Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 501: Mọi Chuyện Đã Có Chúng Ta Ở Đây!
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:59:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bị bắt cóc ?”
Khương Tích lảo đảo, suýt chút nữa vững.
Diệp Thần Phi vội vàng đỡ lấy cô: “Em đừng hoảng vội, chúng chỉ đưa một giả thiết táo bạo. Tuy Mạch Miêu lên đại học, nhưng từ nhỏ đến lớn tiếp xúc với xã hội ít, lòng hiểm ác.
Huống hồ thủ đoạn của bọn mìn cũng tầng tầng lớp lớp, khiến phòng thắng phòng. Cụ thể còn điều tra mới , lấy ảnh của Mạch Miêu đưa cho Hoàng Ngũ gia, ông sai điều tra .
Em cứ ở nông trường chăm sóc bà ngoại , bảo mấy đứa nhỏ đừng chạy lung tung, học cũng bài tập đàng hoàng, cũng các nơi tìm xem .”
“Được, mang thêm nhiều tiền một chút, mau !” Khương Tích móc một xấp tiền đưa cho , cũng đếm kỹ.
Diệp Thần Phi nghi hoặc: “Sao em mang theo nhiều tiền bên thế, sợ rơi ?”
“Em chừng mực, thấy em rơi tiền bao giờ !” Khương Tích chỉnh quần áo cho , “Anh ngoài nhớ cất kỹ tiền, đừng để hết một túi, chuyện gì thì gọi điện thoại về nông trường.”
“Được.” Diệp Thần Phi cũng hỏi kỹ nữa, thời gian cho phép, hơn nữa cô quả thực từng rơi tiền.
Thu dọn đơn giản một chút, liền khỏi cửa.
Khương Tích cũng theo , nhưng hành động cùng tiện, cho nên đợi xa , thông qua Không gian báo cho Hà Xuân Hoa, nhờ Hà Xuân Hoa tiếp tục tìm Mạch Miêu ở Kinh thành.
Mễ Bảo cũng đang tìm kiếm khắp nơi, ngay cả đợt tập huấn sắp bắt đầu cũng tâm trí.
Thực sinh đôi long phượng thần giao cách cảm, sự bất an, khó chịu và hụt hẫng vô cớ của vẫn là Mạch Miêu tiêm penicillin thử phản ứng da, cuối cùng mặt sưng vù như đầu heo từng xảy .
Lúc học đại học cẩn thận ngã gãy chân, Mạch Miêu ở xa tận Học viện Sư phạm Cáp thị cũng từng cảm nhận .
Bây giờ Mạch Miêu chắc chắn là gặp nguy hiểm gì , nếu cũng sẽ đột nhiên xuất hiện cảm giác .
Một bên là công việc mới hằng mơ ước, một bên là em gái ruột.
Cậu giằng xé một hồi, gọi điện thoại cho Khương Tích.
Liên lạc với Khương Tích hề dễ dàng, gọi đến nông trường , nhờ thông báo cho cô, mất hơn một tiếng đồng hồ.
Khương Tích tưởng tin tức của Mạch Miêu, chậm trễ một giây nào liền chạy tới.
Cậu trong điện thoại thẳng: “Chị, em xin nghỉ tìm Mạch Miêu, đơn vị mới đồng ý . Chị cũng hai đứa em chút thần giao cách cảm, hai ngày nay em luôn cảm thấy con bé xảy chuyện , trong lòng đặc biệt yên tâm.”
Khương Tích xong càng yên tâm, nhưng Mễ Bảo chỉ thần giao cách cảm với Mạch Miêu, chứ thể xác định vị trí của con bé một cách thần kỳ.
Nói cách khác, cho dù xin nghỉ cũng giúp gì, còn lỡ dở tiền đồ của .
Đơn vị mới dễ chuyện đến mấy, cũng thể đồng ý cho nhân viên mới xin nghỉ. Đến lúc đó những xin nghỉ, còn để ấn tượng cho lãnh đạo.
Tiện miệng an ủi : “Chúng tìm thấy Mạch Miêu , trong lòng em yên tâm chắc chắn là vì con bé thương một chút, chị sẽ chăm sóc cho con bé, đợi con bé khỏi thương sẽ về, em an tâm !”
“Thật ạ?” Mễ Bảo theo bản năng hỏi, “Thật sự tìm thấy con bé ạ? Con bé thương ở , nghiêm trọng ?”
Khương Tích : “Không nghiêm trọng, tĩnh dưỡng một thời gian là khỏi thôi, em đừng lo lắng, giúp chị chăm sóc cho gia đình, thời gian rảnh thì đến công ty xem .”
Mễ Bảo nghi ngờ gì: “Vâng, ở nhà em, chị cứ yên tâm !”
Khương Tích cúp điện thoại, tìm một chỗ thông qua Không gian đến nhà ga.
Nếu về Kinh thành, từ trường đến ga tàu hỏa Cáp thị, tàu hỏa chạy thẳng đến Kinh thành, thể đến thẳng ga Tây Kinh thành.
Nếu Mạch Miêu về nông trường, thì cần tàu hỏa, xe buýt là thể đến huyện thành gần nông trường nhất, từ huyện thành bộ về hoặc nhờ xe về nông trường cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-501-moi-chuyen-da-co-chung-ta-o-day.html.]
Theo tuyến đường , cô bắt đầu tìm kiếm manh mối ở từng nhà ga một.
Nếu là bắt cóc bán , thì nhà ga là nơi khả năng nhất.
Nhà ga đều là qua kẻ , tìm giống như mò kim đáy bể .
Cô cũng thấy bóng dáng của Diệp Thần Phi, tìm theo hướng nào .
Nhà ga huyện thành lớn, tìm một vòng manh mối nào giá trị.
cô cũng lập tức loại trừ nhà ga huyện thành, đến Cục Công an một chuyến.
Vừa thấy chồng của Phương Vũ là Cao Lâm ở cửa.
Cao Lâm khá bất ngờ: “Vợ Thần Phi, em đến Cục Công an, Thần Phi , về , xảy chuyện gì ?”
Khương Tích cũng vòng vo: “Anh Cao, em gái em là Mạch Miêu liên lạc nữa, cũng con bé tự nhầm đường, là bắt cóc , nhiều ngày tin tức. Thần Phi tìm con bé , thể nhờ giúp tìm kiếm ?”
“Mạch Miêu?” Cao Lâm suy nghĩ một chút, vẫn thể nhớ dáng vẻ đại khái của Mạch Miêu, nhưng qua mấy năm cũng nhớ rõ lắm, hỏi, “Có ảnh của con bé , nhờ em để ý giúp.”
Khương Tích đưa ảnh của Mạch Miêu cho : “Chuyện tìm Mạch Miêu phiền , nếu tìm thấy con bé thì đưa con bé đến nông trường, em cảm ơn .”
“Không gì, chuyện nhỏ thôi.” Cao Lâm vẫn nhiệt tình như , “Anh nhờ tìm con bé đó ngay đây.”
Khương Tích vô cùng cảm kích.
Rời khỏi huyện thành. Lại đến ga Cáp thị.
Lượn lờ ở ga Cáp thị một tiếng đồng hồ, đều tìm thấy bất kỳ manh mối nào giá trị, đành lách trở về .
Trong nhà cũng thể rời quá lâu, bọn trẻ đều ở nhà họ Tôn.
Bà ngoại bệnh mới đỡ, cũng thể để bà cụ lo lắng chịu kích thích nữa.
Ai ngờ đến cửa ông ngoại gọi .
Tôn Đại Sơn dẫn cô ngoài cửa, bốn bề mới hỏi: “Tiểu Tích, cháu thật cho ông , xảy chuyện gì ?”
Khương Tích ông ngoại tinh minh, lúc theo đây cũng nghĩ kỹ thế nào. Giấu bà ngoại thì , những khác thể giấu nữa, ăn ngay thật: “Mạch Miêu con bé mất tích !”
Tôn Đại Sơn nhíu mày: “Mất tích ? Cháu rõ ràng chút, rốt cuộc là chuyện gì?”
Khương Tích kể chuyện Mạch Miêu rời trường đến nay đều tin tức, cũng suy đoán của Diệp Thần Phi và cô.
Tôn Đại Sơn thấy Mạch Miêu thể bắt cóc, chỉ cảm thấy huyết áp tăng vọt.
“Chuyện lớn như cháu sớm cho ông , lỡ như Mạch Miêu xảy chuyện thì !”
“Thần Phi tìm , hôm nay cháu cũng đến Cục Công an huyện thành nhờ Cao Lâm giúp đỡ. Cháu còn gọi điện thoại cho nuôi, nhờ nuôi tìm bố nuôi và chú Lý giúp tìm kiếm, dù thế nào nữa, cháu nhất định sẽ tìm thấy Mạch Miêu.” Khương Tích liền đỏ hoe hốc mắt, “Cháu chính là sợ sẽ sốt ruột, bà ngoại ốm , thể để bà sốt ruột bốc hỏa nữa.”
Tôn Đại Sơn cô là sợ bọn họ lo lắng, chính là quá sốt ruột giọng điệu mới nặng nề.
Thấy cô so với ngày đầu mới đến gầy ít, là xót xa.
Cô chăm sóc bà ngoại, chăm sóc bọn trẻ, trong lòng còn chứa chuyện lớn như , khó khăn nhất chính là cô.
Thở dài : “Chuyện vẫn giấu bà ngoại cháu. Ông và cả cháu tìm vài tìm Mạch Miêu, cháu cũng đừng bốc hỏa, chuyện chúng ở đây!”