Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 401: Anh Rể, Bây Giờ Phải Làm Sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:56:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không cho em .” Diệp Thần Phi bế cô lên nhét trong chăn, “Bên ngoài lạnh, đừng ngoài. Anh thịt gà rừng, nấu mì gà hầm.”

 

Khương Tích thấy đỏ mặt, câu trả lời.

 

Bất giác nhếch khóe môi.

 

Mì gà hầm là món tủ của , cô thích ăn.

 

sợ nuôi cục cưng trong bụng lớn quá lúc sinh sẽ khó sinh, nên cô cũng đang kiểm soát việc ăn uống.

 

Buổi tối Nguyên Bảo qua một chuyến, loanh quanh một vòng chẳng .

 

Ngày hôm bình thường.

 

Thoắt cái mấy ngày trôi qua, đến tối thứ Bảy.

 

Mạch Miêu xong bữa tối đợi Nguyên Bảo và Húc Dương về, đợi mãi đợi mãi thấy, chút sốt ruột.

 

Sang nhà bên cạnh hỏi Khương Tích: “Chị, cả và Húc Dương vẫn về, là chúng tìm hai ?”

 

“Hai đứa nó trẻ con, muộn chút nữa mà về thì chắc đợi đến ngày mai .” Khương Tích an ủi cô bé, “Ba đứa ăn , cần đợi bọn họ.”

 

Mạch Miêu thở dài: “Vâng ạ! Hôm nay em cố ý bánh trứng, mang qua cho chị và rể nhé!”

 

“Được.” Khương Tích đối xử với các em, cũng đón nhận lòng của các em.

 

Nguyên Bảo và Húc Dương đều về, khiến cô nhớ đến cô gái tên Kỷ Hoan săn, chừng hai họ chính là vì đợi hai cô gái đó.

 

Quả nhiên ngoài dự đoán của cô, sáng hôm Kỷ Hoan và Trình Tuệ Hân thật sự đến.

 

Nguyên Bảo đến tìm Diệp Thần Phi, Diệp Thần Phi dẫn hai cô gái săn, thẳng: “Anh , các em đừng sâu trong rừng già, cứ dạo quanh những chỗ chúng gần đây là vấn đề gì lớn. Bây giờ mặt sông đóng băng cứng , đó trượt băng cũng .”

 

“Vậy cũng , bọn em đây.” Nguyên Bảo thở phào nhẹ nhõm.

 

Diệp Thần Phi , cũng đến mức quá căng thẳng.

 

Mễ Bảo và Tiểu Thạch Đầu thấy rể , cũng nữa.

 

Húc Dương vui vẻ: “Thế thì , chỉ bốn chúng .”

 

Nguyên Bảo thấp giọng hỏi Trình Tuệ Hân: “Sức khỏe của em trụ ?”

 

Trình Tuệ Hân lắc đầu: “Em .”

 

“Chúng xuất phát thôi!” Kỷ Hoan nóng lòng thử, chờ đợi rừng già săn.

 

Húc Dương liếc cô một cái: “Này, Kỷ Hoan cô ngoan ngoãn chút , học hỏi Trình Tuệ Hân nhã nhặn bao.”

 

Kỷ Hoan trừng mắt : “Đồ bướm hoa, quản bản , cũng học hỏi Khương Nguyên Khánh , Khương Nguyên Khánh chững chạc bao!”

 

Húc Dương đầu hỏi: “Trình Tuệ Hân, em thích chững chạc, là thích kiểu hoạt bát như ?”

 

Trình Tuệ Hân mỉm : “Em thích bản lĩnh.”

 

Húc Dương: “...”

 

Húc Dương để trong lòng, Nguyên Bảo để tâm.

 

Lơ đãng theo ba họ xa.

 

Khương Tích ở cửa họ rời , với ba đứa còn : “ lúc rảnh rỗi việc gì, mấy chị em đ.á.n.h bài tú lơ khơ .”

 

“Được ạ!” Mạch Miêu vui vẻ vỗ tay, “Em lấy bài.”

 

Tiểu Thạch Đầu và Mễ Bảo cũng nối gót theo.

 

Khương Tích đầu hỏi Diệp Thần Phi: “Sao săn cùng bọn họ?”

 

“Anh kỳ đà cản mũi của trẻ tuổi.” Diệp Thần Phi nghiêm túc, “Cứ để bốn họ chơi !”

 

Khương Tích : “Nói cứ như già lắm , mới hai mươi sáu thôi mà!”

 

Diệp Thần Phi nhẹ nhàng b.úng lên trán cô: “Anh sắp bố , giống .”

 

“Ha ha.” Khương Tích , “Em quên mất hỏi , con gọi là ‘ba’ là gọi ‘bố’?”

 

Diệp Thần Phi suy nghĩ một chút : “Gọi ‘bố’ , theo kịp thời đại mới .”

 

“Được, coi như uổng công báo.” Khương Tích xoa xoa bụng, “Cục cưng, thấy lời bố ?”

 

Diệp Thần Phi đột nhiên nhớ một chuyện: “ , đ.á.n.h bài cục cưng thấy ?”

 

“Có chứ!” Khương Tích hỏi, “Không sợ cục cưng sinh đ.á.n.h bài đấy chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-401-anh-re-bay-gio-phai-lam-sao.html.]

 

Diệp Thần Phi đúng là đang nghĩ như : “Có khả năng ?”

 

“Khó lắm.” Khương Tích trêu , “Không chừng sinh bích A, cơ K, phăng teo lớn phăng teo nhỏ đấy!”

 

Diệp Thần Phi: “...”

 

Diệp Thần Phi sững sờ vài giây: “Thôi bỏ , chỉ cần con khỏe mạnh học cái gì cũng .”

 

“Chị, rể, hai nhanh lên !” Mạch Miêu gọi họ một tiếng, họ mới thôi thầm nữa.

 

Ngày đông rảnh rỗi, đ.á.n.h bài tú lơ khơ cũng coi như nhàn nhã.

 

Bốn thể chia hai đội đ.á.n.h tiến lên, năm thì chơi dối.

 

Chơi bài tú lơ khơ, thời gian trôi qua nhanh.

 

Sắp đến lúc trời tối, mấy vẫn về.

 

Khương Tích thời gian: “Bọn họ sẽ xảy chuyện gì chứ?”

 

“Anh tìm bọn họ.” Diệp Thần Phi cũng sợ bọn họ thật sự xảy chuyện, về nhà chuẩn một dụng cụ lập tức xuất phát.

 

Khương Tích dù sốt ruột, cũng bốc đồng đến mức lấy đứa con trong bụng mạo hiểm.

 

Ở nhà đợi, thực càng yên tâm.

 

Diệp Thần Phi kinh nghiệm săn phong phú, men theo tuyến đường rừng già tìm một vòng ở những nơi thường thấy.

 

Mắt thấy trời tối, thắp đuốc lên.

 

Vừa theo dấu chân gọi tên Nguyên Bảo và Húc Dương.

 

Sau khi đêm, âm thanh truyền xa.

 

Không bao lâu, nhận hồi đáp.

 

Anh men theo hướng tiếng đáp trả tìm tới, chỉ thấy Húc Dương đang cõng Nguyên Bảo về phía , Kỷ Hoan và Trình Tuệ Hân dìu đỡ cũng sợ hãi nhẹ.

 

Húc Dương thấy cầm đuốc giống như thấy chỗ dựa, vội gọi: “Anh rể...”

 

Diệp Thần Phi thấy chân và vai Nguyên Bảo đang chảy m.á.u, đưa đèn pin cho Trình Tuệ Hân, vội vàng đón lấy Nguyên Bảo từ Húc Dương cõng lên lưng .

 

“Nguyên Khánh thương, bảo các em đừng sâu trong rừng già ?”

 

Kỷ Hoan lau nước mắt: “Đều tại em, là em đuổi theo một con gà rừng sâu trong rừng bọn họ mới theo.”

 

“Không trách , trách . Nếu Khương Nguyên Khánh vì cứu , cũng đến mức thương nặng như .” Trình Tuệ Hân nghẹn ngào, “Anh trách thì trách em !”

 

Nguyên Bảo yếu ớt : “Không trách các em, là do dẫn đường !”

 

“Cũng trách em!” Húc Dương cũng ôm tội .

 

Diệp Thần Phi nhíu c.h.ặ.t mày: “Trách ai cũng vô dụng, nhanh lên, về nhà .”

 

Trình Tuệ Hân và Kỷ Hoan đều gì nữa.

 

Trong lòng Húc Dương cũng dễ chịu, vô cùng ảo não.

 

Có câu họa vô đơn chí, mùi m.á.u tanh nồng nặc thu hút bầy sói.

 

Mùi m.á.u tanh lấn át nỗi sợ hãi của loài sói đối với ngọn đuốc, chúng vẫn đang tiến gần.

 

Cùng với những đôi mắt xanh lè ngày càng đến gần, Nguyên Bảo yếu ớt : “Anh rể, bỏ em xuống , mau đưa ba họ !”

 

“Nói bậy bạ gì đó, ở đây, các em đều thể trở về!” Diệp Thần Phi đặt Nguyên Bảo xuống, để Húc Dương cõng.

 

Cởi áo khoác bông ném xuống chân Trình Tuệ Hân, dùng giọng điệu lệnh : “Cầm đuốc đốt áo khoác !”

 

Trình Tuệ Hân: “...”

 

Trình Tuệ Hân sớm sói dọa cho hồn bay phách lạc, kịp phản ứng.

 

Kỷ Hoan vội vàng cầm lấy ngọn đuốc trong tay cô châm lửa đốt áo khoác.

 

Bên trong áo khoác là da sói, khi bắt lửa bốc lên một mùi khét lẹt.

 

Bầy sói ngửi thấy mùi, tiến gần nữa, cảnh giác vây thành một vòng tròn, vẫn ý định rời .

 

Húc Dương gan đến mấy cũng sợ , cõng Nguyên Bảo hỏi: “Anh rể, bây giờ ?”

 

Diệp Thần Phi gì, dứt khoát xắn tay áo lao về phía bầy sói.

 

 

Loading...