Lận lão gia t.ử cũng ít nhiều một tin đồn, cháu trai nhà vì một cô gái, mà tiết tháo cũng mất sạch.
Mà nay cô gái xuất hiện mặt, thần sắc ông phức tạp.
Thấy lão Quý rõ ràng ưng ý cô gái , tác hợp cô và Quý Dư An, cho nên ông mới nhịn lắm mồm hai câu, nghĩ rằng khi hai đứa nhỏ đến với , thể cắt đứt ý niệm của Lận Thần.
Mộng Vân Thường
Kết quả hai bát tự còn một phết! Hai chữ "tiểu tam" gán lên đầu cháu trai nhà .
là "cháu" thể nhịn, "ông" thể nhịn!
Cố lão gia t.ử cũng nín nhịn cục tức, hạ thấp giọng : "Dựa cái gì bắt quản cháu trai , cô gái đây gần gũi với Nam Phong, chừng hai đứa lén lút yêu đương , ông nãy cố ý gọi con bé qua chia rẽ nó và Nam Phong, giúp cháu trai ông tạo cơ hội, ông mới nên quản chính ."
Quý lão gia t.ử lạnh : "Yêu thì , nếu thực sự thể chia rẽ chứng tỏ tình cảm hai đứa kiên định phù hợp, hơn nữa nhà họ Cố các ông cũng chướng mắt gia thế của Chúc Chúc, thời gian còn định đính hôn cho thằng nhóc Nam Phong, thật sự chia rẽ thì đó cũng là nguyên nhân của chính nhà họ Cố các ông."
Lận lão gia t.ử đến choáng váng đầu óc, nhịn chen mồm: "Vậy dựa cháu trai thành tiểu tam ?"
Ba ông già cộng hơn hai trăm tuổi mặt đỏ tía tai, chỉ là giọng quá nhỏ, đều rõ đang cái gì.
Doãn Việt nhắc nhở Cố Nam Phong: "Không giúp đỡ ?"
Cố Nam Phong ung dung: "Nhà họ Quý đội ngũ y tế chuyên nghiệp, cần đến lượt giúp."
Ba đàn ông từng sát phạt quyết đoán thương trường, nay tuổi, ngược giống như đứa trẻ con ấu trĩ, chút chuyện nhỏ cũng dễ tranh cãi ngừng.
Khương Chúc Chúc và Quý Dư An cùng , mặc dù mấy ông cụ cãi , nhưng cô quan tâm : "Có cần khuyên can một chút ?"
Quý Dư An lắc đầu: "Không cần, cãi mệt họ sẽ tự nghỉ."
Quả nhiên, bao lâu mấy ông cụ mặt đỏ tía tai khôi phục vẻ vui vẻ.
Như thể chuyện xảy là ảo giác.
Bên .
Lận Thần một ở trong vườn hóng gió, sự náo nhiệt của phòng tiệc ngăn cách bên ngoài.
Lúc , một bóng quen thuộc đột nhiên mặt .
Mí mắt Lận Thần giật mạnh, thấy mặt đối phương, trong miệng lập tức bật một câu c.h.ử.i thề: "Đệt, là ."
Hắn xắn tay áo lên, đ.ấ.m c.h.ế.t đối phương một quyền.
đối phương lùi về một cái, dễ dàng tránh thoát.
Thịnh Kinh Diệu nhíu mày: " đ.á.n.h với ."
Lận Thần vung một quyền qua: " quản , thằng nhóc thối đây mắng ngay mặt, còn tìm tính sổ ! Kết quả dám chủ động xuất hiện mặt , tiểu gia đ.á.n.h c.h.ế.t ."
nắm đ.ấ.m còn rơi xuống, một chiếc điện thoại chặn .
Thịnh Kinh Diệu bình tĩnh : "Anh cũng đoạn video gửi hòm thư của tất cả nhân viên công ty chứ!"
Video chính là bản ghi màn hình Lận Thần và Chúc Chúc kết nối livestream, nhảy điệu nhảy lẳng lơ.
Tiếng nhạc lẳng lơ, điệu nhảy lẳng lơ.
Lận Thần lúng túng thu hồi nắm đ.ấ.m, hỏi: "Cậu rốt cuộc là ai?"
Thịnh Kinh Diệu: "Tiểu Điển."
Lận Thần: "..."
Không khí trầm mặc.
Thịnh Kinh Diệu nghiêm túc đ.á.n.h giá đàn ông mắt , dường như một đóa hoa mặt .
Lận Thần đến ớn lạnh, ghét bỏ : "Cậu gì dùng ánh mắt đó ? Tởm quá."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/streamer-van-nhan-me-dai-gia-bang-xep-hang-tranh-nhau-sung-ai/chuong-403-tieu-dien-bai-su-lan-than-chien-thuat-cua-gai-moi.html.]
Thịnh Kinh Diệu thật: "Bởi vì , rốt cuộc điểm gì đáng để chị thích?"
"Chị " là ai, hai đều hiểu rõ trong lòng.
Thấy như , Lận Thần là từng trải lập tức hiểu điều gì.
Thằng nhóc mười phần là Chúc Chúc từ chối , cho nên đặc biệt chạy đến tìm hỏi cách theo đuổi Chúc Chúc.
Lận Thần lạnh : "Đương nhiên là vì điểm sáng đáng để cô thích."
Thịnh Kinh Diệu (????????`): "Ha ha."
Một tiếng "ha ha", mười phần ghét bỏ.
Lận Thần trừng mắt , bất mãn sa sầm mặt: "Đây là thái độ thỉnh giáo khác của đấy ?"
Thái độ Thịnh Kinh Diệu lập tức đổi: "Anh, cầu xin cho em ."
Lận Thần: "..."
Thằng nhóc giống hệt trong phòng livestream, co dãn .
Lận Thần thực sự thêm một tình địch nữa, với Thịnh Kinh Diệu bằng giọng điệu thấm thía: "Chúc Chúc ghét nhất là bám riết buông, càng dây dưa cô , cô càng ghét ."
Nói xong, vỗ vỗ vai Thịnh Kinh Diệu.
"Anh cũng là từng trải, hiểu tâm trạng của , lúc ngàn vạn đừng phiền Chúc Chúc, đợi qua một thời gian nữa, hãy từ từ mặt cô ."
"Còn nữa, điệu nhảy lẳng lơ đó của ngàn vạn đừng học, Chúc Chúc mắng nhiều , cô chẳng thích xem chút nào."
" , Chúc Chúc cũng thích xem cơ bụng, cảm thấy dầu mỡ."
Hắn thao thao bất tuyệt , Thịnh Kinh Diệu nghiêm túc lắng .
Lận Thần: "Đều nhớ kỹ ? Chưa nhớ kỹ thì nhắc nữa."
Thịnh Kinh Diệu gật đầu: "Đều nhớ ."
Tiểu thiếu gia khí chất cao quý nở một nụ chân thành cảm kích với Lận Thần: "Người em, cảm ơn ."
Lận Thần nụ của , mạc danh vài phần chột , xua xua tay : "Không cần khách sáo, dù giúp cũng là giúp chính của ngày xưa."
Sau khi lấy kinh nghiệm từ tình địch, Thịnh Kinh Diệu rời .
Nụ mặt biến mất, trong đầu ghi nhớ trọng điểm.
1. Nhất định bám riết buông.
2. Thích cái gì lẳng lơ một chút.
3. Còn cơ bụng.
Trở sảnh chính bữa tiệc, Thịnh Kinh Diệu tiên chủ động chào hỏi Quý lão gia t.ử, "Quý gia gia, chúc ngài phúc thọ an khang."
Thằng nhóc con từng bế năm xưa nay lớn lên đường hoàng đĩnh đạc, Quý lão gia t.ử : "Tiểu Diệu ! Lâu gặp, về Bắc Kinh ông hỏi thăm ông nội cháu nhé."
Thịnh Kinh Diệu đáp một tiếng.
So với con quỷ nhỏ ồn ào trong phòng livestream, ngoại trừ sự ngạo nghễ bẩm sinh , tiểu thiếu gia dung mạo tuấn tú giơ tay nhấc chân đều toát lên sự quý phái hồn nhiên thiên thành.
Sau khi chào hỏi Quý lão gia t.ử, xuyên qua đám liếc mắt thấy Khương Chúc Chúc, coi những khác như khí, thẳng đến mặt cô.
Thịnh Kinh Diệu thản nhiên : "Em ."
Ánh mắt rơi cô, nhắc nhở cô: "Không trả nhẫn cho em ? Đi thôi."