Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 422: Tìm "
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:56:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bảo Mẫu"
Khương Tích : “Mọi chân của hai đứa nó xem.”
“Chân?”
Ba vội vàng nâng lên xem.
Lúc mới phát hiện lòng bàn chân hai cô nhóc đều một nốt ruồi son to bằng hạt gạo, một cái ở bên trái một cái ở bên .
Cái đây họ thật sự chú ý.
Phùng Ái Trân dụi dụi mắt: “Nốt ruồi nhỏ thế , bà kỹ đều rõ.”
“Có ký hiệu rõ ràng là , thể nào cũng xem bàn chân nhỏ của chúng .” Kiều Lệ Vân gạt tay Điềm Điềm , chỉ sợ cô bé nặng nhẹ cào xước mặt em bé.
Còn luôn miệng cảnh cáo cô bé, bảo cô bé đừng động lung tung em bé.
Nếu xét theo vai vế, Điềm Điềm là dì họ nhỏ của các em bé.
Điềm Điềm chẳng qua cũng chỉ là một đứa trẻ lớn bằng Niệm Niệm, mới năm tuổi mà thôi.
Đôi mắt to chớp chớp : “Con sẽ cào các em , các em đều là em trai em gái.”
“Không đúng, là cháu ngoại họ, cháu gái ngoại họ của con!” Phùng Ái Trân sửa xong : “Ây da, với nó cũng bằng thừa, nó nhỏ thế phân biệt rõ .”
Khương Tích nghiêng đầu: “Bất kể là gì, Điềm Điềm đều sẽ đ.á.n.h các em đúng nào?”
Điềm Điềm dùng sức gật đầu: “Con mới đ.á.n.h , chị đều bảo vệ các em , con cũng bảo vệ.”
“Điềm Điềm ngoan quá, gương cho các em bé, để các em cũng lời giống em ?” Khương Tích xoa xoa mái tóc mềm mại của cô bé, chút ngứa tay .
Chưa trả lời câu hỏi của mợ cả, chuyển chủ đề.
“Điềm Điềm, chị họ tết cho em một cái b.í.m tóc nhỏ xinh ?”
Mắt Điềm Điềm sáng lên: “Dạ ạ!”
Cô bé thích nhất là tết b.í.m tóc nhỏ xinh !
Khương Tích cũng nghiêm túc tết cho cô bé, rẽ ngôi giữa từ gáy, tết hai b.í.m tóc đuôi cá.
Điềm Điềm vốn dĩ đáng yêu, bây giờ trong sự đáng yêu thêm vài phần xinh xắn.
Cô bé vui vẻ chạy tới chạy lui trong nhà, đẽ vô cùng.
Chất lượng giấc ngủ của sáu em bé khá , thấy giọng vui vẻ của cô bé chỉ nhíu nhíu mày.
Mợ cả cảm thấy Điềm Điềm phiền các em bé nghỉ ngơi, bảo chồng Phùng Ái Trân đưa cô bé về .
Sau khi bắt đầu cày bừa vụ xuân, đều bận rộn.
Thời gian họ đến thăm bọn trẻ cũng chỉ thể chọn lúc tan , nếu chăm sóc trọn vẹn một ngày, đều thời gian .
Phùng Ái Trân thể miễn cưỡng chăm sóc trọn một ngày, dẫu cũng lớn tuổi , thể lực theo kịp.
Mạch Miêu, Mễ Bảo, Tiểu Thạch Đầu chăm trẻ con thành vấn đề, nhưng cũng thể lỡ việc học.
Công việc của Nguyên Bảo cũng thể bỏ dở.
Cho dù thể bỏ dở việc học việc , Khương Tích cũng đồng ý.
Cô lỡ thanh xuân tươi của họ.
Thực Khương Tích khá tận hưởng thời gian cùng Diệp Thần Phi chăm sóc bọn trẻ.
Lần đầu cha cũng thấy phiền, giống như lúc t.h.a.i giáo đợi chúng mở mắt là chuyện với chúng.
Việc giặt tã đều là của Diệp Thần Phi, khi tiêu tiểu rửa m.ô.n.g thường là hai hợp tác.
Bất kể là bọn trẻ, là trong nhà, đều dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.
Chỉ là bây giờ khá hòa thuận khá ấm áp, nhưng vẫn cân nhắc đến vấn đề thực tế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-422-tim.html.]
Diệp Thần Phi thể mãi , con cái sinh vẫn nuôi gia đình.
Một đàn ông to lớn suốt ngày ở nhà chăm con cũng thể thống gì.
Bà ngoại, mợ cả và Thất Xảo đều gia đình riêng, cũng việc riêng, thể chuyên trách trông trẻ.
Thế là lúc rảnh rỗi, họ coi việc trông trẻ là việc chính nghiêm túc bàn bạc một phen.
Kết quả bàn bạc là để Diệp Thần Phi , đó thuê một giúp trông trẻ.
Hiện tại thuê một là đủ dùng, trẻ con tuy nhiều, nhưng thắng ở chỗ đều còn nhỏ, lật, như cũng đỡ nhiều việc.
Diệp Thần Phi ở xưởng gỗ thể coi là một nhiều việc, bất kể là thiết kế bản vẽ, là sắp xếp quy trình công nghệ đều là hạng nhất, công việc chân tay một cũng thể bằng mấy , tiền lương còn cao hơn công nhân bình thường một chút, kém gì một thợ nguội bậc tám, mỗi tháng một trăm mười đồng.
Nếu nghỉ việc, trong xưởng đều nỡ thả .
Bỏ hai mươi đồng thuê một bảo mẫu chắc chắn tranh .
Phụ nữ bình thường , một ngày gần như chỉ bảy công điểm, một công điểm trọn vẹn đều đến một đồng, càng đừng đến bảy công điểm.
Dãi nắng dầm sương , còn kiếm nhiều.
Chủ yếu là định, đến lúc nông nhàn việc đàn ông đều nghỉ ngơi, càng đừng đến phụ nữ.
Hai mươi đồng tuyệt đối là mức lương cao.
còn một vấn đề là, bỏ tiền thuê dễ coi là đào góc tường chủ nghĩa xã hội, quang minh chính đại tuyển cũng , đây đúng là một vấn đề nan giải.
Người thể dùng đến bảo mẫu, đa phần là lãnh đạo lớn ở thành phố lớn, tình trạng của họ ở thời điểm hiện tại còn đủ tư cách.
Hai họ bàn bạc nửa ngày quyết định để ông ngoại lén lút thăm dò , xem ai bằng lòng đến nhà trông trẻ , bao ăn ở, trả lương riêng.
Bài toán khó tương đương với việc ném cho Tôn Đại Sơn, Tôn Đại Sơn ban đêm bàn bạc với Phùng Ái Trân một phen cảm thấy vẫn nên dùng nhà hoặc đặc biệt quen thuộc thì hơn.
Người trong nhà thể dùng khá phù hợp cũng chỉ Kiều Lệ Vân và Kiều Phán Nhi.
Kiều Phán Nhi công việc ở hợp tác xã cung tiêu, cái thể bỏ.
Có công việc ở hợp tác xã cung tiêu, cũng dễ tìm nhà chồng.
Huống hồ cô , đối nhân xử thế khá mang phong cách của cô Kiều Lệ Vân, chỉ là vẻ bề ngoài yếu đuối hơn cô mà thôi.
Cũng chính vì đó là cháu gái ruột của Kiều Lệ Vân, họ thể tùy tiện chủ .
Kiều Lệ Vân thỉnh thoảng qua giúp đỡ một chút thì , nếu luôn chăm sóc, thì con cái nhà sẽ lo .
Hơn nữa giữa họ hàng dính dáng đến tiền bạc là khó rõ nhất, chi bằng cách mấy tầng thì dễ chuyện hơn, thể lo cái mất cái .
Sau đó chính là… Thất Xảo.
Tôn Đại Sơn và Phùng Ái Trân gần như cùng lúc nghĩ đến bà.
Thất Xảo nhà, bố Thất Xảo lo cho lợn và gà trong nhà, Thất Xảo ngày nào cũng ở nhà cũng .
Cộng thêm phận thông gia , bà đến trông trẻ khác cũng bới móc khuyết điểm gì.
Thế là ngày hôm Phùng Ái Trân liền mời Thất Xảo đến nhà, chuyện trông trẻ.
Mẹ Thất Xảo một tháng trả hai mươi đồng vội : “Trông trẻ thì , thể lấy tiền của hai đứa nó. Hai đứa nó chăm sáu đứa trẻ dễ dàng gì, chỗ cần tiêu tiền còn nhiều lắm.
Hơn nữa Tiểu Tích và Thất Xảo từ nhỏ quan hệ , Thất Xảo đính hôn với Triều Dương mà lấy tiền thì thành thế nào!
Không , trông trẻ thì , thể lấy tiền, đưa tiền cho , sẽ trông trẻ .”
Phùng Ái Trân Tôn Đại Sơn một cái, tối qua họ cân nhắc đến việc bà sẽ trả lời như , sớm nghĩ xong cách ứng phó.
Chân thành : “Bà thông gia, bà thể nghĩ như . Tiểu Tích đều , bất kể mời ai trông trẻ đều trả tiền, thể để giúp .
và ông Đại Sơn suy nghĩ, vì để khác kiếm tiền , còn ngoài để cho khác cớ chê bai, chi bằng mời bà . Đưa tiền cho bà chúng cũng thoải mái, phù sa chảy ruộng ngoài.”
Mẹ Thất Xảo lắc đầu: “Không , đưa tiền cho . Thế bảo ngoài gặp thế nào, gánh nổi cái mặt !”