Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 431: Bất Ngờ Trong Dự Liệu

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:57:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bước chân của Húc Dương lập tức khựng , Kỷ Hoan chạy theo suýt chút nữa đ.â.m sầm .

 

Vừa giấy báo trúng tuyển của , phản ứng đầu tiên là nghĩ xem nên an ủi thế nào, nhưng phóng khoáng hơn cô tưởng tượng.

 

Vỗ vỗ Nguyên Bảo cũng đang sững sờ : “Mau lấy , ngẩn đó gì?”

 

Trong lúc chuyện đưa thư cũng đến gần, lấy giấy báo trúng tuyển đưa tới. Nguyên Bảo vội nhận, hỏi : “Đồng chí, giấy báo của La Húc Dương ?”

 

“La Húc Dương? Cậu đợi chút, để tìm xem.” Người đưa thư lục lọi trong túi.

 

Kỷ Hoan và Húc Dương cũng ghé sát xem.

 

Húc Dương tinh mắt phát hiện bên trong còn giấy báo trúng tuyển của “Khương Quốc Khánh”, vội bảo đưa thư lấy .

 

Tiểu Thạch Đầu thi đỗ , điều trong dự liệu cũng khiến bất ngờ.

 

Nhìn tên trường, họ mới thực sự kinh ngạc.

 

Cậu bé đỗ Đại học Chính pháp Tây Nam.

 

Người đưa thư chúc mừng: “Thật tồi nha, tên Quốc Khánh là em của , thi thế .”

 

“Là em trai , còn giấy báo của những khác trong nhà ?” Nguyên Bảo tràn đầy tha thiết hỏi, “La Húc Dương, Khương Mễ Khánh, Khương Mạch Miêu, Diệp Thần Phi, Tôn Thiên Tứ giấy báo ?”

 

Người đưa thư lục một lượt, “Không còn nữa, nhưng giấy báo của Tôn Thiên Tứ đưa qua đó , thi hình như cũng tệ.”

 

“Vậy , cảm ơn nhiều nhé!” Nguyên Bảo kích động đến mức năng lộn xộn, lời cảm ơn với đưa thư.

 

Người đưa thư mấy ngày nay đưa giấy báo, trong lòng cũng vui.

 

Nhiệt tình : “Mấy cái tên nhớ , hễ giấy báo của họ lập tức đưa qua.”

 

Nguyên Bảo cảm ơn một phen.

 

Húc Dương ngoài miệng cảm ơn, nhưng sự hụt hẫng trong lòng giấu .

 

Để che giấu nỗi buồn man mác, cố nặn nụ : “Nguyên Khánh, mau xem giấy báo của em !”

 

Nguyên Bảo mở giấy báo , là Học viện Ngoại ngữ Hải Thành.

 

Húc Dương vỗ vỗ vai , “Không xong là cùng thi trường đại học ở Kinh thành, đến lúc đó chúng thể cùng ở Kinh thành, cùng phát triển ở Kinh thành , em lén đăng ký trường đại học ở Hải Thành?”

 

“Em cũng đăng ký trường đại học ở Kinh thành , nhưng là duyên.” Nguyên Bảo giấy báo rơi trầm tư, “Đăng ký trường đại học bên Hải Thành chẳng qua là điền bừa thôi, ngờ thi đỗ thật.”

 

Kỷ Hoan tặc lưỡi, “Anh vẫn quên Tuệ Hân chứ?”

 

Húc Dương bổ sung: “Cô đối tượng !”

 

“Nói gì , em nông cạn như !” Nguyên Bảo liếc xéo hai họ một cái, “Em chính là đến Hải Thành xem thử. Còn về Trình Tuệ Hân sớm trở thành quá khứ , em và cô cùng một đường.”

 

Húc Dương: “(ㅍ_ㅍ)”

 

Kỷ Hoan: “(ㅍ_ㅍ)”

 

Biểu cảm của hai họ rõ ràng là tin.

 

Nguyên Bảo quá nặng tình , từ khi trải qua chuyện của Trình Tuệ Hân thì giống như tu , đến chuyện tình cảm nữa.

 

Thôi bỏ , dù cũng thể nào dính dáng với Trình Tuệ Hân nữa, Hải Thành thì Hải Thành , Hải Thành là một nơi .

 

Nguyên Bảo chuyển chủ đề, “Chúng báo tin cho chị, tiện thể xem giấy báo của Thiên Tứ luôn.”

 

“Được thôi!” Húc Dương ý kiến.

 

Kỷ Hoan cũng xem, nhưng lo lắng cho cảm xúc của , chuyển lời : “Vậy em tìm bố em , bố em em đăng ký Hải Thành sẽ mắng em thế nào .”

 

Húc Dương kéo cô , “Anh cùng em.”

 

“Đừng. Tính khí bố em nổi lên thì ai cũng đỡ nổi, đợi em dỗ dành ông .” Kỷ Hoan sớm chủ ý.

 

Càng sợ bố cô Húc Dương nhận giấy báo.

 

Húc Dương ít nhiều cũng đoán một chút, liền kiên trì nữa.

 

Đợi cô xa , Nguyên Bảo mới : “Anh đừng sốt ruột, chừng giấy báo đang đường, ngày mai là đến .”

 

“Hy vọng .” Húc Dương giục, “Mau thôi, báo cho chị .”

 

Húc Dương: “…”

 

Lúc hai đến chỗ Khương Tích, đúng lúc Thiên Tứ cũng ở đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-431-bat-ngo-trong-du-lieu.html.]

 

Không cần , Thiên Tứ cũng đến báo tin vui.

 

Khương Tích chân thành vui mừng cho ba họ nhận giấy báo. Thiên Tứ như nguyện đỗ Học viện Điện lực Hoa Bắc, cuối cùng cũng thể rời khỏi Bắc Đại Hoang việc thích .

 

Tiểu Thạch Đầu thể đỗ Đại học Chính pháp Tây Nam bất ngờ, nhưng cũng trong dự liệu.

 

Lúc đó khi điền nguyện vọng hỏi Khương Tích, Khương Tích cảm thấy bé tâm tư tỉ mỉ, hơn nữa cũng thích nghiên cứu sách liên quan đến pháp luật, một kiểm sát viên, thẩm phán hoặc luật sư cũng tồi, liền đưa một gợi ý nhỏ.

 

Không ngờ bé thực sự tiếp thu.

 

Cậu bé tương đối mà khá bình tĩnh, sự trầm , Diệp Thần Phi cũng cảm thấy bé khá thích hợp học chính pháp.

 

Tâm lý Mạch Miêu kém hơn chút, lén lau nước mắt .

 

Vừa : “Em chắc chắn là thi đỗ , Húc Dương nắm chắc như đều nhận giấy báo.”

 

“Khai giảng còn sớm, trường các em đăng ký giống , chắc chắn nhanh chậm, đừng kết luận sớm như .” Khương Tích an ủi cô bé, “Em xem rể em và Mễ Khánh cũng nhận !”

 

Mạch Miêu nức nở: “ bây giờ em càng nghĩ càng cảm thấy thi , càng nghĩ càng lòng tin.”

 

Khương Tích thở dài, “Tố chất tâm lý của em đúng là cần nâng cao, cứ thoải mái , đợi thêm vài ngày xem . Cho dù năm nay thi đỗ còn năm , năm nay cứ coi như lấy kinh nghiệm cũng .”

 

Mạch Miêu: “(。•́︿•̀。) ”

 

Nói thì , Mạch Miêu vẫn bốc hỏa, đến cơm cũng ăn .

 

Khương Tích những gì cần khuyên cũng khuyên , phần còn cần tự tiêu hóa.

 

Cũng tiện thể khai thông cho Húc Dương, Mễ Bảo.

 

Sáu đứa trẻ quan sát sắc mặt, hiểu tối nay thích hợp để nghịch ngợm phá phách, buổi tối ngoan ngoãn ngủ .

 

Khương Tích xuống dậy, Diệp Thần Phi : “Anh một chút cũng lo lắng ?”

 

“Lo lắng gì chứ?” Diệp Thần Phi ôm chầm lấy cô lòng, “Em cũng , năm nay thi đỗ còn năm . Hơn nữa thi đỗ cũng chẳng , còn thể ở bên con em nhiều hơn.

 

Anh nghĩ kỹ , chính sách biến ảo khôn lường, đến Kinh thành chắc cũng thành vấn đề. Ví dụ như chúng còn thể…”

 

Khương Tích: “…”

 

Khương Tích thao thao bất tuyệt tưởng tượng về tương lai, phát hiện vẫn bài bản.

 

Cho dù thi đỗ đại học, cũng thể đưa con họ đến Kinh thành, chẳng qua là thời gian lên kế hoạch dài hơn một chút.

 

Cô cúi đè lên, chủ động hôn .

 

Từng chút từng chút dùng sự dịu dàng châm ngòi cho tất cả sự cuồng nhiệt của .

 

Thế thì ai mà chống đỡ nổi, từ động đáp giành quyền chủ động.

 

Một phòng kiều diễm, xuân quang vô hạn.

 

Tâm trạng của buổi tối kéo dài đến ngày hôm , bước chân của đều nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

Cũng tâm thái như là Mễ Bảo, thi đỗ đỗ đều quan tâm, còn đổi cách chọc Mạch Miêu vui.

 

Buổi sáng Khương Tích đến trường, họ việc gì thì giúp ở nhà trông trẻ.

 

Bọn trẻ cũng bám dì út và mấy , chơi đùa vô tư lự.

 

Chuyện hai em nhà họ Khương và cháu trai lớn nhà họ Tôn đều nhận giấy báo, chỉ qua hai ba ngày lan truyền khắp phân tràng 3.

 

Cả nông trường thi đỗ cũng chẳng mấy , nhà họ chiếm ba .

 

Sao thể khiến đỏ mắt!

 

Ngưỡng mộ , ghen tị cũng .

 

Người đến nhà họ Tôn chúc mừng nườm nượp ngớt.

 

Râu của Tôn Đại Sơn vểnh lên liền hạ xuống nữa, đến mức mặt sắp chuột rút .

 

Tôn Chí Dũng và Kiều Lệ Vân tiếp đãi khách khứa, phân xuể.

 

Phùng Ái Trân tranh thủ thời gian thăm Mễ Bảo và bọn trẻ.

 

Mỗi ngày sáu cục cưng nhỏ, luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó.

 

Vốn tưởng hai em nhà họ Khương đều thi đỗ đại học là mồ mả tổ tiên bốc khói xanh , ngờ khỏi cửa nhà gặp đưa thư.

 

 

Loading...