Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 475: Lại Làm Chuyện Trái Lương Tâm À?
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:59:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện gì?” Khương Tiếc đầu thấy vẻ mặt ngập ngừng của Mạch Miêu, “Em sân chuyện với chị !”
Mạch Miêu cũng chuyện riêng với cô, hai một một khỏi phòng.
“Chị, em về Bắc Đại Hoang.”
Khương Tiếc vội hỏi: “Có ở vui ?”
Mạch Miêu lắc đầu, “Không , còn nửa tháng nữa là khai giảng , em về Bắc Đại Hoang thăm bà ngoại và , mới đến trường.”
“Cũng .” Khương Tiếc còn tưởng cô xảy chuyện gì, “Em đến đây mà chị em chuyện t.ử tế với , chị quên cả hỏi em, em ở trường thế nào, quen ?”
Nhắc đến trường học, Mạch Miêu nhiều hơn.
Hai tuy cách tám tuổi, nhưng cô chỉ coi Khương Tiếc là chị gái, mà còn coi như một bạn.
Ngày hôm Mễ Bảo cô sớm, phản ứng đầu tiên là hỏi: “Có bạn học nam quấy rầy em ?”
“Không quấy rầy, nghĩ nhiều .” Mạch Miêu lập tức phủ nhận, “Em với chỉ là bạn học bình thường, đường đến Kinh thành tình cờ gặp thôi.”
Mễ Bảo nghĩ , “Tình cờ gặp mà tìm đến tận tứ hợp viện ?”
“Nhà ở gần đây, lúc đó em phân biệt phương hướng, tìm đường, là dẫn em đến!” Mạch Miêu chút chột , “Hôm đó đưa em về, chị cũng thấy mà!”
Khương Tiếc nhớ , hôm Mạch Miêu đến tứ hợp viện, đúng là một bạn học nam đeo kính cùng.
“Mễ Khánh, Mạch Miêu sớm là về thăm bà ngoại , em ngoài , chị chuyện với Mạch Miêu vài câu.”
Mễ Bảo: “…”
Mễ Bảo ngoài, Mạch Miêu : “Chị, em với Hách Chính Dương quan hệ gì , thật đấy, giữa chúng em còn trong sạch hơn cả giấy trắng.”
“Ừ, chị tin em.” Khương Tiếc thành kiến, “Em lớn , chừng mực, chỉ cần nhớ kỹ những lời chị dạy em là .”
Mạch Miêu đỏ hoe mắt, “Em chị, em quên lời chị dặn. Hách Chính Dương cũng thích em, càng quấy rầy em như ba , chỉ là đường chuyện hợp , tặng em mấy cuốn sách thôi.”
Khương Tiếc thấy cô tủi như , bèn an ủi cô vài câu.
Nói cho cùng, Mễ Bảo cũng là quan tâm cô.
Còn về Hách Chính Dương , trong kịch bản đúng là nhắc đến.
Là một giáo sư đại học.
Bị công ty của Lục Truy mời về với mức lương cao nhiều , đều .
Luôn tập trung sự nghiệp giáo d.ụ.c, còn tài trợ cho nhiều học sinh nghèo.
Nếu tính cách đổi, và Hách Chính Dương chính là Hách Chính Dương trong kịch bản, thì nhân phẩm hẳn là bảo đảm.
Mạch Miêu ngoài thấy Mễ Bảo, phòng với cô: “Chị, ba ngoài , là tìm Hách Chính Dương chứ?”
“Nó bốc đồng đến thế , cho dù tìm cũng .” Khương Tiếc trấn an cô, cũng là đang trấn an chính .
Mạch Miêu yên tâm, “Em xem thế nào.”
Khương Tiếc: “…”
Khương Tiếc cũng theo, chủ yếu là để xem Hách Chính Dương ở gần tứ hợp viện đến mức nào.
Ai ngờ hai khỏi cửa mấy bước thấy Mễ Bảo đang chuyện với một trai cao gần bằng .
Chàng trai đeo kính, cô đại khái nhận đây chính là Hách Chính Dương trong lời Mạch Miêu.
Mễ Bảo thấy Hách Chính Dương về phía , cũng đầu .
“Chị, Mạch Miêu, hai đấy?”
Khương Tiếc thuận miệng : “Đi ngang qua.”
Mạch Miêu thấy Mễ Bảo gây gổ với Hách Chính Dương, thở phào nhẹ nhõm.
Khi Hách Chính Dương về phía cô, trong mắt ánh lên một tia sáng, đưa cuốn sách trong tay qua.
“Bạn học Khương Mạch Miêu, đây là sách mượn ở thư viện, đưa cho xem .”
Trước mặt Khương Tiếc, mặt Mạch Miêu “vụt” một cái đỏ bừng.
“Cảm ơn, nhưng cần , sắp , thời gian xem.”
Hách Chính Dương: “…”
Mễ Bảo vỗ vai , “Anh bạn, cầm về mà từ từ xem !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-475-lai-lam-chuyen-trai-luong-tam-a.html.]
Hách Chính Dương hỏi thẳng Mạch Miêu: “Khi nào ?”
“Chưa chắc chắn!” Mạch Miêu thời gian cụ thể.
Hách Chính Dương hỏi: “Hôm nay ngày mai?”
“Hỏi rõ thế để gì!” Mễ Bảo khoanh tay, “Coi ba và chị cả của chúng tồn tại !”
Khương Tiếc kéo Mễ Bảo, “Mễ Khánh, em về trông con giúp rể .”
Mễ Bảo: “…”
Mễ Bảo còn thêm vài câu, nhưng chị gái lên tiếng, cũng nữa, ngoan ngoãn về nhà.
Khương Tiếc sang hỏi Hách Chính Dương: “Bạn học Hách Chính Dương , học cùng trường với Mạch Miêu ?”
“Vâng ạ chị, em hỏi khi nào em ý gì khác, chỉ là nghĩ cùng trường, cùng cũng thể chăm sóc lẫn .” Hách Chính Dương trông thư sinh, nhưng chuyện dứt khoát.
Khương Tiếc gật đầu, “Con bé Mạch Miêu là một đứa mù đường, cứ khỏi cửa là dễ lạc, cùng nó chăm sóc cũng .”
Mạch Miêu kinh ngạc mở to mắt, “Chị, chị…”
“Đều là bạn học, chị cổ hủ đến thế.” Khương Tiếc thẳng thắn, “Lát nữa chị bảo rể em mua vé tàu ngày mai cho em.”
Hách Chính Dương lập tức : “Bây giờ mua vé tàu ngày mai luôn.”
Mạch Miêu: “…”
Đợi Hách Chính Dương xa, Mạch Miêu hỏi Khương Tiếc: “Chị, chị bảo em cùng ?”
Khương Tiếc hỏi : “Em ?”
“Cũng .” Mạch Miêu trầm ngâm một lát, “Cậu là , cũng thật thà.”
“Thế là còn gì!” Khương Tiếc , “Thật em một về Bắc Đại Hoang, chị cũng yên tâm. Em xem, cứ khỏi cửa là phân biệt phương hướng, lỡ lạc thì chị tìm em ở !”
Mạch Miêu: “…”
Mạch Miêu đúng là khả năng định hướng .
Vì mỗi đến nơi nào cũng đều hỏi thăm , cái miệng mũi giúp ích nhiều.
Khương Tiếc về nhà liền chuẩn đồ đạc cho cô, bảo Diệp Thần Phi mua vé.
Đồ cần mang cũng một đống lớn, cô cố gắng chọn những thứ tiện mang theo.
Một phần cho gia đình bà ngoại, một phần cho Mạch Miêu dùng.
Sau khi Mạch Miêu , cô đến khách sạn thăm Lương Khả Tâm .
Đã gọi điện cho Cố gia, Cố Nguyên Châu sẽ tìm cách liên lạc với Tiểu Lục.
Diệp Thần Phi cũng tranh thủ thủ tục nhà đất.
Thật , chen chúc ở đây gì cũng thoải mái, đây mới là động lực lớn nhất khiến sớm đòi nhà.
Mễ Bảo cả ngày quấn quýt với Húc Dương, đang gì, lúc ăn sáng xong đến tối mới về.
Sáu đứa trẻ mỗi ngày đúng giờ học và tan học, về cơ bản chiếm nhiều thời gian của Khương Tiếc.
Khương Tiếc đến nhà kho xem xét.
Mật ong để trong kho khi bán hết, thêm hàng mới.
Hơn nữa còn thêm nhiều trứng gà.
Cô nghĩ, đây chắc là do Hầu Tế thu mua, bèn đến địa chỉ cho để tìm.
Lúc , Hầu Tế nhà.
Cô một chuyến công cốc.
Đi dạo một vòng gần đó mới tìm thấy.
Thằng nhóc đang trốn trong góc tường đếm tiền, tuổi còn trẻ mà mặt sắp nếp nhăn.
Cô tới vỗ vai , dọa Hầu Tế giật nảy .
“Cô nương ơi, cô dọa c.h.ế.t , tiếng động gì cả!”
Khương Tiếc liếc một cái, “Lại chuyện trái lương tâm ?”