Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 409: Coi Như Tiểu Tử Cậu Thông Minh
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:56:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Bảo cũng cuối tuần về nhà.
Ai mà cuối tuần ở nhà ngủ nướng một giấc cho , cảm nhận thật sự ấm áp của gia đình.
Hơn nữa bụng chị gái ngày càng lớn, chừng lúc nào đó sẽ sinh, mặc dù mỗi ngày việc đều về, cũng chỉ là tan về gặp một .
Thêm nữa là sắp ăn Tết , trong nhà cái gì cũng chuẩn , gì cũng là trụ cột của gia đình, giúp gì nghĩ thôi thấy phiền.
Nhíu mày hỏi: “Cô gì?”
“Cái , cô .” Húc Dương khoác tay lên vai , “Nguyên Khánh, thấy ngày càng xa lánh Trình Tuệ Hân, thật cho , rốt cuộc xảy chuyện gì?”
“Không gì.” Nguyên Bảo nhiều, “Người là con gái của bí thư, một thằng nhóc nghèo cứ sấn sổ đến mặt thích hợp.”
Húc Dương càng thêm nghi hoặc: “Có gì ?”
Nguyên Bảo vỗ vỗ vai : “Cậu nghĩ nhiều em, thật thà một chút, vẫn ngu ngốc đến mức rõ hiện thực.”
“ mà, chuyện liên quan gì đến việc cuối tuần về nhà?” Húc Dương luôn cảm thấy thật, “Là em thì cho , thể để một kẻ ngốc !”
Nguyên Bảo hỏi ngược Húc Dương: “Cậu cảm thấy Trình Tuệ Hân vì hỏi về ?”
Húc Dương: “...”
Húc Dương nhất thời trả lời .
, Trình Tuệ Hân chắc chắn vì thích mới .
Nguyên Bảo cũng úp mở: “Cậu nghĩ thông suốt, sẽ tại cuối tuần về !”
Húc Dương càng ngơ ngác hơn.
Chưa đợi nghĩ thông suốt, Nguyên Bảo việc .
Cuối tuần về.
Húc Dương ngày việc về, cuối tuần về .
Lại ngờ, về, để Trình Tuệ Hân lý do đến nhà họ Khương.
Đương nhiên, cô còn quên kéo theo Kỷ Hoan.
Kỷ Hoan đang giận dỗi Húc Dương, mới tìm Húc Dương.
Trình Tuệ Hân từ bỏ ý định: “Hoan Hoan, Húc Dương cũng , cứ luôn gây khó dễ với ?”
“ chính là chướng mắt !” Kỷ Hoan bĩu môi, “Cậu gì mà đỡ cho , lẽ nào thích ?”
Trình Tuệ Hân vội giải thích: “Sao thể thích , nghĩ nhiều !”
Kỷ Hoan liếc cô một cái: “Không thích , gì mà mang đồ cho ? Lúc ở đây đưa, nhất quyết đặc biệt mang qua! Hoặc là đợi ngày mai đến đưa cũng mà, đắc ý, còn đặc biệt mang qua!”
Trình Tuệ Hân: “...”
Trình Tuệ Hân cô cho nghẹn họng lời nào.
Sau đó linh quang lóe lên, : “Hoan Hoan, hai chúng là bạn bè bao nhiêu năm nay, còn tại như ! thấy bình thường để tâm đến Húc Dương, bây giờ hai ai cũng thèm để ý đến ai, cũng vui, còn là suy nghĩ cho , mượn cơ hội để hai hòa.”
“Dừng ! Ai hòa với , hai chúng bao giờ! Cậu cũng đừng suy nghĩ cho , tiện như !” Kỷ Hoan thật sự Húc Dương chọc tức, “Còn nữa, bây giờ vui, đừng rước đến ảnh hưởng tâm trạng của ! Cậu tặng đồ thì đừng lấy danh nghĩa của , thích tặng thế nào thì tặng!”
Trình Tuệ Hân tức giận c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm, thế nào cũng thấy lời giống như chỉ gà mắng ch.ó!
Sầm mặt xuống: “Được, cao quý, quản nữa!”
Lại giống như đóng sầm cửa ngoài.
Kỷ Hoan phát hiện cô ngày càng thể lý, xót xa sờ sờ cánh cửa.
Trình Tuệ Hân khi khỏi cửa, một cầm xúc xích đỏ Cáp Nhĩ Tân tìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-409-coi-nhu-tieu-tu-cau-thong-minh.html.]
lúc Húc Dương về xong thăm Khương Tích, ở ngay nhà bên cạnh.
Cô thấy trong nhà ai, cũng sang nhà bên cạnh.
Đừng Khương Tích và Diệp Thần Phi bất ngờ, Húc Dương cũng bất ngờ.
“Trình Tuệ Hân, cô đến đây?”
Trình Tuệ Hân đưa xúc xích đỏ Cáp Nhĩ Tân qua: “ và Hoan Hoan giận dỗi, đặc biệt đến mang xúc xích đỏ Cáp Nhĩ Tân cho để nhận . Hoan Hoan tùy hứng, đừng chấp nhặt với cô .”
“Nhận ?” Húc Dương nhướng mày, “Chỉ với cái tính khí bọ chét của cô mà thể bảo cô mang xúc xích đỏ Cáp Nhĩ Tân đến nhận với ?”
Trình Tuệ Hân thấy tin, đổi giọng : “Cô cho mang, là cảm thấy sắp ăn Tết , hai thể vì chút chuyện nhỏ mà mâu thuẫn, đặc biệt mang qua!”
Khương Tích bỏ qua việc lúc cô chuyện ánh mắt cố ý vô ý về phía Diệp Thần Phi, Diệp Thần Phi càng để tâm đến bụng của Khương Tích hơn.
Bảy tháng , cái bụng to đến dọa .
Anh đều cô đỡ một chút, để giảm bớt sức nặng của bụng.
Cẩn thận từng li từng tí đỡ cô, giống như đang đỡ một món đồ sứ quý giá.
Dường như chỉ cần buông tay, món đồ sứ sẽ vỡ vụn .
Trình Tuệ Hân thấy như , xúc xích đỏ trong tay suýt chút nữa thì rơi xuống đất.
Người đàn ông bản lĩnh như , nâng niu khác trong lòng bàn tay, thật sự là phí phạm của trời.
Húc Dương cũng phát hiện sự khác thường: “Trình Tuệ Hân, cô mang về ! Chúng mâu thuẫn cũng chuyện gì lớn, cần cô đặc biệt chạy một chuyến. Hơn nữa là vấn đề của , thể cô tùy hứng !”
Trình Tuệ Hân ngờ Húc Dương sẽ đỡ cho Kỷ Hoan, đưa xúc xích đỏ Cáp Nhĩ Tân cho Khương Tích: “Mang cũng mang đến , thể để mang về chứ! Húc Dương ăn để cho hai ăn , m.a.n.g t.h.a.i đúng lúc cần bổ sung dinh dưỡng.”
“Cái thì cần , cần bổ sung dinh dưỡng nữa.” Khương Tích vuốt ve bụng , “Ăn quá , lúc sinh con sẽ khó sinh.”
Trình Tuệ Hân: “...”
Người đều như , cô mà còn tiếp tục tặng thì là ý , ngược thành hại !
Tặng đồ cũng tặng , thật sự nực !
Lại : “Vậy để Diệp và ăn cũng , ai ăn mà chẳng là ăn!”
“ với cô , cô gọi Diệp thích hợp.” Diệp Thần Phi lạnh mặt , “ ăn chung một nồi với vợ , cô mang !”
Trình Tuệ Hân từ chối thẳng thừng, mặt còn giữ nữa.
Cắn c.ắ.n môi : “Là lòng hỏng việc, ... đây!”
Húc Dương thấy cô ngược còn tủi , hảo cảm đối với cô lập tức giảm xuống nhiều.
Vốn dĩ là cô xen việc của khác, nếu thật sự cho Kỷ Hoan, thể Kỷ Hoan.
Kỷ Hoan cho dù tùy hứng, cũng hơn cái dáng vẻ đạo đức giả của cô .
Cô cứ nữ thần thanh lãnh cao cao tại thượng thì , tiếp xúc nhiều , cảm thấy vấn đề cũng nhiều.
Đợi cô xa mới hỏi Khương Tích: “Chị, chị thích Trình Tuệ Hân ?”
Khương Tích hỏi ngược : “Sự thích của chị mặt ?”
Húc Dương trầm ngâm một lát: “Vậy thì . Chỉ là buổi sáng chị còn ăn thêm xúc xích đỏ Cáp Nhĩ Tân mà bác Diệp mang đến, bây giờ từ chối Trình Tuệ Hân, rõ ràng là thích cô mà!
Anh rể phối hợp cũng , gọi Diệp cái gì chứ, nổi cả da gà, cho dù là gọi rể cũng lọt tai hơn. Trong chuyện còn nội tình gì mà em , Nguyên Khánh cuối tuần về nhà cũng liên quan đến chuyện ?”
“Coi như tiểu t.ử thông minh.” Khương Tích phân tích đấy, , “Tiểu t.ử công an thì phí quá, cái đầu thông minh thế ngày ngày vác phân bón lãng phí!”
Húc Dương đoán trúng, càng thêm hứng thú.
Vội : “Chị, rốt cuộc là chuyện gì, mau cho em với!”