Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 469: Manh Mối Xuất Hiện
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:58:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Tiếc thấy ba chữ “Khương Chiêu Đệ”, dường như hiểu nguyên nhân Đan Đan Đan cố tình gây họa cho nhà họ Cố.
Nhìn gương mặt tức giận cam lòng của cô , cô đáp trả: “Đan Đan Đan, ngày tháng của đến thì cô chắc chắn thấy , hãy ở trong tù mà suy ngẫm cuộc đời !”
Đan Đan Đan tự tin : “ sẽ sớm thôi!”
Khương Tiếc nhếch môi, “Cô thích mơ mộng như thì cứ tiếp tục mơ !”
Đan Đan Đan: “…”
Đan Đan Đan còn thêm gì đó, nhưng hai vị cảnh sát cho cô cơ hội, Khương Tiếc cũng cho cô cơ hội, rời .
Diệp Thần Phi thấy cô, sự lạnh lùng mặt lập tức tan biến, đó là một nụ .
“Tiểu Tiếc, em về lâu ?”
“Vừa ở cửa thấy Nancy cảnh sát đưa .” Khương Tiếc nghi hoặc hỏi, “Có Trưởng phòng Trần khai thêm gì ?”
Diệp Thần Phi gật đầu, “Trưởng phòng Trần cung cấp một phần bằng chứng, cụ thể thể định tội cô , còn xem xét thêm.”
Khương Tiếc: “…”
Khương Tiếc hề hoảng sợ, hoảng nhất bây giờ là Cố Nguyên Lãng.
Cố Nguyên Lãng tuy Cố Hồng Văn chặn , nhưng vẫn yên.
Sau khi về nhà họ Cố, cũng lòng đầy tâm sự.
Mà Cố Hồng Văn ngay cả nhà cũng , Khương Tiếc đoán, hẳn là xử lý chuyện của Đan Đan Đan.
Về đến nhà họ Cố, cô cũng thể tùy tiện lẻn ngoài nữa.
Cô cùng Diệp Thần Phi ăn cơm, trò chuyện với Cố Nguyên Châu, thời gian hạn nên dành nhiều thời gian cho ông hơn.
Mà ông luôn thích kể về ruột của Diệp Thần Phi và Tiểu Lục, tình yêu gần như khắc xương tủy hiện hữu khắp nơi.
Họ cũng xem thêm nhiều ảnh của Đường Vãn, thậm chí cả những tác phẩm như tập thơ do Đường Vãn lúc sinh thời.
Nghe ông kể về triệu chứng trong ba tháng cuối đời của Đường Vãn, trong đầu Khương Tiếc đột nhiên lóe lên một khả năng, cũng chính là tình tiết khá ẩn ý trong kịch bản.
Cái c.h.ế.t của Đường Vãn, thể liên quan đến Cố Nguyên Lãng.
Cô suy nghĩ của dọa cho giật nảy .
Nếu thật sự là như , thì cái gọi là điểm yếu trong tay Đan Đan Đan lẽ cũng là cái ?
Nhìn Cố Nguyên Châu vẫn đang tiếp tục hồi tưởng quá khứ, cô với Diệp Thần Phi một tiếng ngoài .
Sau đó cô tự đến đại sảnh.
Cố Nguyên Tình, Mạch Gia Linh hai con thấy cô xuống, liền về phòng .
Thái độ rõ ràng, chính là để ý đến cô.
Vừa cô cũng để ý đến họ.
Cố Nhu và Cố Hồng Võ đều ở đây, Cố Nguyên Lãng một đóng cửa trong phòng.
Cô tìm thấy Mặc thúc, Mặc thúc đang ở trong sân sắp xếp công việc ngày mai cho giúp việc Philippines. Đợi ông sắp xếp xong, cô mới hỏi riêng ông: “Mặc thúc, một chuyện cháu hỏi chú.”
Mặc thúc cung kính : “Cô cứ hỏi.”
Khương Tiếc suy nghĩ một lát hỏi: “Nghe bố , lúc trẻ đặc biệt xinh , nhiều theo đuổi và ngưỡng mộ ạ!”
Mặc thúc thật: “ , bà chủ hiểu lễ nghĩa thấu tình đạt lý, chuyện với ai cũng lịch sự, toát khí chất thư hương, bao giờ nổi giận vì chuyện nhỏ nhặt.”
Khương Tiếc gật đầu, cách khớp với lời Cố Nguyên Châu .
Chỉ là…
Cô do dự một lát hỏi: “Vậy… chú hai đối với bà thái độ thế nào ạ?”
Mặc thúc sững , đó hỏi: “Sao cô hỏi như ?”
Khương Tiếc thuận miệng : “Chỉ là vô tình thấy chú hai lén xem ảnh của bà .”
Mặc thúc: “…”
Mặc thúc trả lời ngay, dường như đang chìm hồi ức sâu thẳm.
Nghe thấy tiếng cô thúc giục, ông mới lên tiếng: “Cô , nhớ một vài chuyện cũ.”
Khương Tiếc vểnh tai lên, “Chuyện gì ạ?”
Chú Mặc về phía phòng của Cố Nguyên Lãng: “Trước đây Nhị gia là thích trăng hoa, nếu ông cụ cũng sẽ để ông và gia đình luôn sống ở nhà họ Cố. Là khi bà chủ qua đời, Nhị gia mới đột nhiên tính tình đại biến, còn thêm một tật là ngủ để đèn, ai tại …”
Khương Tiếc mà mơ hồ, nhưng cũng khẳng định một điều, đó là cái c.h.ế.t của Đường Vãn thật sự liên quan đến ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-469-manh-moi-xuat-hien.html.]
Nếu thật sự là như , thì tối nay cô sẽ thử thăm dò!
…
Tối nay Diệp Thần Phi vận động cùng cô như thường lệ, lẽ là vì quá nhiều chuyện về ruột nên chút buồn bã.
Giống như một chú sói con thương nép lòng cô, lâu lời nào.
Cô đau lòng vuốt tóc , lặng lẽ ở bên .
Cũng hy vọng sớm ngủ.
hình như mất ngủ, mắt cứ cúi xuống suy nghĩ, ý định ngủ.
Anh ngủ, cô cũng thể ngoài.
Cô dịu dàng : “Anh uống chút nước ?”
Diệp Thần Phi uể oải : “Anh uống rượu.”
Khương Tiếc: “…”
Khương Tiếc vốn định nhân lúc uống nước bỏ chút t.h.u.ố.c ngủ, ngờ uống rượu.
Uống rượu thực cũng .
Cô ngoài cửa : “Em lấy rượu cho .”
“Hay là để !” Diệp Thần Phi dậy, “Em uống với , lấy rượu vang đỏ.”
“Được.” Khương Tiếc liều cùng quân t.ử.
Sau khi ngoài, bảo giúp việc Philippines đang trực ca lấy hai chai rượu vang đỏ đến, còn bảo cô chuẩn đồ nhắm.
Chưa đầy mười phút, rượu và đồ ăn mang đến đầy đủ.
Còn chu đáo bày biện bàn ghế, thắp nến, đặt hoa hồng.
Khương Tiếc thấy những thứ , : “Chúng ăn tối ánh nến ?”
“Anh… nến là họ tự đặt, nếu em thích, chúng bỏ nến !” Diệp Thần Phi chỉ bảo giúp việc chuẩn tùy ý, ngờ họ thế …
Lãng mạn!
Đây là đầu tiên nghĩ đến từ “lãng mạn”.
Khương Tiếc kéo tay đang định dậy lấy nến , mày mắt cong cong : “Đừng lấy , em thích.”
Diệp Thần Phi: “…”
Hai ánh nến lung linh, uống rượu vang đỏ.
Khương Tiếc cho uống t.h.u.ố.c ngủ nữa, chủ yếu là phá hỏng khí lãng mạn như .
Cô nhấp từng ngụm rượu vang, thấy uống một cạn sạch.
Không khỏi bật , “Làm gì , chúng uống rượu vang đỏ, chứ uống rượu trắng, hào sảng như lát nữa sẽ say đấy!”
“Anh ngàn chén say, hơn nữa rượu vang mạnh bằng rượu trắng, giống như uống nước ngọt !” Diệp Thần Phi luôn cảm thấy bằng uống rượu trắng, chỉ là sợ uống rượu trắng Khương Tiếc quen.
Khương Tiếc : “Vậy em lấy cho một chai rượu trắng nhé?”
“Đừng , chỉ thôi.” Diệp Thần Phi tự rót đầy cho , “Anh uống nhiều một chút, em uống ít một chút.”
“Được.” Khương Tiếc cầu còn , “Uống xong một chai chúng ngủ.”
Diệp Thần Phi lắc lắc ngón tay, “Không, một chai đủ, uống xong hai chai ngủ.”
Hôm nay chuẩn tinh thần say nghỉ.
Cồn thể tạm thời tê liệt thần kinh, để suy nghĩ lung tung.
Thế là…
Anh uống hơn một chai rưỡi.
Rượu vang đỏ lúc uống , một lát hậu vị mới lên.
Khương Tiếc thấy chút say, liền mở máy hát trong phòng. Cô ôm eo nũng: “Chúng cùng khiêu vũ .”
“Khiêu vũ? Anh . Em học khiêu vũ từ khi nào ?” Diệp Thần Phi khẽ hôn lên môi cô, đầy vẻ cưng chiều.
Khương Tiếc tựa lòng : “Học tivi.”
Diệp Thần Phi: “…”