy dữ liệu lớn mà ngài sắp xếp bộ những văn thư giấy tờ tích lũy qua năm tháng của Minh phủ, hiệu suất việc của cả Minh phủ sẽ nâng cao nhiều, mỗi ngày nhất định thể câu thêm mấy cái hồn, đòi mạng thêm mấy !”
Nụ tự hào của Bồng Bồng cứng mặt.
A cái ...
Cô cúi đầu nhỏ giọng hỏi Cửu Khí: “Ta như , đối với sống mà thất đức a?”
Cửu Khí khí định thần nhàn, trả lời:
“Không , là Thiên Đạo chi t.ử, trừ công đức của ngươi, ngươi liền thất đức.”
Bồng Bồng: ??
Thế cũng ?
Cửu Khí đều như , Bồng Bồng cũng xoắn xuýt nữa, vẫn là chính sự quan trọng hơn.
Nhân lúc bọn Phán Quan chìm đắm trong niềm vui sướng của dữ liệu lớn, Bồng Bồng thừa thắng xông lên, lừa gạt bọn họ mau ch.óng sắp xếp văn thư tư liệu trong gần sáu trăm năm nay , cô cũng tiện ở bên cạnh chỉ điểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-doan-sung-luon-tuong-minh-la-long-ngao-thien/chuong-75.html.]
Bọn Phán Quan y lời sắp xếp.
Đương nhiên, chỉ điểm là giả, Bồng Bồng là tìm nội dung liên quan đến Linh Chiêu Nguyên Quân trong đó, phạm vi sáu trăm năm, nhất định bà c.h.ế.t hơn năm trăm năm .
Bà c.h.ế.t như thế nào, đầu t.h.a.i , đầu t.h.a.i đến , thể thấy chuyện cũ lúc còn sống của bà .
Tất cả đáp án, đều trong đống văn thư mênh m.ô.n.g .
“... Những cuốn tên là Tam Thế Nhân Quả Thư , là thứ gì a?”
Phán Quan bận rộn sắp xếp văn thư thuận miệng : “Sách còn gọi là Tam Thế Thư, thể xem kiếp kiếp kiếp của con .”
“Người nào cũng thể xem ?”
“Đương nhiên, điều ngài nhất định, dù ngài Sổ Sinh T.ử đều tên, trong Tam Thế Thư tự nhiên cũng ... thì, rốt cuộc khi nào ngài cho tên?”
Phán Quan lên cơn truy hỏi, ngẩng đầu, vặn thấy Bồng Bồng học theo dáng vẻ sắp xếp văn thư của bọn họ, niệm chỉnh một pháp quyết, đồng thời kèm theo tên cô cần tìm ——
“Linh Chiêu Nguyên Quân Nguyệt Quan Ngọc, hiện!”
Vừa cô niệm cái tên , ba còn cũng soạt một cái ngẩng đầu lên, lúc mới bừng tỉnh đại ngộ mục đích cô đến đây.
Thuộc hạ Giáp: “Ngươi thế mà lừa gạt chúng !”
Thuộc hạ Ất: “Uổng công còn bưng rót nước cho ngươi, cuối cùng là trao nhầm !”
Thuộc hạ Bính: “Sao ngươi dám nhắc đến cái tên a, mau bỏ Tam Thế Thư của bà xuống!”
Phán Quan: “Tiểu Long Vương, ngươi đúng là quá to gan lớn mật , bảo ngươi đừng hỏi nhiều đừng ngóng nhiều, ngươi cứ khăng khăng nhảy qua nhảy điểm mấu chốt của Minh Phủ Nương Nương thế!”
“Cả Minh giới đều sự quản thúc của Minh Phủ Nương Nương, chúng một chuyến , rốt cuộc là ý chí của chính chúng , là ý của Minh Phủ Nương Nương, ai thể rõ chứ?”
Cửu Khí Bồng Bồng, đầu với cô:
“Ngươi .”
Bồng Bồng ôm Tam Thế Thư ngẩn : “Ngươi thể động dùng thuật pháp ?”
“Bị đ.á.n.h thôi mà, .”
... Đừng dùng biểu cảm trai như lời đáng thương như chứ!
Bồng Bồng nghĩ nghĩ, trong bốn tùy tiện chọn một tên trông yếu nhất, đó cắm đầu xoa một quả cầu hồn hỏa ném tới.
Hồn hỏa của cô đối với quỷ hồn mà lực sát thương nhẹ, đối phương đương nhiên lực đ.á.n.h trả, ngờ Bồng Bồng cũng đ.á.n.h trả, mà là mượn thế ngã xuống đất.
Bồng Bồng ngã xuống đất chống đầu nghiêm túc :
“Tên của Sổ Sinh Tử, bọn họ g.i.ế.c , chính là cưỡng ép đòi mạng, cho nên ngươi bảo vệ tính là trái với thiên đạo đúng ?”
Bọn Phán Quan: ?? Ngươi thế thì lách luật đấy!!
Cửu Khí trầm ngâm hồi lâu: “Ngươi , cũng lý.”
Sao lý ! Cô câu nào lý cả a!
Cửu Khí lúc thành công thuyết phục bản , còn cố kỵ sự vây hãm của bốn nữa, mười ngón tay bay nhanh bấm quyết kết trận, chân trận bàn luân chuyển, ầm ầm đ.á.n.h bay bốn xa mấy chục mét.
“Mau chạy!”
Cửu Khí Bồng Bồng kéo chạy nghi hoặc: “Bọn họ ngã xuống đất, vì còn mau chạy?”
“Mấy lời nãy đều là bậy đấy, sợ ngươi trời đ.á.n.h thánh vật!”
“...”
May mắn là, mãi cho đến khi hai chạy đến chỗ trống trải ở ngoại ô quỷ thành, bầu trời Minh giới vẫn đen kịt một mảnh, ý định đ.á.n.h sét đ.á.n.h .
Cửu Khí âm thầm ước tính thời gian.
Thời gian nửa ngày trôi qua một phần ba, bọn họ còn bốn canh giờ.
Bồng Bồng từ trong lòng móc cuốn Tam Thế Thư , cẩn thận từng li từng tí lật đến trang của Linh Chiêu Nguyên Quân.
Mở đầu câu chuyện, bắt đầu kể từ một bé gái bỏ rơi nơi hoang dã.
Năm bà sinh , Lăng Hư Giới vẫn là thời đại thế gia tu tiên hưng thịnh, cha bà vì ở rể một nữ tu chi nhánh thế gia tu tiên, vứt bỏ bà và bà .
Thế đạo gian nan, bà một đủ sức nuôi dưỡng, liền trèo đèo lội suối, sâu trong sơn cốc, để bà cho lão đạo tu luyện sâu trong sơn cốc.
Tán tu tên là Miểu Thiên Sơn, cô độc một bốn biển là nhà, thấy bé gái khá thiên phú tu luyện, liền nhận đồ , đặt tên là Nguyệt Quan Ngọc.
Không cơm áo lo, ít nhất để bà bình an lớn lên đến mười sáu tuổi.
Lão đạo lẽ trời sinh chút thiên phú nhặt trẻ con, năm Nguyệt Quan Ngọc mười sáu tuổi, ông nhặt một bé trai.
Mà bé trai càng ghê gớm, lão đạo bày trận tính toán bảy bảy bốn mươi chín ngày, tính mệnh cách bé bất phàm, là kỳ tài tu luyện thiên phú dị bẩm, vội vàng thu môn hạ, tận tâm dạy dỗ.
Đáng tiếc, ông lực bất tòng tâm, nuôi đến ba tuổi, còn kịp dạy dỗ đàng hoàng cái gì, bản tọa hóa .
Nguyệt Quan Ngọc mười chín tuổi dẫn theo tiểu sư ba tuổi bắt đầu tự học thành tài.
Bồng Bồng đến đây, chút bất ngờ: “Sư của Nguyệt Quan Ngọc , cùng tên với sư tôn !”
Hắn cũng tên là Nguyệt Vô Cữu!
Cửu Khí: “... Có một loại khả năng, sư của bà chính là sư tôn của ngươi?”
Bồng Bồng lật vài trang.
“Không thể nào! Nguyệt Vô Cữu là Vạn Cổ Kiếm Hoàng! Vạn Cổ Kiếm Hoàng trong truyền thuyết đó! Đại lão trâu trong trâu! ”
Cửu Khí: “... Có một loại khả năng...”
“Không ! Tuyệt đối thể!” Bồng Bồng một mực từ chối, “Ngươi đừng tổn hại hình tượng Vạn Cổ Kiếm Hoàng trong lòng , ngài thể là sư tôn chứ? Thế thì cũng quá nát !”
“...”
Lật quá , Bồng Bồng lật ngược về vài trang.
Thiếu nữ dẫn theo tiểu sư phiêu bạt bốn biển, nàng tuy chút thiên phú tu luyện, nhưng bốn biển rộng lớn, luôn mạnh hơn nàng, mà vị sư tương lai sẽ ghê gớm của nàng, mới bốn tuổi, năng lực hạn, lúc gặp nguy hiểm đa phần vẫn cần sư tỷ bảo vệ.
Trong loạn thế, thiếu nữ dung sắc thù lệ một đường phiêu bạt quả thực vất vả.
Cũng chính lúc , nàng gặp một tán tu tên là Yến Quy Hồng.