Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 395: Lần Đầu Thai Cử Động
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:56:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Tích sờ bụng , hình như đúng là to hơn bụng của m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng.
Cô thắc mắc: “Ngày tháng tính sai , đúng là hơn bốn tháng .”
Mẹ Thất Xảo cũng chỉ sinh một đứa, kinh nghiệm nhiều. Suy nghĩ một lúc : “Dù thím thấy giống bụng bốn tháng, là thím hỏi kinh nghiệm giúp con nhé?”
“Thôi cần ạ, con cũng thấy khó chịu ở , đợi Thần Phi về chúng con khám bác sĩ xem !” Khương Tích , “Từ khám , chúng con vẫn kiểm tra .”
Mẹ Thất Xảo gật đầu, “Cũng . Bọn trẻ các con bây giờ sướng hơn thời chúng , thời đó từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến lúc sinh cơ bản khám bác sĩ, nếu thì Thất Xảo lẽ thêm một đứa em trai.
Tiếc là hồi đó thím hiểu ít, m.a.n.g t.h.a.i mà ngốc nghếch , mãi đến lúc sảy t.h.a.i mới phát hiện. Đứa bé ba tháng thành hình, là một bé trai tay chân đầy đủ!”
“Chuyện qua , thím hãy về phía , Thất Xảo bây giờ còn triển vọng hơn cả con trai!” Khương Tích an ủi bà thế nào, chỉ thể bảo bà nghĩ nhiều hơn về Thất Xảo.
Mẹ Thất Xảo đỏ hoe mắt : “ , Thất Xảo mang vinh quang cho gia đình chúng . Chỉ là nó là con gái, cứ ở quân đội mãi e là tìm nhà chồng.”
Tháng Khương Tích còn nhận thư của Thất Xảo, Thất Xảo bây giờ đang bảo vệ tổ quốc, nghĩ đến chuyện cá nhân. Mỗi một chí, cô qua loa một câu: “Biết quân đội phân đối tượng cho nó!”
“Nếu thì quá.” Mẹ Thất Xảo thêm vài phần mong đợi.
So với các bậc phụ khác, Thất Xảo coi là khá thoáng.
Nếu là khác chỉ một đứa con gái, chắc chắn sẽ lo lắng về việc nối dõi tông đường.
Mẹ Thất Xảo trò chuyện với cô một lúc, dặn dặn cô khám bác sĩ mới về.
Khương Tích tấm gương lớn do Triều Dương tặng soi một lúc, cái bụng nhô lên như úp một cái nồi.
Nếu sớm bôi dầu ô liu, với tốc độ phát triển của bụng, e là sẽ rạn da.
Cô sợ nhất là rạn da, may mà dầu ô liu tác dụng, tạm thời , việc bôi dầu ô liu cũng là do Hà Xuân Hoa thông qua gian cho cô .
Sau khi Hà Xuân Hoa về Kinh thành khá bận rộn, lúc buổi tối Khương Tích cũng tìm bà.
Tính , một tháng kể từ gặp trong gian.
Khoảng cách xa hơn, gặp qua gian cũng tiêu hao nhiều năng lượng hơn.
Hà Xuân Hoa vì lo cho đứa bé trong bụng cô, nỡ để cô tiêu hao, một tháng mới gặp cô một .
Buổi tối khi Diệp Thần Phi về, cô đặt tay lên bụng hỏi: “Anh thấy bụng em to hơn bụng của những m.a.n.g t.h.a.i cùng tháng ?”
“To ?” Diệp Thần Phi cũng áp mặt bụng cô, “Anh để ý của khác, cũng mà… Ái chà… Nhóc con đá !”
“Làm quá!” Khương Tích cong cả mày, đúng là t.h.a.i động, nhưng mạnh đến thế, thú vị. “Hay là cho con một bài văn, bây giờ bắt đầu t.h.a.i giáo luôn!”
“Được thôi, con !” Diệp Thần Phi miệng “ ”, nhưng nhanh nhẹn lấy báo.
Sau khi ở xưởng gỗ, cũng thói quen báo, mỗi ngày quan tâm tin tức thời sự thể hiểu rõ hơn sự phát triển của thời đại, hiểu rõ sự phát triển của thời đại mới thể bắt kịp thời đại.
Anh còn mua cả đài radio, chỉ thể kể chuyện mà còn thể tin tức phát thanh mới nhất.
Đương nhiên, chủ yếu là để Khương Tích giải khuây.
Khương Tích báo một cách nghiêm túc, ngậm miệng.
Diệp Thần Phi một lúc hỏi: “Con động nữa ?”
“Động , nhưng khoa trương như nghĩ , chỉ động một chút thôi.” Khương Tích cảm nhận t.h.a.i động, cảm thấy cần khám bác sĩ cũng .
Cô cũng mong qua bác sĩ kiểm tra là trai gái, dù trai gái cũng đều giữ .
Diệp Thần Phi áp bụng cô cảm nhận, nhưng cảm nhận nữa.
“Sao thế, bây giờ động nữa?”
“Phỉ phui phui, cái gì mà động!” Khương Tích chọc trán , “Bây giờ tháng còn nhỏ, cử động nhẹ nên đương nhiên cảm nhận , lúc nãy cảm nhận cũng là do trùng hợp con cử động mạnh thôi.”
Diệp Thần Phi: “…”
Diệp Thần Phi hiểu, nhưng thấy Khương Tích cũng chuyện gì, cảm thấy lẽ đúng là nghĩ nhiều.
Buổi tối, tuyết rơi như lông ngỗng.
Bắc Đại Hoang tuyết rơi sớm hơn những nơi khác, nhiệt độ cũng giảm nhanh.
Sáng hôm tuyết phủ một lớp dày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-395-lan-dau-thai-cu-dong.html.]
Anh dọn dẹp tuyết trong sân, qua xem ba đứa Mễ Bảo, ba đứa trẻ dậy quét tuyết.
Con cái lớn thật đỡ lo, cũng đỡ việc.
Tuyết rơi sớm tan muộn, đến tháng ba, tháng tư năm mới tan hết.
Anh lo đường trơn sẽ Khương Tích ngã, bàn với cô một chút, quyết định tìm một giáo viên dạy .
Bây giờ giáo viên dạy cũng dễ tìm, mấy năm nay thêm mấy thanh niên tri thức đến cắm đội, tiện tay túm một cũng thể dạy học sinh tiểu học.
Trước đây Khương Tích việc tìm một , tìm .
Là một nam thanh niên tri thức trạc tuổi Nguyên Bảo, dạy học khá hài hước, trẻ con cũng thích.
Anh một buổi sáng chạy đôn chạy đáo, giải quyết xong việc mới .
Vì tay nghề của , sớm muộn một chút cũng .
Đợi , Khương Tích lấy máy tim t.h.a.i Doppler trong gian để theo dõi tim thai.
Dụng cụ khoa học là đáng tin cậy nhất, qua theo dõi tim t.h.a.i cho Hà Xuân Hoa đó, cô cũng rút kinh nghiệm.
Sau khi bôi gel siêu âm, cô bắt đầu tìm vị trí tim thai.
Thình thịch thình thịch… thình thịch thình thịch…
Tiếng tim t.h.a.i loạn thành một mớ.
Cô hoảng hốt, màn hình hiển thị .
Màn hình sáng lên, nhưng hiển thị đường cong.
Cũng hiển thị nhịp tim thai.
…
Sau một hồi suy nghĩ ngắn, cô đoán lẽ máy tim t.h.a.i Doppler hỏng, rõ ràng là sự cố!
Thôi, nữa.
Cô cất dụng cụ, rửa sạch gel siêu âm.
Lấy bánh hoa quế trong gian ăn.
Sau khi mang thai, khẩu vị của cô cũng cố định.
Mấy ngày thích ăn ngọt, mấy ngày thích ăn chua, mấy ngày thích ăn cay, mấy ngày chỉ ăn thịt, đặc biệt là thịt bò.
Đây thật sự cô mẩy, lúc m.a.n.g t.h.a.i thèm ăn một thứ gì đó giống như ma ám, bản cũng kiểm soát .
Diệp Thần Phi cũng cố gắng hết sức để đáp ứng khẩu vị của cô, những thứ đáp ứng cô sẽ lấy từ trong gian, để khó xử.
Trong mắt , cô tuyệt đối là dễ nuôi nhất.
Đài radio bắt đầu phát từ sáu giờ rưỡi sáng với chương trình thời sự, bây giờ đang kể chuyện “Hồng tinh lấp lánh”.
Cô kể chuyện, bắt đầu thư cho Hà Xuân Hoa.
Trong gian thể gặp riêng, nhưng bề ngoài vẫn theo hình thức.
Viết thư nghi ngờ gì là cách liên lạc nhất.
Cầm b.út lên, bao nhiêu lời hiện giấy.
Những suy nghĩ, tâm tư đều hóa thành con chữ, mãi hết.
Thư mới một nửa, ngoài cửa tiếng gọi.
Cô ngoài cửa sổ, là Phương Vũ.
Đoàn văn công khá bận, Phương Vũ bây giờ trở thành trụ cột, một thời gian đến.
Cô mời Phương Vũ nhà, rót một cốc nước nóng.
“Người bận rộn, tuyết dày thế bây giờ đến?”
Phương Vũ sưởi ấm tay, : “Nhớ chứ .”