Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 75: Đại Lão Nhặt Được Trên Đường

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:43:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Tích nghi hoặc trong nhà: “Ai ốm ?”

 

cũng quen.” Diệp Thần Phi kể ngọn ngành, “Lúc tìm em, nhặt đường.”

 

Khương Tích: “…”

 

Khương Tích chút bất ngờ.

 

Thầm nghĩ gan cũng lớn thật, nửa đêm nửa hôm ai cũng dám đưa về nhà.

 

Lại hỏi : “Anh mời bác sĩ cho ông ?”

 

Diệp Thần Phi lắc đầu: “Cái đó thì , là ông đơn t.h.u.ố.c cho , chỗ cũng một phần, phần cũng lên núi hái .”

 

Khương Tích chỗ thảo d.ư.ợ.c đang hì hục , cam thảo, xa tiền t.ử, tía tô, ma hoàng v. v., đều là t.h.u.ố.c trị ho.

 

Cụ thể liều lượng bao nhiêu, cô còn lật sách y trong Không gian mới .

 

Bảo cô thẳng thì cô .

 

thể dùng đến những loại thảo d.ư.ợ.c , chứng tỏ trong nhà cũng là trong nghề.

 

Người trong nhà vẫn đang ho sù sụ.

 

Cô bước xem thử, là một ông chú trung niên dạn dày sương gió.

 

Mễ Bảo, Mạch Miêu và Tiểu Thạch Đầu cũng theo, chúng cẩn thận núp lưng chị, tò mò thò cái đầu nhỏ trộm.

 

Ông chú trung niên nhắm nghiền mắt, dáng vẻ yếu ớt.

 

dẫn các em lui ngoài, vội sắc t.h.u.ố.c, bảo Diệp Thần Phi ăn bánh củ cải bào sợi lúc còn nóng .

 

Miếng vải bọc mở , mùi thơm của bánh củ cải bào sợi thể che giấu nữa, thoang thoảng bay trong nhà, đàn ông trung niên trong nhà giãy giụa dậy: “Cơm… cơm…”

 

Đám Khương Tích chỉ thấy tiếng "bịch", tiếng vật gì đó rơi xuống đất, vội vàng bước nhà.

 

Đỡ đàn ông trung niên lên giường lò.

 

Người đàn ông trung niên nuốt nước bọt: “Cơm… ăn…”

 

“Ông ăn cơm ?” Diệp Thần Phi đưa bánh củ cải bào sợi đến mặt ông, ông lấy chút tinh thần, nhận lấy ăn ngấu nghiến.

 

Khương Tích rót chút nước cho ông: “Ông ăn từ từ thôi, uống ngụm nước .”

 

Khụ khụ khụ khụ khụ…

 

Chưa kịp uống nước, là một trận ho dữ dội.

 

điều cũng ngăn cản việc ông ăn đồ ăn.

 

Ông uống ngụm nước, tiếp tục ăn.

 

Khương Tích mang cho Diệp Thần Phi ba cái, Diệp Thần Phi chỉ c.ắ.n hai miếng, đều ông ăn hết.

 

Trong dày chút đồ ăn, cơn ho của ông cũng đè nén xuống một chút.

 

Một đàn ông to lớn, kìm nước mắt lưng tròng, liên tục : “Cảm ơn, cảm ơn… lâu ăn cơm… Cảm ơn các cháu…”

 

Diệp Thần Phi trời tờ mờ sáng hái t.h.u.ố.c, quên béng mất chuyện ăn cơm.

 

Hơn nữa sống một cũng bữa đói bữa no, ít khi ăn sáng.

 

Nếu Khương Tích mang bánh củ cải bào sợi sang, cũng định ăn sáng.

 

Tuy bữa sáng cô mang đến khác ăn mất, nhưng cứu vẫn vui.

 

Lại : “Chú còn ăn nữa , cháu thêm cho chú một ít nhé.”

 

Người đàn ông trung niên ho hai tiếng: “Cảm ơn, cần . Ăn nhiều quá cũng , cứ ho là sẽ nôn, bệnh ho của là bệnh cũ để do nhịn đói lâu ngày.”

 

Khương Tích hỏi: “Chú là ạ?”

 

Người đàn ông trung niên khổ: “ điều xuống đây từ bốn năm … khụ khụ khụ… cải tạo ở nông trường bên cạnh.”

 

Khương Tích: “…”

 

Khương Tích đại khái hiểu.

 

Những điều xuống nông trường từ bốn năm , chỉ địa vị cao, mà đều là những bản lĩnh.

 

là do lỡ lời, là do sai hàng ngũ.

 

Điều kiện nông trường gian khổ, nhóm đưa đến đây cải tạo , giống với những tự nguyện đến đây chi viện vùng biên giới, càng chịu nhiều tội tình hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-75-dai-lao-nhat-duoc-tren-duong.html.]

 

Có thể sống sót dễ dàng gì.

 

mất tích, cũng lặng lẽ qua đời.

 

Không ai là để mầm bệnh.

 

Còn vị chú trung niên , chừng chính là quý nhân của Diệp Thần Phi.

 

Nghĩ đến đây, cô hỏi: “Chú ơi, đây chú nghề gì ạ?”

 

Ông chú trung niên thở dài: “Không nhắc chuyện đây nữa, nhắc nhiều thêm đau lòng… khụ khụ khụ…”

 

Khương Tích gặng hỏi nữa, d.ụ.c tốc bất đạt.

 

Nếu ông thực sự là quý nhân của Diệp Thần Phi, đợi cơ thể khỏe chút hỏi cũng muộn.

 

Diệp Thần Phi sắc t.h.u.ố.c , cô cũng dẫn các em ngoài.

 

Ông chú trung niên tĩnh dưỡng ở đây vài ngày, Diệp Thần Phi cũng chăm sóc vài ngày, tiết lộ tên của , chỉ họ Đường.

 

Khương Tích tìm kiếm tất cả các nhân vật mang họ Đường trong kịch bản, quả thực một .

 

đó trong kịch bản lành gì, mà là một đại phản diện chính hiệu.

 

Diệp Thần Phi quả thực cũng qua với ông , lén lút còn gọi ông là cha nuôi, nhưng mối quan hệ của hai đưa ngoài ánh sáng.

 

Nghĩ kỹ mà thấy sợ, lẽ nào ông thực sự là ── Đường Kính Nghiêu?

 

xâu chuỗi , Đường Kính Nghiêu đây là đại lão ngành d.ư.ợ.c ở Kinh thành, thậm chí khi lập quốc còn một bước lên mây Chủ nhiệm Cục Dược chính.

 

Chỉ vì trong đợt chỉnh đốn lỡ một câu "gà nhiều đẻ trứng", liền đày đến Bắc Đại Hoang.

 

Cùng đợt xuống đây còn ít , nhưng cũng c.h.ế.t ít.

 

Đường Kính Nghiêu may mắn sống sót, nhưng cũng phẫn thế hận đời, tính tình đại biến, đ.â.m đầu hắc đạo.

 

Người duy nhất thể khiến ông mềm lòng cũng chỉ Diệp Thần Phi.

 

Nữ chính tự xưng là chính nghĩa, việc lỗ mãng, đắc tội với Đường Kính Nghiêu nhiều , đều là do Diệp Thần Phi hòa giải.

 

Diệp Thần Phi nửa chính nửa tà, hắc bạch lưỡng đạo đều ăn thông, cũng liên quan đến việc thu nhận Đường Kính Nghiêu hiện tại.

 

Đương nhiên, còn một phần là bắt nguồn từ cha ruột của và nữ chính.

 

Phàm chuyện gì nhân ắt quả, theo cách xuất hiện của thế bối cảnh mà chỉ nam phụ ba thì thật đáng tiếc.

 

cảm thán, cũng thơm lây.

 

Đường Kính Nghiêu khi cơ thể khỏe hơn, định nông trường cải tạo.

 

Tạm thời ở chỗ Diệp Thần Phi.

 

ông cũng yên tâm, quyết định truyền những gì học cả đời cho Diệp Thần Phi, cô cũng liền học theo Diệp Thần Phi.

 

Trình độ nửa vời của cô, mặt trong nghề như Đường Kính Nghiêu đủ xem, quả thực học ít thứ.

 

Đường Kính Nghiêu chỉ tinh thông thảo d.ư.ợ.c, mà còn am hiểu d.ư.ợ.c lý, vốn sống phong phú.

 

Cô thu hoạch nhiều.

 

Các em của cô cũng thích vây quanh Đường Kính Nghiêu, thích chọc ông vui.

 

Trong lòng ông tâm sự, luôn thích nhíu mày, nhưng đối với mấy đứa trẻ các cô hòa ái.

 

Diệp Thần Phi hỏi quá khứ của ông, Khương Tích cũng hỏi.

 

ai rõ hơn cô, trong kịch bản , khi Đường Kính Nghiêu điều xuống, con cái đề huề, gia đình viên mãn; nhưng khi ông điều xuống, gặp thời kỳ đặc biệt, nhà của ông c.h.ế.t đói thì c.h.ế.t đói, c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử thì c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, điều khiến ông thể buông bỏ nhất là, vợ ông yêu thương nhất cũng thắt cổ tự t.ử.

 

Có thể dùng từ nhà tan cửa nát để hình dung về t.h.ả.m cảnh của ông.

 

Từ khi ông đến, cũng trông trẻ.

 

Lúc cô và Diệp Thần Phi lên núi đào thảo d.ư.ợ.c, liền giao bọn trẻ cho ông trông nom, ông sẽ dạy bọn trẻ chữ, Đệ t.ử quy.

 

Cô cũng sẽ đồ ăn ngon cho ông ăn, dùng thực liệu sưởi ấm dày của ông.

 

Mượn đủ cơ hội để biếu bà nội thú rừng, biếu đủ loại đồ ăn ngon, dùng hành động thực tế để với bà rằng sống , cần lo lắng, cứ chuyên tâm sống cuộc sống của .

 

Đáng nhắc tới là, nhà mới của cả cũng dọn dẹp xong xuôi, đặc biệt chọn một ngày hoàng đạo, chuẩn dọn nhà vụ thu hoạch kép.

 

Mợ cả còn đặc biệt sang với cô một tiếng, bảo cô dẫn các em cùng sang đó.

 

 

Loading...