Chương 2
Vì những lời như ?
rõ phận của .
Ngoài việc lén thích , từng lấy một vượt ranh giới.
"… chỉ… chỉ lén thích thôi, như … cũng ?"
"Không !"
Tiêu Viêm tức đến đỏ bừng cả mặt.
Anh nắm c.h.ặ.t nắm tay, hít sâu một .
"Cô lập tức cút . Nếu , thể đảm bảo nắm đ.ấ.m của sẽ đập nát mặt cô ."
tê dại lên.
Lần đầu tiên, hoảng loạn đến mức chạy ngoài kịp nghĩ gì.
…
luôn cho rằng là mặt dày.
Trước đây, Tiêu Viêm cố tình khó ít , nhưng nào khiến khó chịu đến .
Mặt nóng bừng, hổ tủi nhục.
ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u , ngừng hối hận.
Sao nhịn mà chứ!
đáng lẽ chỉ nên lén thích Tiêu Viêm, khiến dần dần trở nên bình thường, bản lặng lẽ rút khỏi cuộc sống của chẳng đó vốn là kế hoạch ngay từ đầu ?
lúc đang buồn bã, thì hệ thống lâu xuất hiện bỗng hiện .
Nó sững một chút, nhỏ giọng hỏi:
"Sao cô ?"
Sau đó nó quét qua dữ liệu cơ thể của Tiêu Viêm, vui mừng thốt lên:
"Wow! Trạng thái tâm lý của Tiêu Viêm gần đạt mức khỏe mạnh , thời gian gần đây phát bệnh cũng giảm nhiều, cô giỏi thật đó!"
Thấy gì, hệ thống tự mới dữ liệu thêm một lúc.
Có lẽ là nhanh ch.óng rà soát những chuyện xảy trong thời gian , bỗng nhiên nổi giận mắng lớn:
"Tiêu Viêm quá đáng thật! Anh dù bệnh,nhưng chẳng lẽ tim ? Hơn một nghìn ngày đêm, ngày nào cô chăm sóc chu đáo?! Sao thể cô như chứ!"
Cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, lau đôi mắt sưng đỏ.
"Đừng… đừng trách ."
" thích… , giúp… , là chuyện của , … lý do gì để bắt chấp nhận ."
khổ một tiếng.
"Có lẽ… dù ở , cũng đều … xứng để khác thích."
Hệ thống nhận cảm xúc thật của , cũng buồn đến mức nên lời.
"Nếu cô chịu nổi nữa, thì với ."
gật đầu, cảm thấy ấm áp vì sự quan tâm đó.
Không cả.
một nữa tự nhủ với :
Chỉ cần chỉ sức khỏe tâm lý của Tiêu Viêm trở về mức bình thường, sẽ rời .
Sẽ còn chướng mắt nữa.
…
ngủ bên ngoài một đêm.
Sáng sớm hôm , vẫn đúng giờ chuẩn bữa sáng cho Tiêu Viêm.
Vừa bước căn hộ, quả nhiên là một mớ hỗn độn.
nuốt khan một cái, nhẹ nhàng đặt phần bữa sáng mua lên bàn ăn.
Vừa định dọn dẹp phòng thì giọng Tiêu Viêm đột nhiên vang lên lưng.
"Cô ? Tối qua về?"
giật .
Quay đầu mới thấy Tiêu Viêm sắc mặt âm trầm, từ cao xuống .
Ngón tay rỉ m.á.u, từng giọt từng giọt rơi xuống sàn.
nhíu mày, định xem tay , hất mạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-cuu-roi-cua-co-noi-lap/chuong-2.html.]
" đang hỏi cô, tối qua vì về?"
"T-tối qua… bảo … cút."
Tiêu Viêm lạnh.
" bảo cô cút thì cô cút thật ? Vậy tối qua cô về ngủ, là ngủ ở ? Ở nhà ai? Với ai?"
hỏi đến mơ hồ.
"C-công viên… một ."
Tiêu Viêm chằm chằm mấy giây, cơn giận trong mắt hiểu dịu xuống.
"Được. Sau qua đêm bên ngoài nữa."
Anh đưa tay mặt .
"Băng ."
ngoan ngoãn gật đầu, nhanh ch.óng băng bó cho .
Bữa sáng hôm đó, Tiêu Viêm ăn nhiều hơn thường ngày hai bát.
Hơn nữa còn yên một cách kỳ lạ suốt mấy ngày liền.
Ngay khi tưởng thể chậm rãi sống như thế …
Có một ngày, Tiêu Viêm mặc vest còn chủ động ngoài.
"Cô đồ , theo đến một chỗ."
"…Đi ?"
"Không thể cứ mà tiêu tiền mãi. Trước đây một chú chiếu cố nhà , hôm nay ông tổ chức tiệc rượu, mời tham dự."
nhịn khẽ.
"Ừ."
Tiêu Viêm mà chủ động bước bước đầu tiên.
Điều đó nghĩa là, tiến gần hơn một chút tới trạng thái bình thường.
…
Buổi tiệc lớn, Tiêu Viêm nhanh ch.óng bỏ phía .
Nhiều năm im lặng hề ảnh hưởng đến khả năng xã giao của , cho đến khi bắt đầu mệt, gân xanh nơi thái dương giật lên.
Đó là dấu hiệu sắp phát bệnh.
kéo sang một bên, đưa nước cho uống.
"Nghỉ… nghỉ chút ."
Tiêu Viêm liếc một cái, khẽ hừ một cái, nhưng cuối cùng vẫn từ chối.
…
Buổi tiệc rượu nửa chặng thì xảy một sự cố nhỏ.
Đèn trong đại sảnh đột nhiên tắt phụt.
giật , lập tức chạy về phía Tiêu Viêm.
Anh ghét cảm giác tối đột ngột thế .
Nếu lúc ở bên cạnh, nhất định sẽ nổi giận.
Khi mồ hôi đầm đìa tìm , thì thấy đang ôm c.h.ặ.t một cô gái, run rẩy kiểm soát .
Đèn bật sáng trở .
rõ gương mặt cô gái đó.
Một dáng vẻ đáng yêu.
Không cao, gầy gò nhỏ nhắn, lúc dù một đàn ông xa lạ ôm c.h.ặ.t, cô vẫn kiên nhẫn vỗ nhẹ lưng , dịu dàng trấn an.
chỉ một cái, liền vội vàng bước tới định an ủi Tiêu Viêm.
"Để cho ."
Cô gái mỉm thiện ý, buông tay .
ngay khi chạm Tiêu Viêm, thì bất ngờ đẩy ngã xuống đất.
kêu khẽ một tiếng, lập tức thu hút ánh của những xung quanh.
Để Tiêu Viêm mất mặt, nén đau, nhanh ch.óng dậy.
"Tiêu Viêm, … ở đây."
Một lúc lâu .
Tiêu Viêm cuối cùng cũng bình tĩnh .