Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 487: Cả Nhà Đều Vui
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:59:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ý kiến gì?" Cố Nguyên Châu nghi hoặc về phía Diệp Thần Phi.
Đối với đứa con trai cả , ông vẫn coi trọng.
Hàm súc mà phô trương, trầm mà nội liễm.
Là một tố chất việc lớn.
Diệp Thần Phi quanh một vòng, cuối cùng dừng ở Diệp Thập Tam.
Rất nghiêm túc : "Con đổi họ. Từ khi nhận thức con họ Diệp, cũng sẽ luôn họ Diệp."
Trong mắt Diệp Thập Tam lập tức lộ vẻ vui mừng, sự hy sinh bao năm nay cuối cùng cũng nhận hồi đáp.
Bất kể kết quả cuối cùng là gì, ông đều cho rằng uổng công hy sinh.
Sắc mặt Cố Nguyên Châu cho lắm: "Thần Phi, con là con cháu nhà họ Cố, nhận tổ quy tông là đạo lý hiển nhiên. Ba ơn sự hy sinh của Thập Tam, ba thể bồi thường cho ."
Diệp Thần Phi kiên định : "Ba thể bồi thường cho chú , cũng nên bồi thường cho chú , nhưng con vẫn sẽ đổi họ. Có Tinh Ngôn ở đây, nhà họ Cố sẽ thiếu kế thừa, lòng hiếu thảo của con cũng sẽ giảm một phần nào."
Cố Nguyên Châu ôm n.g.ự.c ho sặc sụa.
Tiểu Lục vỗ vỗ lưng ông : "Ba đừng vội, con thấy chuyện vẫn còn đường thương lượng."
Cố Nguyên Châu đưa tay ngắt lời : "Không , con trai ba tình nghĩa ba vui lắm."
Tiểu Lục: "..."
Tiểu Lục hiểu ba định gì, đoán tâm tư của ông.
Những khác xen , bà nội chỉ một bên uống .
Bà vốn dĩ là giữ quy củ, nếu giữ quy củ thì năm xưa vì một đàn ông mà dọn khỏi nhà họ Cố.
Còn về việc đám tiểu bối mang họ gì, bà cũng mấy bận tâm.
Chỉ Cố Nguyên Châu : "Nếu Thần Phi đổi, thì đổi, nhưng họ của bọn trẻ nhất định đổi ."
Diệp Thập Tam lên tiếng, đối với ông mà Diệp Thần Phi đổi họ, là sự nhượng bộ lớn nhất của nhà họ Cố .
Tối qua Diệp Thần Phi và Khương Tích cũng thảo luận về vấn đề , một đứa cũng đổi chắc chắn sẽ khiến Cố Nguyên Châu vui.
Dù cũng là cha ruột, họ cũng hưởng thụ những tiện ích mà nhà họ Cố mang , thể mang họ Cố là mang họ Cố, thế là : "Vân Dương, Vân Phàm, Vân Khởi, Vân Hàng thể đổi họ, Kiểu Kiểu và Khương Quả thì tiếp tục họ Diệp , đến lúc đó bất kể đứa nào kén rể tới nhà cũng !"
Diệp Thập Tam chút mừng rỡ.
Hai đứa cháu gái tiếp tục họ Diệp đương nhiên là nhất.
Tiểu Lục hùa theo: "Con thấy đề nghị tồi! Ba, chúng thể lạnh lòng , dù cũng nuôi nấng cả khôn lớn."
Bà nội cũng lên tiếng: "Gia hòa vạn sự hưng."
Cố Nguyên Châu Diệp Thần Phi, sang Diệp Thập Tam, cuối cùng đồng ý.
Thế là bốn bé trai đổi thành Cố Vân Dương, Cố Vân Phàm, Cố Vân Khởi, Cố Vân Hàng.
Diệp Thập Tam vốn dĩ cưng chiều bé gái, cũng coi như toại nguyện ông.
Cả nhà đều vui.
Ông nán Kinh thành lâu, ngay cả khoản bồi thường Cố Nguyên Châu đưa ông cũng nhận, chuyển hướng tìm lão thủ trưởng.
Cố Nguyên Châu thì ở thêm một thời gian, nhưng còn đưa Tiểu Lục và Lương Khả Tâm về Cảng Thành.
Nếu hai dự định bắt đầu từ đầu, cũng đến lúc nên gặp mặt nhà họ Lương !
Không thể để Khả Tâm cứ theo Tiểu Lục danh phận như , ít nhất cũng tổ chức một hôn lễ long trọng.
Khương Tích cũng hy vọng họ sớm kết hôn.
Sau khi họ rời , trong nhà trở về như thường lệ.
giống như thường lệ, dù cũng thêm hai vệ sĩ, còn thêm một chiếc xe nhập khẩu.
Sáu ngàn đồng ngoại hối túi cô, cô giữ hộ bọn trẻ .
Diệp Thần Phi vẫn như cũ cuối tuần mới về, thỉnh thoảng Mễ Bảo cũng sẽ đến thăm cô.
Tiểu Thạch Đầu và Nguyên Bảo thì đều đặn như vắt chanh, cứ cách một tháng một bức thư, tần suất thư của Mạch Miêu thì cố định, khi một tháng hai , khi ba .
Nửa tháng khi Diệp Thập Tam rời , La Thu Thực thăng chức!
Từ chức phó chuyển thành chức chính, các loại đãi ngộ đều tăng lên nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-487-ca-nha-deu-vui.html.]
Lại qua vài ngày, vợ chồng Triều Dương và Thất Xảo cũng đưa con về.
Khương Tích đang bận tối tăm mặt mũi.
Hầu Tế và đám em , mang theo hàng cô cần trở về, chớp mắt bán sạch sành sanh.
Đều là hàng bán chạy, khó để ế ẩm.
Coi như cô giao nhiệm vụ mới cho đám , đó là tiếp tục lấy hàng.
Tiền tạm thời chia vội, đợi họ về trực tiếp mua một chiếc xe tải lớn chở hàng.
Nếu điều kiện cho phép, cô còn thành lập một đội xe.
Có xe tải , chở gì cũng tiện.
Cô đuổi khéo đám Hầu Tế mới đến chỗ Hà Xuân Hoa.
Thất Xảo sinh một con trai, trắng trẻo mập mạp vô cùng đáng yêu.
Vốn dĩ Thất Xảo vì thường xuyên huấn luyện nên phơi nắng đen nhẻm, sinh con xong cũng trắng một chút.
Đương nhiên, Thất Xảo cũng mấy bận tâm đến vẻ bề ngoài.
Chỉ cần Triều Dương chê, đen trắng quan trọng.
Quan trọng nhất là, ảnh hưởng đến việc cô cống hiến cho đất nước là .
Có con , cô và Thất Xảo nhiều chủ đề để hơn.
Buổi chiều bọn trẻ tan học, cô cũng đưa bọn trẻ qua đây.
Thoắt cái mấy năm trôi qua, chúng từ những đứa trẻ ẵm ngửa lớn lên thành những tiểu chính thái, tiểu công chúa.
Thất Xảo ghen tị c.h.ế.t : "Tiểu Tích, nuôi con kiểu gì , đứa nào đứa nấy tinh xảo, đứa nào đứa nấy mắt, quá đáng yêu !"
"Cậu nuôi cũng tệ, Hoằng Thâm lớn lên chắc chắn cũng là một tiểu soái ca."
Thất Xảo thở dài: "Haiz, tiếc thật, con sinh muộn mấy năm, thông gia với ."
"Haha, sinh sớm mấy năm cũng chắc ." Khương Tích thẳng, "Bọn trẻ còn nhỏ thế gì chứ, lớn chúng đồng ý, chúng lớn lên đồng ý, chẳng là phá hỏng tình bạn giữa chúng ."
Thất Xảo hì hì : "Mình chỉ thôi, chẳng là gần quan lộc !"
"Vậy ở gần một chút." Khương Tích Triều Dương đang chơi đùa với bọn trẻ hỏi, "Lần hai định ở bao lâu?"
Thất Xảo trầm ngâm một lát: "Khó khăn lắm mới về một chuyến, ít nhất cũng ở nửa tháng."
"Chú và thím vẫn khỏe chứ, hơn một năm gặp thím, nhớ thím ghê?" Khương Tích là nhớ thật, bà giúp trông trẻ, thời gian đó quả thật khó khăn.
Chăm sáu đứa trẻ, là chuyện dễ dàng.
Thất Xảo : "Đều khỏe cả, còn béo lên nữa kìa! Bà bảo từng chăm sáu đứa trẻ giờ chăm một đứa, cứ như trò trẻ con , bố việc khác, cũng phụ giúp trông cháu."
"Vậy thì ." Khương Tích , "Ngày mai đưa con đến chỗ , đồ ăn ngon cho ."
Thất Xảo vui vẻ đồng ý: "Cậu , và Triều Dương cũng định đưa con qua đó đấy!"
Hai trò chuyện, bất tri bất giác đến giờ ăn cơm.
Hà Xuân Hoa và La Thu Thực đeo tạp dề, cùng bếp.
Bữa tối vô cùng thịnh soạn.
Chỉ là đông đủ.
Húc Dương và Kỷ Hoan mặt, Diệp Thần Phi cũng mặt.
Ăn xong cơm trời tối.
Triều Dương xung phong nhận việc: "Để đưa bảy con em về."
Khương Tích nghĩ đến hai vệ sĩ bên ngoài : "Không cần , đón bọn em ."
Triều Dương: "..."
Triều Dương rõ tình hình, tiễn họ khỏi đầu ngõ thì thấy hai gã đàn ông vạm vỡ, còn tưởng là kẻ cướp đường, phản xạ tự nhiên che chở cho họ.
Hai vệ sĩ cũng tưởng định hại con Khương Tích, chuẩn tư thế định đ.á.n.h .
Khương Tích vội vàng : "Triều Dương, hai là đến đón em!"
Triều Dương: "..."