Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 448: Tôi Dẫn Cô Đi Gặp Một Người
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:58:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Tích cô bé chọc : “Bố và chú là em ruột, cũng giống như các của con .”
Diệp Khương Quả: “...”
Tiểu Lục bế Diệp Khương Quả lên: “Nói cho chú , con tên là gì?”
“Quả Quả.” Diệp Khương Quả hàng mi dài cong v.út: “Con tên là Diệp Khương Quả.”
Tiểu Lục đầu Khương Tích: “Diệp trong Diệp Thần Phi, Khương trong Khương Tích, Quả trong quả thực?”
“ .” Nụ mặt Khương Tích càng sâu hơn: “Có , là trai đặt đấy.”
“Hay!” Tiểu Lục thể gì đây, thể hiện tình cảm rõ ràng như .
Anh bế Kiểu Kiểu bên cạnh lên: “Nói cho chú , con tên là gì.”
Kiểu Kiểu báo tên đầy đủ, Tiểu Lục vui vẻ.
Cái tên dấu vết thể hiện tình cảm, vui vẻ : “Tên , thích.”
Khương Tích tiếp: “Cũng là trai đặt. Trăng sáng trong lòng bàn tay lạnh, tròn đầy sáng trong. Ngàn vàng mua về, quý như trân bảo.”
Tiểu Lục: “(ᇂ_ᇂ|||)”
Vẫn thoát khỏi màn thể hiện tình cảm!
Khương Tích giới thiệu tên của bốn con trai, Tiểu Lục tìm dấu vết thể hiện tình cảm, bèn khen ngợi hết lời.
Mấy đứa trẻ nào tâm tư tên thế nào, cả ánh mắt lẫn trong lòng đều bay đến hộp quà.
Tiểu Lục cũng trêu chúng nữa, mở hết các hộp quà .
Có sô cô la, bánh bí đao, còn đủ loại kẹo cao cấp, đều là những món trẻ con yêu thích nhất.
Diệp Khương Quả lập tức lon ton : “Chú thật !”
Được bọn trẻ yêu thích, Tiểu Lục cũng vui.
“Lấy ăn !”
“Cảm ơn chú ạ!”
Bọn trẻ lễ phép cảm ơn xong mới bắt đầu ăn.
Khương Tích chỉ đống kẹo : “Chị Anh, chị giúp em lấy một ít cho Niệm Niệm và các bạn ăn.”
“Con cũng .”
Sáu đứa nhỏ đồng loạt giơ tay.
Khương Tích để Bạch Anh dẫn chúng cùng.
Nhìn bóng dáng hoạt bát đáng yêu của bọn trẻ xa, Tiểu Lục từ tận đáy lòng: “Thật .”
Khương Tích rót cho một cốc nước, hỏi: “Anh định ở Kinh thành bao lâu?”
“Cuối tuần gặp trai một .” Tiểu Lục suy nghĩ một lát hỏi: “Cô với kinh doanh là thật ?”
Khương Tích lập tức : “Đương nhiên là thật. Sáu đứa trẻ chi tiêu lớn, trai còn mấy năm nữa mới nghiệp, hơn nữa đợi nghiệp cũng chắc kiếm nhiều tiền, nên tính toán sớm.
khác , bên Thâm Thành phát triển nhanh, cơ hội nhiều, thấy kinh doanh thế nào?”
Tiểu Lục gật đầu: “Kinh doanh . Chuyển hàng từ bên đó qua đây, trừ chi phí và các khoản khác cũng kiếm ít. Chỉ là chính sách hiện tại hạn chế, ăn khó khăn.”
“Anh cách lấy hàng cho là .” Khương Tích nghĩ xong bước tiếp theo gì.
Tiểu Lục: “...”
Hai còn ngọn ngành, mấy đứa trẻ , còn dẫn theo cả Niệm Niệm, Hướng Dương và Trạch Dương.
Khương Tích giới thiệu một lượt với Tiểu Lục, Tiểu Lục những đứa con của Hà Xuân Hoa, trong lòng một phen cảm khái.
Thời gian cuối cùng vẫn để dấu vết!
Mười năm rời , con cái cả một đàn.
Bỗng một giọng vang lên: “Thật giống Tiểu Lục.”
“ là .”
Lý Hạ và La Thu Thực một một bước nhà.
Tiểu Lục theo bản năng lập tức dậy.
Đại đội trưởng và chính trị viên năm xưa cùng lúc xuất hiện mắt, những ký ức xưa cũ cũng ùa về trong lòng.
Tuy nhiên, vẫn giả vờ quen .
Dùng tiếng Phổ thông mang âm điệu Cảng Thành hỏi Khương Tích: “Hai vị là?”
“Đây là bố nuôi của , đây là đồng đội cũ của bố nuôi, chú Lý. Chú Lý và thím Đại Cước tới là một nhà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-448-toi-dan-co-di-gap-mot-nguoi.html.]
Tiểu Lục nhiệt tình đưa tay : “Chào hai chú.”
La Thu Thực bắt tay , cẩn thận tay .
Ngón tay thon dài, cũng trắng.
Nhìn là từng việc nặng.
Không giống Tiểu Lục , Tiểu Lục việc gì cũng , tay cũng thô ráp.
Quan trọng là Tiểu Lục c.h.ế.t, là do chính tay họ chôn cất.
Nghĩ đến Tiểu Lục, ông và Lý Hạ đều đỏ hoe mắt.
Giống đến mấy cũng xưa.
Tiểu Lục thấy sự cô đơn trong mắt họ, trong lòng cũng dễ chịu.
Anh lấy một hộp t.h.u.ố.c lá, đưa cho mỗi một điếu.
La Thu Thực dù hút t.h.u.ố.c cũng nhận lấy, đó là phép lịch sự tối thiểu.
Lý Hạ thường xuyên hút t.h.u.ố.c, thấy nhãn hiệu t.h.u.ố.c lá liền “ồ” một tiếng: “Thứ rẻ !”
La Thu Thực cũng giá của loại t.h.u.ố.c , theo giá thị trường hiện tại, đây là loại đắt nhất.
Phụ họa : “ là rẻ, điếu cũng cho ông hút!”
“Vậy khách sáo nhé!” Lý Hạ nhận lấy kẹp lên tai.
Lại từ trong túi móc diêm .
Giây tiếp theo, Tiểu Lục lấy bật lửa , châm lửa đưa qua: “Chú, dùng cái .”
Lý Hạ châm t.h.u.ố.c hút một : “Ừm, tồi, đúng là khác biệt.”
La Thu Thực thấy hiểu chuyện, nhớ đến Tiểu Lục.
Ông hỏi một vài thông tin cơ bản.
Hộ khẩu của ở Cảng Thành, cũng thẻ xanh, dù hỏi thế nào cũng trả lời trôi chảy.
Cho đến khi Hà Xuân Hoa gọi họ ăn cơm.
La Thu Thực và Lý Hạ vì vui mừng nên lấy nửa chai Mao Đài còn từ Diệp Thần Phi về.
Hai hiếu khách, Tiểu Lục chống sự mời rượu của họ, tượng trưng uống hai chén nhỏ.
Anh sợ uống nhiều hỏng việc, lúc họ rót rượu vội che miệng ly : “Cháu thật sự uống nữa, lát nữa còn về khách sạn.”
“Không , uống say thì ngủ ở đây, nhà chúng phòng trống.” La Thu Thực vỗ vai , như thể đang vỗ vai Tiểu Lục.
Lý Hạ cũng giữ : “Lát nữa qua nhà , nhà cũng phòng trống, cứ tự nhiên ở.”
Tiểu Lục: “...”
Tiểu Lục thật sự ở , nếu vẫn là Tiểu Lục, cho ở , cũng sẽ ăn vạ ở .
bây giờ là Cố Tinh Ngôn.
Đầu tiên cảm ơn ý của họ, đó khéo léo từ chối.
Lúc rời khỏi Tứ hợp viện, cảm thấy chân như đạp bông, nhiều hơn cả là sự nỡ chia xa.
Biểu cảm của quản lý thành công, để lộ một chút sơ hở nào.
Đi xa, vẫy tay chào .
Thời gian quá ngắn, Khương Tích cũng chuyện với nhiều.
Ngày hôm , khi đưa bọn trẻ đến lớp mẫu giáo, cô đến thẳng khách sạn Kinh thành tìm .
Đây là hẹn với Tiểu Lục từ hôm qua.
Lúc cô đến cửa khách sạn, Tiểu Lục đợi sẵn.
Nhiệm vụ chính hôm nay là cùng tìm hiểu tình hình thị trường ở Kinh thành, tiện thể cũng tìm cho một định vị thị trường hơn.
Dù là đầu cơ tích trữ, cũng thể để mù tịt.
Đi vài bước, cô hỏi: “Đi dạo ?”
Tiểu Lục đáp: “Lão Mạc!”
“Lão Mạc?” Khương Tích dừng bước: “Không khảo sát ?”
Lão Mạc là nhà hàng Tây đầu tiên ở Kinh thành khi thành lập nước, tiêu dùng bình quân đầu thấp nhất là ba bốn đồng.
Lương một tháng của bình thường chỉ ba bốn mươi đồng, chắc chắn sẽ ghé qua, hơn nữa dân bình thường cũng thể tùy tiện tiếp xúc với nước ngoài, những đến tiêu dùng đều là Hoa kiều về nước, những nhân vật cấp cao bối cảnh và con cháu trong các đại viện.
Tiểu Lục bí ẩn: “Không kiếm tiền , dẫn cô gặp một !”