Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 483: Lỡ Như Chỉ Là Chẩn Đoán Sai Thì Sao!

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:59:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Em định , về quê ?” Khương Tiếc tuy hỏi , nhưng cảm thấy cô chắc chắn sẽ về quê.

 

Bạch Anh do dự một lát : “Em… em cũng , đến lúc đó tính!”

 

Khương Tiếc suy nghĩ một lát : “Bây giờ chị chỉ hỏi em, tính đến bố em, em tiếp tục ở nhà chúng ?”

 

“Muốn ạ, cho em ở nhà chị cả đời em cũng vui lòng.” Bạch Anh gần như cần suy nghĩ, cô thật sự .

 

Ở đây ăn ngon mặc , lương cao, ngoài việc nhà cũng chuyện lộn xộn gì khác, còn thoải mái hơn ở nhà .

 

Quan trọng là cô còn thể tranh thủ sách học hành, cả cuốn từ điển cô đều thuộc lòng.

 

Khương Tiếc : “Chị hỏi em nữa, em tiếp tục cho họ tiền ?”

 

Bạch Anh lắc đầu: “Em cho, em cắt đứt quan hệ với họ. em là con gái, nhà đẻ thì gốc rễ, em nữa.”

 

“Vậy rốt cuộc em cắt đứt cắt đứt?” Khương Tiếc quyết định, chỉ để cô tự suy nghĩ kỹ, mới xử lý theo hướng nào.

 

Bạch Anh đắn đo một lát : “Cắt đứt! Cứ coi như họ từng sinh đứa con gái ! Ba đứa em trai đều lớn cả , đến lúc gánh vác gia đình ! Không em, họ sẽ sống hơn.”

 

Khương Tiếc: “…”

 

quyết định của cô , Khương Tiếc cũng giúp cô thế nào.

 

Chỉ là và em trai thứ ba của Bạch Anh đợi họ hành động tìm đến .

 

Hôm đó Khương Tiếc thăm Lương Khả Tâm, gặp hai họ.

 

Họ Khương Tiếc dọn nhà, vẫn tìm đến địa chỉ cũ.

 

Hai nhận Khương Tiếc.

 

“Cô giáo Khương, quá , chúng còn tưởng tìm nhầm chỗ.”

 

Khương Tiếc cũng nhận họ: “Hai đến tìm Bạch Anh ?”

 

, lâu gặp con bé Anh, chúng nhớ nó quá!” Mẹ Bạch Anh chuyện, mắt liếc một vòng.

 

Chỉ cảm thấy nhà ở đây hơn nhà đất ở quê nhiều.

 

Khương Tiếc vội vàng : “Ôi, thật may, Bạch Anh nhận thư của hai về Bắc Đại Hoang !”

 

Mẹ Bạch Anh: “…”

 

Em trai thứ ba của Bạch Anh: “…”

 

Hai đều sững sờ, ngờ lặn lội đường xa đến đây, nhầm bao nhiêu đường, con bé c.h.ế.t tiệt im lặng tiếng về !

 

Mẹ Bạch Anh xác nhận nữa: “Nó thật sự về ?”

 

“Chuyện còn giả !” Khương Tiếc liếc họ một cái, “Bạch Anh cảm thấy cho hai nhiều tiền như , áy náy quá, quyết định ở chỗ nữa, cản cũng , đây là sáng nay bắt chuyến tàu sớm nhất về !”

 

Mẹ Bạch Anh đập đùi: “Con bé c.h.ế.t tiệt , về gì! Tức c.h.ế.t mất, về cũng tốn tiền tàu xe, thà tiết kiệm gửi về cho chúng ! Chúng lặn lội đường xa đến đây, cũng tốn ít, còn trông mong nó…”

 

“Vậy thì bà trông mong nữa !” Khương Tiếc ngắt lời bà, “ còn xong, Bạch Anh lo lắng chuyện tiền bạc, gì cũng lơ đãng, hôm qua vỡ bình hoa cổ gia truyền nhà chúng , trị giá hai nghìn tệ, còn vỡ một cái bát sứ thanh hoa của bà cụ hàng xóm, cũng một nghìn tệ!

 

Người cha nợ con trả, thì con gái nợ trả cũng gì sai, hai đến đúng lúc lắm, Bạch Anh về cũng là để xoay tiền, hai nhà của nó, hai đền , cũng đỡ cho nó một cô gái lớn mang nhiều tiền đường an !”

 

Em trai thứ ba của Bạch Anh suýt nữa nhảy dựng lên: “Đùa gì , bình hoa nó vỡ tại bắt chúng đền! Cô tiền thì tìm nó mà đòi, đừng tìm chúng !”

 

“Chúng lấy tiền, cô đây là sư t.ử ngoạm !” Mẹ Bạch Anh mặt mày tái mét, “Cổ vật gì mà đắt thế, cô lừa con bé Anh nhà chúng chứ!”

 

Khương Tiếc hừ lạnh: “ đây còn nể tình nó chăm sóc bọn trẻ bao nhiêu năm nên tính bớt một nửa , nếu tính kỹ , bán cả nhà bà theo cân cũng giá đó !”

 

Em trai thứ ba của Bạch Anh vẫn câu đó: “Cô tìm thì tìm Bạch Anh, với chúng vô ích, chúng vỡ !”

 

Mẹ Bạch Anh cũng theo: “ . Cô đừng mà ăn vạ con chúng , con bé Anh ở đây cô gì là nấy, coi chúng là đồ ngốc ! Chúng đền đấy, cô chúng ! Cũng buồn thật, con bé Anh một năm kiếm bao nhiêu. Thế mà đền cho cô nhiều thế, đây lấy mạng già của !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-483-lo-nhu-chi-la-chan-doan-sai-thi-sao.html.]

“Đó là chuyện của bà! Bạch Anh là con gái bà, là chị của nó, tiền nó kiếm đều cho các , các đền thì ai đền!” Khương Tiếc sa sầm mặt tiếp tục , “Muốn giở trò vô lý thì đến cục công an mà giở, cục công an chuyên trị các loại phục!”

 

Mẹ Bạch Anh đến cục công an sợ, dân thường nào từng dính kiện tụng, huống chi là gặp công an Kinh thành, bà gan đó.

 

Em trai thứ ba của Bạch Anh cũng sợ, ôm tâm lý may mắn mắng: “Con mụ thối, đừng tưởng chúng sợ cô, giỏi thì !”

 

“Được, hai đừng cả, tìm công an phân xử ngay! Đợi , tuyệt đối đừng ! Nghe rõ , tuyệt đối đừng !” Khương Tiếc ngoài.

 

Mẹ và em trai thứ ba của Bạch Anh vốn xin ít tiền về, ngờ đến đền tiền, còn vững !

 

Thấy cô thật, đợi cô khỏi cổng tứ hợp viện, hai con liền lủi thủi chạy mất!

 

Không mới là đồ ngốc!

 

Khương Tiếc cũng định tìm công an, chuyện vỡ đồ đền tiền vốn là chuyện bịa đặt.

 

Thấy họ chạy xa, cô về tìm Bạch Anh.

 

Kể chuyện gặp và em trai thứ ba của Bạch Anh, bảo cô dọn đồ ga.

 

Dù bây giờ gặp họ cũng , gặp càng .

 

Phải thế nào, thế nào, đại khái đều giao cho cô , thoát khỏi đám cực phẩm nhà cô , xem bản lĩnh của cô .

 

Bây giờ ba đứa em trai lấy vợ đối xử với cô như , lấy vợ, e rằng càng chỗ cho cô .

 

Khương Tiếc thấy cô tức đến run , an ủi vài câu.

 

Trực tiếp tiễn cô cửa.

 

Chuyện giải quyết, và càng sớm càng .

 

Đường phía dọn sẵn, nếu cô còn , thì họ thật sự hết duyên !

 

Sau khi cô , Khương Tiếc nhận hết việc nhà.

 

Lúc mới phát hiện, một Bạch Anh dọn dẹp nhiều phòng như quả thật mệt, cần tìm thêm một giúp việc.

 

Chuyện tìm giúp việc, vẫn nhờ Dương Đại Cước.

 

Dương Đại Cước là bách khoa thư của khu , chuyện gì bà , thể so với của Thất Xảo.

 

Vừa với bà, bà liền giới thiệu một .

 

Người giúp việc mới đến từ một ngôi làng ở ngoại ô Kinh thành, trông lanh lợi.

 

Mới mười sáu tuổi, việc cũng siêng năng.

 

Khương Tiếc cho cô bé một tuần thử việc, để cô bé tạm thời ở Cố gia lão trạch.

 

Có kinh nghiệm từ tuyển giúp việc , cô cũng âm thầm quan sát giúp việc mới Chi Chi hai ngày, dù cô ở nhà , cô bé đều thể hiện .

 

Đặc biệt là bà cụ khó tính, Chi Chi cũng thể đối phó .

 

Sau một tuần, cô cho Chi Chi chính thức việc.

 

Bạch Anh về nhanh như , dù nhà, về về cũng mười ngày nửa tháng.

 

Sau khi Hà Xuân Hoa dọn , tứ hợp viện chút vắng vẻ.

 

đến thăm Lương Khả Tâm vài , bệnh ngoài da của Khả Tâm khỏi, chỉ tâm bệnh khó chữa.

 

Dù Tiểu Lục cố gắng thế nào, cô vẫn đối xử với lạnh nhạt, thể chuyện thì sẽ .

 

Hôm đó Khả Tâm đặc biệt đến Cố gia lão trạch tìm cô, Tiểu Lục cũng đến.

 

Tiểu Lục chuyện với bà cụ, Khả Tâm lúc mới hỏi cô: “Chị Tiếc, chị xem bác sĩ Watanabe thật sự chẩn đoán sai cho em ?”

 

 

Loading...