Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 417: Sinh Sáu?

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:56:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cơ thể cảm giác, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo.

 

Khương Tích thể rõ tiếng d.a.o mổ rạch qua da thịt, âm thanh lớn, nhưng đối với cô chỉ đầu óc tỉnh táo mà , vô cùng rõ ràng.

 

Giống như in sâu trong lòng .

 

Không cảm thấy đau, cũng .

 

Cô sợ đau nhất.

 

Dần dần, ý thức cũng chút mơ hồ.

 

Không qua bao lâu, cô cảm thấy ai đó đang dùng sức kéo bụng , moi thứ gì đó từ trong bụng .

 

Còn loáng thoáng thấy tiếng kinh ngạc, đó là tiếng trẻ con .

 

Tiếng trẻ con chỉ cô phấn chấn hơn chút, mà còn khiến Diệp Thần Phi đợi bên ngoài sốt ruột đến mức sắp nhảy cẫng lên.

 

Hà Xuân Hoa nắm c.h.ặ.t cánh tay Triều Dương, kích động : “Sinh , sinh một đứa .”

 

“Vẫn còn nữa, đừng vội.” Triều Dương ngoài miệng bảo bà đừng vội, nhưng mắt dán c.h.ặ.t cửa.

 

Phùng Ái Trân cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y Kiều Lệ Vân, còn căng thẳng hơn cả lúc sinh con.

 

Tôn Chí Dũng qua cửa, đang suy nghĩ xem đợi Khương Tích sinh xong nên về báo tin cho Tôn Đại Sơn .

 

Trưởng khoa Diệp cũng kích động.

 

Hậu duệ của Diệp Thần Phi chính là hậu duệ của Đường Vãn.

 

Hậu duệ của Đường Vãn chính là hậu duệ của ông, ông đều đang ảo tưởng cảnh tượng tay trái bế một đứa, tay bế một đứa, chân còn treo thêm một đứa.

 

Ca phẫu thuật sinh mổ vẫn đang tiếp tục, em bé đầu tiên sạch sẽ đưa ngoài.

 

Bé trai.

 

Khoảnh khắc Diệp Thần Phi đón lấy đứa trẻ, tay chân luống cuống, .

 

Anh bế đứa bé tí xíu thế .

 

Vẫn là Hà Xuân Hoa ở gần nhất, vội vàng đón lấy.

 

Bà bế trẻ con thuận tay, em bé nhỏ hơn nhiều so với trẻ sơ sinh bình thường mắt, xót xa thôi.

 

Phùng Ái Trân, Kiều Lệ Vân, Tôn Chí Dũng và Trưởng khoa Diệp đều chạy tới xem em bé.

 

Đừng thấy em bé hình nhỏ bé, nhưng sạch sẽ.

 

Hiện tại cũng giống ai, nhăn nheo giống một ông cụ non.

 

Ngay đó trong phòng sinh truyền tiếng trẻ con , Phùng Ái Trân giành : “Đứa tiếp theo bà bế, chúng nhớ kỹ ai là đứa lớn ai là đứa thứ hai, đừng để lẫn lộn.”

 

“Được, cháu bế đứa thứ ba.” Kiều Lệ Vân cũng bế một cục cưng mềm mại.

 

Không bao lâu, em bé thứ hai đưa .

 

Bé trai.

 

Phùng Ái Trân để Diệp Thần Phi tiếp tay, trực tiếp ôm lòng.

 

Trông giống hệt em bé đầu tiên, nếu để cạnh , thật sự phân biệt là đứa lớn là đứa thứ hai.

 

Sinh mổ đúng là nhanh hơn sinh thường, đứa thứ ba cách một thời gian tương đương cũng đưa .

 

Kiều Lệ Vân hớn hở bế đứa thứ ba : “Thần Phi, cháu dốc sức việc kiếm tiền , ba đứa con trai đủ cho cháu bận rộn đấy.”

 

“Không chỉ ba đứa , chừng đứa tiếp theo vẫn là con trai.” Triều Dương bắt đầu đoán giới tính của em bé tiếp theo.

 

Trên trán Diệp Thần Phi lấm tấm mồ hôi, ai thể thấu hiểu sự căng thẳng của lúc .

 

Con trai con gái gì đều bận tâm, thậm chí còn rõ ba em bé bế là nam nữ.

 

Quay đầu hỏi Triều Dương: “Em thật cho một câu nữa , sinh mổ nguy hiểm đến tính mạng ?”

 

Triều Dương kiên nhẫn an ủi: “Thả lỏng chút ! Làm phẫu thuật gì cũng rủi ro, hơn nữa tình trạng của Khương Tích phẫu thuật rủi ro càng lớn hơn. Anh ba đứa trẻ mổ xem, chúng so với trẻ sơ sinh bình thường thì lớn, nhưng cộng thì nhỏ ! Sẽ , bọn trẻ đều cần là chị , chị kiên cường.”

 

Diệp Thần Phi: “…”

 

Diệp Thần Phi dựa tường, tâm trạng bất an.

 

Chuyện gì cũng thể giúp một tay, duy chỉ chuyện sinh con là bất lực.

 

Lúc Húc Dương và Nguyên Bảo vội vã chạy tới, đứa con trai thứ tư cũng chào đời.

 

Bốn đứa con trai !

 

Trưởng khoa Diệp bế đứa con trai thứ tư, vui mừng đến mức khép miệng.

 

Diệp Thần Phi kéo bác sĩ sắp phòng hỏi: “Bác sĩ, vợ khi nào thì ngoài?”

 

“Đừng vội, vẫn còn hai đứa nữa.” Bác sĩ xong vội vã .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-417-sinh-sau.html.]

Diệp Thần Phi sững sờ.

 

Đã bốn đứa , mà vẫn còn hai đứa.

 

Tất cả những mặt đều sững sờ.

 

Khương Tích trong phòng sinh mở miệng hỏi Lưu đại phu, em bé là con trai con gái?

 

há miệng nửa ngày, âm thanh yếu ớt đến mức gần như chính cô cũng thấy.

 

Chỉ thấy các bác sĩ hình như đang chuyện.

 

“Toàn quốc từng thấy ca sinh sáu nào , thật sự quá bất ngờ !”

 

“E là ngày mai phóng viên phỏng vấn sẽ đến, lên báo cũng khó.”

 

“Tranh thủ thời gian khâu , đừng nhảm nữa.”

 

“Nhanh lên, chuẩn …”

 

“…”

 

Hai em bé cuối cùng gần như lấy cùng lúc.

 

Bụng cũng xẹp xuống thấy rõ bằng mắt thường.

 

Khương Tích cũng là bé trai bé gái, chỉ cảm thấy từng cơn ch.óng mặt ập đến, còn sức lực để suy nghĩ nữa.

 

Giống như trong mơ, trong mơ.

 

Cô dường như trở về khi xuyên sách, dùng sức gõ bàn phím, đang sửa kịch bản từng chữ một.

 

Ý kiến chỉnh sửa hai vạn chữ, cũng chập mạch thế nào mà , quả thực là thách thức giới hạn của biên kịch.

 

Đổi cô là biên kịch, ước chừng cũng sẽ đổi diễn viên.

 

mở mắt xem hai vạn chữ rốt cuộc gì, nhưng mở thế nào cũng mở .

 

Trong lúc hoảng hốt đến nông trường.

 

Cô và bà nội cùng mặc tạp dề nhà kính hái dâu tây.

 

Dâu tây quả to, mọc căng mọng, chín tự nhiên chuyển sang màu đỏ sẫm, gần mùi thơm của sữa, ăn càng ngọt hơn.

 

Hai bàn xem tối nay ăn gì, ăn thịt bò xốt tương, là thịt bò hầm.

 

Bò viên cũng tồi, hai cũng lâu ăn lẩu .

 

“Tiểu Tích ——”

 

“Sao đến đây?” Khương Tích thấy tiếng đầu , kinh ngạc Diệp Thần Phi.

 

Đây là nông trường mà, đến?

 

Rốt cuộc là cô xuyên , xuyên ?

 

chút phân biệt .

 

Diệp Thần Phi nhanh đến bên cạnh cô, mặt bà nội bế bổng cô lên: “Tiểu Tích, nhớ em lắm, em mau cùng bọn về nhà .”

 

“Đây chính là nhà của em, đưa em về nhà nào?” Trong tiềm thức của cô chỉ ngôi nhà .

 

Trán Diệp Thần Phi chạm trán cô : “Đồ ngốc, về nhà chúng , xem các con của chúng , em xem những đứa trẻ mới chào đời ?”

 

Khương Tích: “…”

 

Khương Tích chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng chuyển cảnh.

 

Trở về Bắc Đại Hoang mười năm .

 

Mấy Nguyên Bảo vẫn là những đứa trẻ, mặc quần áo rách rưới.

 

Trong đầu cô đầy dấu hỏi.

 

Ngay đó cô chìm một mảng tối tăm, đưa tay thấy năm ngón. Vùng bụng đột nhiên cơn đau như xé rách ập đến, đau đến mức cô cong .

 

Theo bản năng gọi “Diệp Thần Phi”.

 

Vừa nãy Diệp Thần Phi còn ở đây, biến mất ?

 

……

 

Diệp Thần Phi đang lau những giọt mồ hôi trán cô, thấy cô giống như gặp ác mộng lúc thì nhíu mày, lúc thì lắc đầu.

 

Khẽ gọi: “Tiểu Tích, Tiểu Tích, em mau tỉnh , đừng ngủ nữa.”

 

Hà Xuân Hoa nhíu c.h.ặ.t mày lén lau nước mắt: “Đã bảy ngày , vẫn tỉnh? Không phẫu thuật thuận lợi , chuyện rốt cuộc là thế nào?”

 

“Chuyện khó lắm.” Triều Dương cũng từng đến tình trạng : “Vết thương đều cắt chỉ , hồi phục cũng , theo lý mà nên vấn đề gì.”

 

Trưởng khoa Diệp một vòng trong phòng : “ gọi điện thoại cho thủ trưởng cũ, nhờ ông giúp tìm bác sĩ giỏi hơn từ Kinh thành đến, nhất định thể nghĩ cách chữa khỏi cho con bé.”

 

 

Loading...