Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 440: Rời Bắc Đại Hoang Đến Kinh Thành

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:57:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Bạch choáng váng, nhưng chung sống với bao lâu nay vẫn sự ăn ý, nhanh hiểu ông đang tìm bậc thang cho bước xuống.

 

Cái gì mà tăng thêm chút tiền lương, thanh toán một tiền lương một năm đều là nhảm, mắt giữ công việc mới là quan trọng.

 

Chỉ cần con gái mỗi tháng gửi tiền về nhà đúng hạn, thế nào cũng dễ chuyện.

 

Lập tức với Khương Tích: “Đều tại rõ ràng, cũng đến loạn, chỉ là nghĩ sắp , xin cô chiếu cố, để cô chăm sóc nhiều hơn cho cái Anh nhà chúng .

 

Đã tăng lên hai mươi lăm đồng tiền lương , thì đừng giảm nữa. Chúng tin tưởng nhân phẩm của cô, đưa muộn một chút , chỉ cần thể đưa là .”

 

Khương Tích nhếch môi : “Mọi tin tưởng nhân phẩm của , nhưng tin tưởng nhân phẩm của lắm. Hai mươi lăm đồng thể đưa, nhưng một tờ giấy cam đoan .”

 

Em trai lớn của Bạch Anh nghi hoặc: “Giấy cam đoan gì?”

 

thích phiền nhất, khi đến Kinh thành, hy vọng Bạch Anh vì chuyện nhà tâm trí việc!” Khương Tích năng rành mạch, “Mọi cam đoan trong trường hợp thể phát lương đúng hạn cũng phiền nhà , phiền Bạch Anh. Nếu tuân thủ cam kết, tiền lương sẽ đưa một đồng nào.”

 

Em trai thứ ba của Bạch Anh vui: “Vậy cô mà một năm đưa, chẳng lẽ còn cho nhà chúng đòi nợ, ai như cô cả!”

 

chính là như , đến lượt dạy bảo!” Khương Tích trầm giọng , “Người trông trẻ cho là Bạch Anh, nhà , đều tư cách đòi, chỉ cần Bạch Anh đòi nợ, ai cũng loạn!”

 

Người nhà họ Bạch: “…”

 

Người nhà họ Bạch trố mắt , lầm bầm bàn bạc một phen.

 

Kết quả tổng kết là, Bạch Anh cũng ngốc, bình thường cũng coi như lời. Không thể nào chỉ việc mà lấy tiền.

 

Nỗi lo lắng căn bản là thừa thãi, còn ký giấy cam đoan gì chứ, thật là nực !

 

Cho nên tờ giấy cam đoan đối với bọn họ mà chỉ là một trò , ký thì ký, ai coi là thật.

 

Khương Tích coi đây là trò đùa, cầm tờ giấy cam đoan nhờ Tràng trưởng phân tràng nơi nhà họ Bạch ở bảo lãnh, tìm ông ngoại và Tổng tràng trưởng của nông trường, thể vô cùng chính thức.

 

Hoàn phát hiện , từ lúc bước cửa nhà Khương Tích, luôn Khương Tích dắt mũi.

 

Có giấy cam đoan, mới là bước đầu tiên Bạch Anh thoát khỏi nhà họ Bạch.

 

Bạch Anh là một phụ nữ truyền thống chính hiệu, bảo cô cắt đứt quan hệ với nhà họ Bạch là thực tế, nhưng phát lương cho cô trợ cấp cho nhà họ Bạch nữa thì thể.

 

Cái gì mà trì hoãn phát lương và bớt năm đồng đều là để đối phó với nhà họ Bạch, tiền lương hàng tháng vẫn phát đúng hạn như bình thường, Bạch Anh cất tiêu đều thể tự do chi phối.

 

Đây cũng coi như là gián tiếp giúp cô thực hiện tự do thể.

 

Còn về chuyện đại sự cả đời mà cô lo lắng nhất, ý của Khương Tích chính là tùy duyên.

 

thích hợp thì gả, thích hợp cũng đừng tạm bợ.

 

ngoài việc khâm phục Khương Tích, càng coi Khương Tích còn thiết hơn cả .

 

Hôm nay Khương Tích nhận thư của Tiểu Thạch Đầu và Nguyên Bảo, thư của Mễ Bảo và Diệp Thần Phi cũng đến cách một hai ngày.

 

Ngay cả Húc Dương cũng thư cho cô.

 

Mỗi trường học đều diện mạo riêng, cũng may bọn chúng học nhiều sách vở, thể miêu tả một cách sống động.

 

ngoại cảnh đều là thứ yếu, điều cô quan tâm nhất vẫn là quan hệ bạn học xử lý , theo kịp bài vở .

 

chính những điều cô quan tâm , một hai ngày cũng , còn chờ thời gian kiểm chứng.

 

Thư của Diệp Thần Phi khác biệt với bọn chúng, giới thiệu sơ qua về trường học xong là nhớ cô, cũng nhớ các con.

 

Viết kín năm trang giấy thư, mỗi trang giấy đều là những lời dặn dò tỉ mỉ, sợ cô ngủ ngon ăn ngon, càng sợ cô gặp chuyện phiền lòng nơi tâm sự.

 

Thiên ngôn vạn ngữ luôn hết, chỉ nỗi nhớ nhung vương vấn trong tim.

 

Đêm khi rời , cô mất ngủ.

 

Nỗi nhớ nhung như suối nguồn cuồn cuộn tuôn trào.

 

Bất tri bất giác, Diệp Thần Phi chiếm một phần lớn trong cuộc đời cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-440-roi-bac-dai-hoang-den-kinh-thanh.html.]

 

Thực khi , thích ứng nhất chính là cô.

 

Cô cố gắng cho bận rộn, cố gắng cho mạnh mẽ.

 

Mỗi khi rảnh rỗi, đều sẽ kìm nén mà nhớ .

 

Lần Kinh thành, cô hề bàn bạc với , chỉ bất ngờ dành cho một niềm vui.

 

Nỗi nhớ càng nghĩ càng sâu, ngay cả ngủ lúc nào cũng .

 

Sáng hôm tỉnh dậy, Bạch Anh nấu xong cơm, bọn trẻ cũng mặc quần áo chỉnh tề, ngoan ngoãn băng ghế dài chờ cô khen ngợi. Đương nhiên cô cũng tiếc lời khen ngợi, dỗ dành bọn trẻ vui vẻ.

 

Bọn chúng vui vẻ còn một nguyên nhân nữa, đó là sắp đến nơi bố ở , vô cùng kích động.

 

Sợ đột nhiên đổi ý, bọn chúng cũng dám ngoan ngoãn.

 

Tự rửa mặt đ.á.n.h răng, tự ăn cơm.

 

Trông giống như những lính nhỏ huấn luyện bài bản.

 

Những bài tập cơ bản mà Diệp Thần Phi dạy gồm công phu chân, công phu eo, công phu vai và tấn, bọn chúng đều nắm vững những yếu tố cơ bản.

 

Trưởng khoa Diệp thời gian cũng sẽ dạy, hơn nữa ông cũng thích dạy bọn trẻ học võ thuật.

 

Bọn trẻ sắp theo , trong lòng ông thấp thỏm yên, sáng sớm lái máy kéo của xưởng tới.

 

Người nhà họ Tôn cũng nối gót đến, Phùng Ái Trân và Kiều Lệ Vân dẫn theo Điềm Điềm và Thiên Ý sớm đỏ cả mắt.

 

Tôn Chí Dũng Trưởng khoa Diệp lái máy kéo tới, buộc xe ngựa sang một bên, lấy đồ đạc chuẩn cho cô xuống.

 

Cơ bản đều là đồ ăn cho bọn trẻ, sợ bọn trẻ ầm ĩ tàu hỏa.

 

Hai dẫn theo sáu đứa trẻ, quả thực dễ dàng.

 

Cho nên định đưa bọn họ đến Kinh thành mới về, giấy giới thiệu cũng mở xong .

 

Khương Tích cậy mạnh, dẫn theo sáu đứa trẻ đường quả thực dễ dàng, bao gồm cả việc bọn trẻ vệ sinh cũng là một chuyện phiền phức, cả ở đây cũng tiện hơn.

 

Tôn Đại Sơn đưa giấy giới thiệu mới mở cho cô, còn nhét cho cô một trăm đồng.

 

Khương Tích chỉ nhận giấy giới thiệu, nhận tiền.

 

Gần đây ông ngoại tiêu ít tiền cho bốn Nguyên Bảo , cô thể nhận tiền của ông nữa.

 

Một trăm đồng đẩy qua đẩy cuối cùng vẫn tay cô.

 

Lòng bàn tay cô nóng ran, chỉ cảm thấy một trăm đồng bỏng tay.

 

Đợi máy kéo khởi động, cô ném một trăm đồng xuống trả cho ông ngoại.

 

Bà ngoại ông ngoại lớn tuổi , cô ý tứ nhận tiền của bọn họ.

 

Lớn tiếng : “Mọi giữ gìn sức khỏe nhé, đợi cháu về thăm !”

 

Lúc Tôn Đại Sơn nhặt tiền lên, máy kéo xa.

 

 

Bọn trẻ cảm nhận sự lưu luyến , trong lòng bọn chúng căn bản sự rời ý nghĩa gì, vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt, giống như đang chơi đồ hàng .

 

Tưởng hôm nay , ngày mai là thể về.

 

Lên máy kéo càng hưng phấn hơn, đây là đầu tiên bọn chúng lớn thế máy kéo, từng đứa vui vẻ hét lớn.

 

Dường như chỉ như mới thể bày tỏ tâm trạng của bọn chúng lúc .

 

Mà giọng của bọn chúng đều chìm lấp trong tiếng "bạch bạch bạch" của máy kéo, hướng về phía ga tàu hỏa.

 

 

Loading...