Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 393: Giai Đoạn Đầu Thai Kỳ

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:56:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Làm dì nhỏ bao, vai vế cao.”

 

La Thu Thực xoa mái tóc mềm mại của Niệm Niệm, vô cùng cưng chiều.

 

Niệm Niệm nào hiểu vai vế là gì, chu môi : “Con chịu , con chị!”

 

La Thu Thực ha hả: “Con chị , chỉ thể dì nhỏ, cô nhỏ thôi!”

 

Niệm Niệm: “<(`^´)>”

 

Khương Tích trở thành kết hôn và sinh con sớm nhất trong thế hệ của họ, so cách một thế hệ.

 

Bây giờ còn thể tụ tập một bàn , nhiều năm thể tiếp nối tình .

 

Thủ tục về thành phố xong nhưng ngay, còn đợi một tuần nữa.

 

Sau khi về cùng Diệp Thần Phi, cô giường bỗng cảm thấy buồn bã.

 

Nước mắt ngừng rơi xuống.

 

Diệp Thần Phi vội lấy khăn tay lau cho cô, “Sao thế, khỏe ở ?”

 

“Không .” Khương Tích nghẹn ngào, “Chỉ là nỡ xa nuôi và thôi.”

 

Diệp Thần Phi ôm cô lòng, “Đừng , đợi một thời gian nữa sẽ đưa em Kinh thành thăm họ, nếu em ở Kinh thành, cũng sẽ nỗ lực theo hướng đó.”

 

Khương Tích gật đầu, “Không , em một chút là !”

 

Đã lâu , cảm xúc giải tỏa.

 

Diệp Thần Phi ôm dỗ cô như dỗ trẻ con, “Lúc hứa với Nguyên Khánh và các em là sẽ để em rơi nước mắt, bây giờ em rơi nhiều giọt như , đây? Anh nên tìm mấy đứa nó để chúng đ.á.n.h một trận ?”

 

“Không cần.” Khương Tích nũng, “Để em đ.á.n.h một trận!”

 

Diệp Thần Phi hào phóng : “Được, em đ.á.n.h thì đ.á.n.h, để em đ.á.n.h.”

 

Khương Tích vòng tay qua cổ , c.ắ.n nhẹ vai một cái.

 

“Được !”

 

Diệp Thần Phi áp trán trán cô, “Tích Bảo, em đang dụ dỗ phạm tội đấy!”

 

Mắt Khương Tích sáng lấp lánh, “Anh dám!”

 

Diệp Thần Phi hít sâu một , “ dám. Nếu nhóc con trong bụng em, chắc chắn sẽ tha cho em .”

 

“Vậy cứ lời bác sĩ ! Lúc thai, ngày nào cũng rảnh , chẳng cũng trong ba tháng đầu !” Khóe mắt Khương Tích vẫn còn ươn ướt, sự kiềm chế của cho cảm động!

 

Yết hầu của Diệp Thần Phi khẽ động, “Cái đó giống.”

 

Khương Tích động đậy chân, “Em tính sổ cho xem, chỉ ba tháng đầu hòa thượng, ba tháng cuối và thời gian ở cữ cũng đều hòa thượng. Đương nhiên cũng loại trừ ba tháng giữa chê em béo lên, , chạm em!”

 

Diệp Thần Phi cúi đầu hôn lên môi cô, cô cũng đáp , chỉ là khi sắp kiểm soát , vội dừng đúng lúc.

 

Bây giờ lúc hồ đồ, kìm nén sự trào dâng trong lòng và cơ thể, : “Dù béo hơn, hơn cũng là của !”

 

Khương Tích sự đổi của , : “Đợi đến lúc đó , đừng .”

 

“Vậy hãy để thời gian chứng minh.” Diệp Thần Phi sợ nhất chính là sự chứng kiến của thời gian.

 

Khương Tích bây giờ nhiều lo lắng như , chỉ là thuận miệng thôi.

 

đứa bé trong bụng vẫn thành hình, cũng cảm giác gì nhiều.

 

Đêm đó, hai ôm ngủ đến sáng.

 

Sáng hôm khi cô tỉnh dậy, Diệp Thần Phi chuẩn xong bữa sáng và .

 

Cô cũng khẩu vị gì, ăn hai miếng đặt đũa xuống sang nhà bên cạnh.

 

Nguyên Bảo cũng .

 

Ba đứa Mễ Bảo ăn cơm xong thì sách, ai phiền ai.

 

Bây giờ là năm 72, còn năm năm nữa mới đến kỳ thi đại học.

 

Bất kể thi đỗ , cô vẫn luôn khuyến khích mấy đứa trẻ chăm chỉ sách, dùng câu “tri thức đổi vận mệnh” để tẩy não chúng!

 

chúng đều hình thành thói quen thích sách, Nguyên Bảo cũng , lúc thì thích sách.

 

Húc Dương sự dạy dỗ tận tình của Hà Xuân Hoa, học hành cũng tệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-393-giai-doan-dau-thai-ky.html.]

 

Cô và Hà Xuân Hoa đều , học tập quá quan trọng!

 

Kỳ thi đại học năm 77 là con đường nhất để đổi vận mệnh của chúng, để chúng bước khỏi Bắc Đại Hoang mở rộng tầm mắt.

 

Tiểu Thạch Đầu thấy Khương Tích đến định , hiểu chuyện hỏi: “Chị, chị ăn cơm ?”

 

“Ăn , các em sách , chị qua nhà bà ngoại một chuyến.” Từ khi thai, Khương Tích vẫn cơ hội báo cho nhà họ Tôn, dù về tình về lý đều một chuyến.

 

Bà ngoại và tốn ít tâm sức cho chuyện cô mang thai.

 

Mạch Miêu sợ cô gặp nhà Trịnh Tiểu Mai, cất sách : “Chị, em cùng chị.”

 

“Cũng .” Khương Tích từ chối, “Mễ Khánh, Quốc Khánh, hai đứa chăm chỉ sách, đừng chạy lung tung!”

 

Mễ Bảo và Tiểu Thạch Đầu đáp một tiếng, “Biết ạ!”

 

Hai chị em Khương Tích cùng đến nhà họ Tôn, đường gặp nhà Trịnh Tiểu Mai.

 

Bây giờ nhà họ đang rối như tơ vò, chỉ sợ nhà họ Tôn gây sự, mà còn sợ Chủ nhiệm Triệu gây sự, chỉ thể kẹp đuôi .

 

Phùng Ái Trân tin Khương Tích thai, cách một bức tường gọi Kiều Lệ Vân qua, vui mừng khôn xiết!

 

Nếu Khương Tích m.a.n.g t.h.a.i đủ ba tháng, bà chỉ hét lên cho cả Phân tràng 3 đều thấy.

 

Bà kéo tay Khương Tích hỏi: “Tiểu Tích, con ăn gì, bà cho con.”

 

“Mẹ, với Tiểu Tích , con .” Kiều Lệ Vân sức khỏe của Phùng Ái Trân hai năm gần đây bằng , chu đáo.

 

Phùng Ái Trân vui vẻ : “Được. Tay nghề của con hơn , nấu cơm ngon.”

 

Khương Tích vội : “Con ăn cơm mới qua đây, khi Thần Phi nấu cơm cho con , cần phiền phức ạ!”

 

“Con lúc nào cũng khách sáo như !” Kiều Lệ Vân lấy cho cô và Mạch Miêu mỗi một vốc táo tàu, “Ăn chút táo tàu .”

 

Mạch Miêu chỉ lấy một quả, còn cũng đưa cho Khương Tích. Sau đó hỏi Kiều Lệ Vân: “Mợ, chị Phán Nhi ạ?”

 

“Phán Nhi ở hợp tác xã cung tiêu !” Kiều Lệ Vân , “Ông ngoại con tìm cho nó công việc , cuối cùng cũng giải quyết nỗi phiền lòng của mợ!”

 

“Vậy thì quá!” Khương Tích vốn còn nghĩ Kiều Phán Nhi dù cũng học hết cấp ba, cứ ở nhà mãi chút lãng phí tài năng.

 

Không ngờ ông ngoại việc hiệu quả như .

 

Có sự giúp đỡ của ông, Thiên Tứ Phân tràng 3 kế toán.

 

Tuy là dùng , nhưng Thiên Tứ quả thực cũng thể đảm nhiệm .

 

Mạch Miêu chút buồn chán, “Vậy em xem Điềm Điềm.”

 

“Vậy con tiện thể gọi Thiên Ý dậy luôn!” Kiều Lệ Vân với theo bóng lưng cô bé, “Thiên Ý con sâu lười còn ngủ nướng đấy!”

 

Mạch Miêu: “…”

 

Mạch Miêu sang nhà bên cạnh, Khương Tích ở chuyện với bà ngoại.

 

Nói , đến chuyện trong Phân tràng 3 lời ong tiếng ve.

 

Bây giờ cô thai, khác dù cũng cớ.

 

Kiều Lệ Vân chia sẻ nhiều kinh nghiệm mang thai, gần giống như những gì Hà Xuân Hoa .

 

Khương Tích đều ghi nhớ trong lòng.

 

Bây giờ đứa bé trong bụng là chuyện quan trọng nhất, chăm sóc cho bản mới thể chăm sóc cho con.

 

Từ nhà bà ngoại về, cô ngủ một giấc.

 

nôn nghén nhiều, nhiều nhất là thấy thứ thích hoặc ngửi thấy mùi thích thì nôn khan, tình trạng ăn xong nôn thốc nôn tháo.

 

Chỉ là luôn ngủ, sức lực như rút cạn trở nên mềm nhũn, cả trông cũng lười biếng!

 

Buổi trưa cô đói đ.á.n.h thức, đang suy nghĩ ăn gì thì ba đứa Mễ Bảo mang đến bánh kếp ngũ cốc, cháo ngô, trứng xào và gỏi đỗ.

 

Đỗ là trồng trong sân, ăn lúc nào hái lúc đó.

 

Cô ăn một miếng, mùi vị cũng tệ.

 

Cô khen chúng vài câu.

 

Mễ Bảo vẻ mặt hưng phấn, “Chị, chị mau ăn , ăn xong em dẫn chị xem một thứ ho.”

 

 

Loading...