Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 508: Nhưng Mà, Anh Phải Trừng Phạt Em
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:59:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Làm hòa !” Hà Xuân Hoa cong khóe môi, “Vốn dĩ chỉ là một sự hiểu lầm, là thằng nhóc ngốc Húc Dương hỏi cho rõ ràng!”
Khương Tích nổi hứng thú, “Rốt cuộc là hiểu lầm gì ạ?”
Hà Xuân Hoa chậm rãi kể , “Hôm đó ở cùng Hoan Hoan căn bản là nam sinh, là một cô gái chính hiệu, chỉ là ăn mặc nam tính, tóc ngắn, dáng cũng cao.
Người quen , còn tưởng là con trai thật. Húc Dương tìm Hoan Hoan, qua lời giải thích của con bé mới hiểu là ghen tuông vớ vẩn!
Vốn dĩ nó định chuyển công tác đến Hải Thành, ngờ Hoan Hoan vì nó mà nhờ bố nuôi con chuyển công tác.
Hai đứa yêu bao nhiêu năm nay, tình cảm vẫn sâu đậm. Chúng cũng bàn bạc xong , đợi gặp mặt bố Hoan Hoan, sẽ định hôn sự cho chúng nó, sớm ngày lĩnh chứng, sớm ngày trở thành vợ chồng hợp pháp.”
“Vậy thì quá.” Khương Tích uống một ngụm , “Mẹ nuôi, từ lúc chúng đến Bắc Đại Hoang đến nay cũng sắp hai mươi năm , nông trường của cũng theo con gần hai mươi năm. Mẹ từng đòi hỏi con điều gì, cũng từng vì chuyện nông trường mà để bụng với con, trong lòng con đều hiểu rõ, cũng luôn ghi nhớ lòng của .
Con cách nào trả nó cho , cho nên con mua một mảnh đất tiềm năng tăng giá lớn. Mảnh đất xử lý thế nào cũng , con tên đấy.”
Cô đưa giấy tờ qua, tràn đầy thành ý.
Hà Xuân Hoa tự nhiên hiểu giá trị của mảnh đất , bất đắc dĩ : “Con gì mà khách sáo với bà nội thế! Bà sống đến từng tuổi , sóng to gió lớn nào mà từng thấy, tiền tài đối với bà mà đều là vật ngoài .
Hơn nữa ngoài căn nhà , bà còn mua thêm hai căn nữa. Triều Dương và Húc Dương đều tiền đồ, Hướng Dương và Trạch Dương học hành cũng giỏi, cũng cần bà quá bận tâm, Niệm Niệm còn nhỏ, cho dù chúng già thì vẫn còn mấy trai chăm sóc.”
“Con mua cho bà, thì chính là của bà.” Khương Tích bây giờ cuộc sống trôi chảy, cũng hy vọng bà nội thể giảm bớt chút gánh nặng.
Hà Xuân Hoa lay chuyển cô, “Chỗ của bà chỉ chút xíu thế , giấy tờ con cứ giữ lấy , để chỗ con cho an .”
“Vâng.” Khương Tích bà cũng giống , từng hết sự thật với La Thu Thực.
Xuyên sách còn gian, từ đến nay đều chỉ là bí mật của hai bà cháu.
La Thu Thực việc đáng tin cậy, mặc dù việc chuyển công tác khó khăn, ông vẫn nghĩ cách chuyển cho Mạch Miêu.
đó là chuyện của ba tháng .
Sức khỏe của Mạch Miêu cũng bình phục!
Hách Chính Dương gần như ngày nào cũng đến báo danh, thành ý theo đuổi cô bé tràn đầy.
Có công việc mới, mỗi ngày cô bé đều như tiêm m.á.u gà, tràn đầy năng lượng.
Cũng là La Thu Thực cố ý sắp xếp, trực tiếp giúp cô bé chuyển đến cùng một trường với Hách Chính Dương, hai trở thành đồng nghiệp, cũng đều sống ở trường.
Lần bố Hách còn gì để , chủ động tìm bà mối đến nhà.
Mạch Miêu mặt bố Hách Chính Dương, chỉ cảm động sự hy sinh của , chọn một ngày hoàng đạo đăng ký kết hôn với .
Bố Hách còn tổ chức một đám cưới long trọng.
Mạch Miêu vì bố đổi thái độ mà đổi ấn tượng về họ, bình thường vẫn cùng Hách Chính Dương sống ở trường.
Chỉ là từ ký túc xá đơn, chuyển sang ký túc xá đôi.
Hai trang trí ký túc xá một chút, liền trở thành một tổ ấm ấm áp.
Khương Tích còn cho của hồi môn là một căn nhà sân vườn riêng biệt cho Mạch Miêu, cho dù Mạch Miêu ở trường, cũng thể cùng Hách Chính Dương sống trong căn nhà của chính .
Căn nhà cũng là chỗ dựa vững chắc của Mạch Miêu.
Mẹ Hách chèn ép Mạch Miêu chắc chắn là chèn ép , đến cuối cùng Mạch Miêu nắm thóp. Thực cần Khương Tích dạy, bản cô bé từ đến nay cũng là chịu thiệt thòi.
Bố Hách lúc đầu còn cao, dần dần cũng nhận vấn đề.
Họ chỉ Hách Chính Dương là đứa con trai duy nhất, ngày nào cũng tính toán đối đầu với con dâu, những khiến con trai vui, mà còn khiến con trai ngày càng xa lánh họ.
Thử đối xử với con dâu một chút, con trai vui vẻ, cũng sẵn sàng gần gũi với họ hơn.
Đặc biệt là khi Mạch Miêu mang thai, thái độ của bố Hách càng ngoắt một trăm tám mươi độ, đối xử với Mạch Miêu như con gái ruột.
Mỗi ngày chỉ suy nghĩ xem món gì ngon, cô bé nghén, ăn gì để tăng cường dinh dưỡng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-508-nhung-ma-anh-phai-trung-phat-em.html.]
May mà một điểm , bố Hách chấp niệm sinh con trai con gái, điều cũng khiến thái độ của Mạch Miêu đối với họ hơn một chút.
Mạch Miêu sống thoải mái, Khương Tích cũng vui vẻ thấy điều đó.
Mùa hè năm 83, cô nhận điện thoại của Nguyên Bảo gọi từ nước ngoài về, và Anna sắp về nước, sẽ xuống máy bay ở Kinh thành.
Điều khiến tâm trạng cô lập tức bay bổng, vội vàng bảo Bạch Anh dọn dẹp nhà cửa, bảo Chi Chi mua thức ăn.
Sau đó cô gọi điện thoại cho Mạch Miêu và Mễ Bảo, bảo hai đứa tan thì về nhà ngủ.
Cúp điện thoại xong, cũng gọi cho Tiểu Thạch Đầu.
Mấy năm nay mấy chị em họ từng tụ tập đông đủ, đặc biệt nhớ những ngày tháng ở Bắc Đại Hoang .
Tiểu Thạch Đầu cũng sớm ý định về thăm cô.
Bây giờ công việc cũng định , bàn giao công việc một chút, xin nghỉ phép ngay trong ngày chuyến máy bay sớm nhất xuất phát.
Khương Tích lục tung tủ quần áo thử liền mấy chiếc váy, cuối cùng chọn một chiếc váy liền màu đỏ tươi.
Cô gương chỉnh mái tóc, trong gương vẫn là khuôn mặt với đường nét mềm mại như , tràn đầy collagen vẫn giảm vẻ thiếu nữ.
Chỉ là cô sớm còn là thiếu nữ nữa, mà là của sáu đứa con.
Mái tóc uốn lười biếng xõa ngang vai, tăng thêm một tia quyến rũ.
Cô lấy son môi , nghiêm túc thoa đều.
Trong gương đột nhiên xuất hiện thêm một khuôn mặt góc cạnh rõ ràng.
Cô , ôm chầm lấy.
Cô kinh hô: “Thần Phi, giờ về?”
“Nhớ em.” Diệp Thần Phi khẽ mổ lên đôi môi đỏ mọng quyến rũ của cô, “Trang điểm thế định ?”
“Thử quần áo, đợi lúc Nguyên Khánh và Quốc Khánh về thì mặc.” Khương Tích ánh mắt tràn ngập ý , “Bọn chúng lâu lắm về, em thể để mặt mũi lấm lem .”
“Em lúc nào cũng xinh , lấm lem chỗ nào chứ! mà, trừng phạt em...” Bàn tay to lớn của Diệp Thần Phi giữ c.h.ặ.t gáy cô, bất ngờ hôn xuống, càng hôn càng sâu, như khảm cô trong m.á.u thịt.
Cô còn hiểu tại trừng phạt, nụ hôn cho sắp nghẹt thở, đó cũng nhiệt liệt đáp .
Bàn tay to lớn của thuần thục lướt lưng cô, kéo khóa kéo xuống, cởi bỏ chiếc váy dài của cô.
Đợi cô phản ứng , khá là mát mẻ.
Cô liếc cửa, “Cửa, đóng cửa!”
Diệp Thần Phi dừng , bế cô đến cửa ép cô lên cửa.
Cô dám kêu lên, ngay cả âm thanh cũng dám phát .
Thầm mắng đúng là điên , đây là ban ngày ban mặt!
Lại còn ở ngay cửa!
Ngoài cửa ngang qua, vẫn dừng .
Dường như là thật sự trừng phạt cô.
Đây giống tác phong bình thường của , nhưng cô gì sai chứ?
Cô nghĩ , nhưng sự kích thích mãnh liệt gần như lấy bộ sức lực của cô.
Cho đến khi giải phóng bộ cảm xúc của .
Cô gục vai c.ắ.n mạnh một cái, “Diệp Thần Phi, rốt cuộc gì?”