Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 499: Tiểu Tổ Tông, Nói Ít Thôi

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:59:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bố nhẹ tay chút , đừng ném trúng .”

 

Khương Tích thấy tiếng của Húc Dương, bước sân.

 

“Bố nuôi, Húc Dương gì thế, bố nổi giận lớn ?”

 

La Thu Thực thở dài: “Còn vì chuyện gì nữa, chẳng là chuyện của nó và Hoan Hoan . Con bé Hoan Hoan đó phân công về quê quán Hải Thành giáo viên , nó thì phân công đến ngân hàng Kinh thành. Bố và nuôi con chúng nó nghiệp xong thì kết hôn, bây giờ hai đứa một Nam một Bắc xa cách .

 

Mẹ nuôi con nó nhân lúc Hoan Hoan về Hải Thành thì mời con bé đến nhà, chuyện đàng hoàng về chuyện của chúng nó, thằng nhóc gì cũng ! Cũng chúng nó giận dỗi cái gì, lớn thế mà vẫn khiến bớt lo.”

 

“Được , ông cũng đừng nữa, mau lấy bánh Lừa lăn mua hôm nay cho Tiểu Tích ăn !” Hà Xuân Hoa giục La Thu Thực, đẩy ông chỗ khác.

 

Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, con cái lớn đứa nào cũng khiến bận tâm.

 

chào hỏi Khương Tích xuống, lúc mới tiếp tục hỏi Húc Dương: “Chị Tiểu Tích của con cũng ngoài, bây giờ nên xem tại tìm Hoan Hoan chứ?”

 

Húc Dương tựa khung cửa : “Không con tìm cô , là cô ở bên cạnh !”

 

“Ý em là ?” Khương Tích nghi hoặc hỏi, “Hai đứa hiểu lầm gì chứ?”

 

Húc Dương xị mặt: “Chính mắt con thấy! Cô khoác tay đàn ông đó tươi như hoa, ở bên con từng thấy cô vui vẻ như .”

 

Hà Xuân Hoa nhíu mày: “Hoan Hoan loại lẳng lơ, đó trai con bé ?”

 

“Con trai cô , hơn nữa trai cô đang gác ở biên cương cơ mà!” Húc Dương càng càng tức, “Vốn dĩ con còn định từ chối cái bát cơm vàng để theo cô đến Hải Thành phát triển, cô con thất vọng quá!”

 

Khương Tích và Hà Xuân Hoa , đều thấy sự lo lắng trong mắt đối phương.

 

Tất nhiên, Hà Xuân Hoa lo lắng nhiều hơn một chút.

 

Bà an ủi: “Con đừng suy nghĩ lung tung vội. Hai yêu quan trọng nhất là tin tưởng lẫn , đừng vì một hiểu lầm tình cờ mà xa cách, và chị Tiểu Tích của con chuyện với Hoan Hoan .”

 

“Mẹ, hai đừng .” Húc Dương xong mềm lòng, “Hay là để tự con chuyện với cô !”

 

Hai quen thời gian cũng ngắn, tuy khi lên đại học mỗi một trường, nhưng cách vài cuối tuần cũng thể gặp mặt.

 

Hơn nữa dù cũng là tình đầu, tình cảm vẫn sâu đậm.

 

Hà Xuân Hoa yên tâm: “Con…”

 

“Mẹ nuôi, con nghĩ để Húc Dương tự chuyện sẽ hơn một chút.” Khương Tích ngắt lời bà, “Chuyện tình cảm mà, vẫn là nam nữ hai bên rõ nhất, khác ngược sẽ khó xử.”

 

Hà Xuân Hoa cảm thấy cách thế hệ với bọn họ , đây hiểu sự hợp tan của giới trẻ, bây giờ đổi phận sống một vẫn hiểu lắm.

 

Cũng thể là khi xuyên sách chuyện tình cảm quá suôn sẻ, bà nghĩ chuyện tình cảm của khác cũng đơn giản.

 

Bất đắc dĩ : “Vậy xen nữa. Húc Dương, con chuyện t.ử tế với Hoan Hoan, đừng nổi nóng.”

 

“Con nổi nóng.” Húc Dương ngoài miệng nổi nóng, trong lòng nổi nóng , chính vì quá quan tâm đến Kỷ Hoan, mới vì cô với đàn ông khác mà tức giận.

 

Cậu xong liền khỏi cửa.

 

Khương Tích thấy Hà Xuân Hoa vẫn lo âu, liền an ủi bà vài câu.

 

La Thu Thực mang bánh Lừa lăn , về Bắc Đại Hoang, liền nổi hứng.

 

“Xuân Hoa, chúng cũng lâu lắm Bắc Đại Hoang, bây giờ đổi lớn , là hôm nào chúng cũng về xem ?”

 

“Được thôi, nhưng đợi chuyện của Húc Dương và Hoan Hoan giải quyết xong, đợi bọn Niệm Niệm nghỉ hè .” Hà Xuân Hoa đẩy lùi ngày đến tận mùa hè.

 

La Thu Thực cả, đều chiều theo ý bà.

 

Khương Tích về sớm một chút.

 

Tối hôm mơ, mơ thấy Bắc Đại Hoang tuyết rơi lớn lớn, trong sân nhà họ Tôn vây kín , còn từng trận tiếng truyền .

 

xảy chuyện gì, liều mạng chen trong, nhưng chen thế nào cũng , liền giật tỉnh giấc.

 

Lần thư về xong, một tháng nhận thư hồi âm của ông bà ngoại, trong lòng cô yên tâm.

 

Phối hợp với thời gian của Mễ Bảo, cô sắp xếp thỏa chuyện công ty, ngày hôm liền dẫn bọn trẻ xuất phát.

 

Sáu đứa trẻ đầu tiên máy bay hưng phấn, đặc biệt là còn xin nghỉ học chơi càng thấy vui vẻ.

 

Cùng với việc máy bay bay ngày càng cao, Vân Hàng bịt tai : “Mẹ ơi, con đau tai.”

 

Khương Tích lấy một viên kẹo cao su đưa cho bé: “Cái cho con, nhai một lát là khỏi thôi.”

 

Mắt Khương Quả sáng lên, cũng chìa tay .

 

Khương Tích chia cho mỗi đứa hai viên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-499-tieu-to-tong-noi-it-thoi.html.]

 

Vân Khởi nhỏ giọng hỏi Mễ Bảo: “Cậu ơi, lái máy bay ?”

 

“Từng học , nhưng bây giờ tư cách lái.” Mễ Bảo thực sự cầu thị , “Sau sẽ cố gắng, tranh thủ để các cháu máy bay do lái.”

 

“Dạ !” Vân Khởi tò mò hỏi, “Vậy lái máy bay đ.â.m…”

 

Mễ Bảo vội vàng bịt miệng : “Tiểu tổ tông ít thôi.”

 

Vân Khởi: “…”

 

chặn đứa , chặn đứa .

 

Sự tò mò của bọn trẻ quá lớn.

 

Khương Tích đành tung đòn sát thủ, dùng đồ ăn vặt để chúng ngậm miệng .

 

May mà máy bay khá nhanh, xuống máy bay cô lập tức bảo bọn trẻ mặc áo ấm .

 

Không sân bay bay thẳng đến Bắc Đại Hoang, bọn họ còn tiếp tục bắt xe từ Cáp thị để chuyển tuyến.

 

Diệp Thần Phi và Mễ Bảo xách hành lý, Khương Tích phụ trách trông chừng sáu đứa trẻ.

 

Đã là buổi chiều, xe buýt đến nông trường mỗi ngày chỉ một chuyến, hơn nữa cô cũng gọi Mạch Miêu cùng, liền tìm một nhà nghỉ ở tạm.

 

Sau khi thuê phòng xong, Diệp Thần Phi phụ trách trông trẻ.

 

Cô và Mễ Bảo thẳng đến Học viện Sư phạm.

 

Sau một buổi chiều ngóng, mới Mạch Miêu rời trường về nhà .

 

Nói cách khác là bọn họ thể vặn lỡ mất .

 

Hai tiu nghỉu trở về.

 

Trong nhà nghỉ là ngủ giường sưởi, ở phòng tập thể.

 

Cô và Diệp Thần Phi để bọn trẻ ngủ ở giữa, miễn cưỡng tạm bợ một đêm. Nếu bọn trẻ máy bay mệt , chắc chắn sẽ còn chơi thêm một lúc.

 

Cách bốn năm ngủ giường sưởi, cô trằn trọc ngủ .

 

Diệp Thần Phi bên trái sát bọn trẻ, bên sát Mễ Bảo, càng quen.

 

Thậm chí sợ ngủ quên, mơ mơ màng màng coi bên cạnh là vợ mà ôm lòng.

 

Mễ Bảo mở to mắt xà nhà, luôn nghĩ xem Mạch Miêu .

 

Mặc dù bình thường vặc Mạch Miêu, nhưng rốt cuộc họ là sinh đôi long phượng, sự quan tâm sẽ thể hiện qua lời , mà khắc sâu trong xương tủy.

 

Cả một đêm trằn trọc, khiến Diệp Thần Phi càng thức trắng đêm khó ngủ.

 

Khương Tích sáng dậy cứ ngáp ngắn ngáp dài.

 

Để kịp chuyến xe sớm, bọn họ dậy sớm.

 

Chỉ sáu đứa trẻ là tràn trề sinh lực, lên xe bắt đầu ríu rít trò chuyện.

 

Xe buýt chạy nhanh, xóc nảy mất hơn nửa ngày.

 

Đi nửa đường, còn gặp một chiếc máy kéo lật nghiêng.

 

Bao gồm cả Diệp Thần Phi và Mễ Bảo, tất cả hành khách nam xe đều xuống giúp đỡ.

 

Mọi vẫn nhiệt tình như đây.

 

Sau khi đến huyện thành gần nông trường nhất, bọn họ xuống xe.

 

Sự nhiệt tình lúc đầu khi xe của bọn trẻ mài mòn gần hết, đứa nào đứa nấy ỉu xìu.

 

Diệp Thần Phi đang định tìm xe, liền gặp Tôn Chí Dũng.

 

Khương Tích mặt đầy kinh ngạc vui mừng: “Cậu cả.”

 

Tôn Chí Dũng vội vã đường đều nhận nhóm Khương Tích, hoặc thể chú ý tới bọn họ.

 

Nghe thấy giọng quen thuộc đầu , trong mắt cũng tràn ngập sự kinh ngạc vui mừng.

 

“Tiểu Tích, cháu về ?”

 

“Vâng, cháu về !” Khương Tích dùng sức gật đầu, “Cậu cả, vội vàng hấp tấp ?”

 

 

Loading...