Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 461: Giường Quá Mềm
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:58:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hoàng Ngũ gia thể nào!” Diệp Thần Phi khẳng định , “Hoàng Ngũ gia trượng nghĩa, giao du với thời gian dài, nhưng thể luôn chiếu cố chúng , chứng tỏ nhân phẩm của ông đảm bảo.”
Tiểu Lục: “...”
Khương Tích cũng chắc chắn là !
Bởi vì cô chính là nguyên nhân!
Chỉ là nguyên nhân thể , cũng ai tin.
Không ngờ Đan Đan Đan thật sự học cách thông minh, mưu đồ công ty và gia sản nhà họ Cố.
Cô lên tiếng: “Em thấy vấn đề căn bản cần bận tâm. Cô thì chứ, chỉ cần thừa nhận, những khác cũng thừa nhận, ai thể một trăm phần trăm chính là Tiểu Lục!
Hơn nữa, hài cốt của Tiểu Lục hạ táng bao nhiêu năm nay, cha nuôi và chú Lý cũng nghi ngờ, chỉ dựa một cái miệng của cô , cũng là miệng bằng chứng!
Bây giờ việc quan trọng nhất chính là đuổi cô và những lộn xộn , chúng chuyên tâm phát triển sự nghiệp!
Hiện nay đại lục là một đại dương xanh, nhiều cơ hội. Chúng chỉ liên doanh mở khách sạn ở đại lục, còn mở công ty chi nhánh, góp phần xây dựng đất nước.”
“Chị dâu cả tầm đấy!” Tiểu Lục giơ ngón tay cái lên, “Ý tưởng góp phần xây dựng đất nước tồi, em và bố đầu tư mở khách sạn ở đại lục chính là ý , hơn nữa bố còn lấy danh nghĩa của em và cả quyên góp ít tiền cho nhà nước. Ông bản thế nào cũng , đây là đang tích đức cho hai em chúng .”
Khương Tích một nữa chấn động.
Cố Nguyên Châu nhiều việc như , quả thực đáng khen ngợi.
Cô cảm thán: “Chúng đều nên học tập ông cụ!”
Diệp Thần Phi gì, trong lòng cũng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Tiểu Lục xem đồng hồ, “Thời gian còn sớm nữa, hai nghỉ ngơi sớm , ngày mai em đưa hai đến công ty.”
“Được!”
Diệp Thần Phi tiễn khỏi cửa, giống như quả bóng xì phịch xuống giường, giây tiếp theo liền bật dậy.
“Đây là giường gì , còn độ đàn hồi?”
Khương Tích thử một chút, “Giường lò xo đấy!”
Diệp Thần Phi: “...”
Lần đầu tiên thấy loại giường lò xo , thừa nhận kiến thức hạn hẹp !
Anh kéo Khương Tích , để cô đùi , ôm eo cô hỏi: “Có một vấn đề luôn hỏi em, từ khi rời khỏi Kinh thành cảm thấy em đặc biệt nhiều, đồ vật hiếm lạ gì đến chỗ em em đều thể gọi tên, còn thể sử dụng thành thạo; hơn nữa em còn phương ngôn ở đây, thể hiểu họ chuyện, ngay cả bào ngư và canh bóng cá gì đó khó ăn như em cũng thể ăn ngon lành thế, chuyện gì mà ?”
Khương Tích đầu một cái, ánh mắt sâu thẳm tràn đầy nghi vấn.
Lại xoay ôm lấy đầu .
Rất nghiêm túc : “Đó là vì em bài tập từ mấy tháng mà! Anh đều thi đỗ Thanh Hoa , em cũng thể kéo chân quá xa, nên chỉ liều mạng học tập học tập và học tập thôi!
Bào ngư và bóng cá khá ngon mà, ngon? Thỉnh thoảng đổi khẩu vị cũng , em cái gì cũng ăn , sức đề kháng với đồ ăn ngon!”
Cách khá đáng tin, trong lòng Diệp Thần Phi cảm động.
Đặc biệt là thấy cô vì đuổi kịp bước chân của mà nỗ lực như , đều xót xa !
Ghé sát lên hôn lên môi cô.
Môi cô thơm mềm, giống như dính c.h.ặ.t lấy môi càng hôn càng thể tách rời.
Theo thói quen cởi quần áo của cô, lăn lộn giường.
Một đêm triền miên, hai ngủ từ lúc nào.
Đều thời gian thảo luận những chuyện xảy trong ngày và những chuyện sẽ đối mặt ngày mai.
hai họ đều dậy từ sớm!
Do quen ngủ giường cứng giường đất, đột nhiên ngủ giường mềm thế ngủ thế nào cũng cảm thấy thoải mái!
Khó khăn lắm mới ngủ , ngày hôm dậy đau lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-461-giuong-qua-mem.html.]
Sau khi ngủ dậy một chút mới đỡ hơn.
Khương Tích dọn dẹp giường chiếu xong, cùng Diệp Thần Phi xuống lầu.
Vừa khỏi cửa, hai giúp việc Philippines cho giật .
Hai đang đợi để dọn dẹp phòng cho họ!
Họ thói quen hầu hạ, phòng Khương Tích cũng dọn dẹp xong !
Hai giúp việc Philippines dọn dẹp một lượt, tiện thể đổ rác.
Giờ giấc sinh hoạt của tất cả nhà họ Cố đều quy củ, Tiểu Lục ăn mặc chỉnh tề chạy hai vòng về.
Thấy hai họ vẫn mang vẻ mệt mỏi, lén hỏi Diệp Thần Phi: “Có nghỉ ngơi ?”
Diệp Thần Phi bất đắc dĩ, “Giường quá mềm!”
Tiểu Lục khựng hiểu , nhịn : “Lúc đầu em ngủ giường mềm cũng quen, mới từ từ thích nghi.”
Diệp Thần Phi: “...”
Diệp Thần Phi chỉ thích nghi, còn sớm đói .
Lần những khác đến đợi ăn sáng từ sớm, nhưng Cố Nguyên Châu lên tiếng, căn bản phần của họ.
Không họ phiền, Khương Tích và Diệp Thần Phi ăn cũng an tâm.
Bữa sáng ngoài tinh xảo vẫn là tinh xảo, há cảo tôm, cao quy linh, xíu mại hấp, cháo thịt nạc gan lợn, bánh bột lọc, bánh ngọt các loại, chủng loại nhiều, bày đầy một bàn lớn, lượng đều nhiều.
Khương Tích ăn no , cảm thấy món nào cũng hợp khẩu vị, ngon.
Lần cũng món hợp khẩu vị của Diệp Thần Phi, chỉ là đối với sức ăn lớn như , ăn nửa ngày chỉ cảm thấy ăn một sự trống rỗng.
Cố Nguyên Châu thấy ăn vui vẻ lắm, quan tâm hỏi: “Có vẫn hợp khẩu vị ? Cũng con thích ăn gì, bảo nhà bếp mỗi thứ một ít.”
“Đều ngon, chỉ là lượng quá ít!” Diệp Thần Phi trực tiếp trọng điểm, “Sức ăn của con lớn.”
Anh lời thật lòng, nhận coi Cố Nguyên Châu như nhà.
Cũng chỉ đối với nhà, mới mở lòng.
Cố Nguyên Châu lập tức : “Còn ăn gì, bảo nhà bếp !”
“Không cần phiền phức .” Diệp Thần Phi bưng một đĩa bánh bao xá xíu qua , “Con ăn cái là .”
Cố Nguyên Châu bảo Mặc thúc ghi chép chi tiết những món ăn mà con trai cả và con dâu cả thích ăn, và dặn dò nhất định tăng lượng.
Họ ăn uống vui vẻ, những khác đến bây giờ vẫn ăn cơm ý kiến thể lớn .
Cố Nguyên Châu dặn dò, những khác ăn gì tự , cho đầu bếp giúp đỡ.
Đây là hình phạt cho việc họ tôn trọng Diệp Thần Phi và Khương Tích!
Họ từng đều quen hưởng thụ , tự xuống bếp , đều chạy ngoài lấy tiền tiêu vặt của ăn nhà hàng !
Đan Đan Đan khi lên xe âm u liếc Khương Tích một cái, càng thêm khẳng định Khương Tích chính là khắc tinh của !
Vốn dĩ cô nắm thóp một phần lớn nhà họ Cố, kết quả Cố Nguyên Châu một câu liền khiến những thành đồ bỏ vô dụng!
Những hiểu lầm và mâu thuẫn cô tạo từ đất dụng võ.
Càng nghĩ càng tức, xúc động bóp c.h.ế.t Khương Tích.
Chỉ cần Khương Tích còn, cô sẽ sự như ý!
cô của hiện tại còn là cô của ngày xưa, kích động đến mấy cũng sẽ học cái trò một hai nháo ba thắt cổ đó, càng sẽ để nhược điểm.
Nếu trong nhà tạm thời gì họ, thì trực tiếp c.h.ặ.t đứt con đường khác.
Liếc Cố Nguyên Châu chỉ Khương Tích với ánh mắt háo sắc một cái, với tài xế: “Không ăn cơm nữa, đến thẳng công ty!”