Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 383: Thấm Thoắt Ba Năm Trôi Qua

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:55:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Tích giống như tặc ngó xung quanh, đừng , ngay cả một cái bóng ma cũng .

 

Lặng lẽ tắt đèn pin.

 

Loại chuyện chỉ xảy trong phim truyền hình, trong sách xảy khiến cô chột một cách khó hiểu.

 

Nụ hôn của Diệp Thần Phi rơi xuống môi cô, mặt cô, dái tai cô, cổ cô một cách theo quy luật nào, tay cũng bắt đầu hoạt động…

 

Trong rừng cây nhỏ tĩnh lặng, cô cố gắng kìm nén âm thanh của , chỉ sợ phát tiếng động sẽ một loài động vật nhỏ gần đó thấy.

 

Động vật nhỏ thấy cũng , chỉ sợ thu hút những loài động vật hung dữ cỡ lớn.

 

May mà họ may mắn, xong việc đều phát hiện.

 

Hai dọn dẹp chiến trường, trời càng tối hơn.

 

Sau khi về đến nhà, rượu của Diệp Thần Phi bay quá nửa.

 

Đun chút nước, cùng cô tắm uyên ương.

 

Cuộc sống của hai phóng khoáng và tự tại, chỉ là dùng biện pháp tránh thai, dùng gian cũng ít , qua ba năm vẫn dấu hiệu mang thai.

 

Hai trong cuộc bọn họ cảm thấy gì, nhưng những lời đàm tiếu âm thầm lan truyền ở Phân tràng 3.

 

Bây giờ hiểu ít, m.a.n.g t.h.a.i điều đầu tiên nghĩ đến chính là vấn đề của phụ nữ.

 

Khương Tích mũi chịu sào trở thành đối tượng bàn tán của họ.

 

Mẹ Thất Xảo tin tức nhạy bén nhất, nhà họ Tôn còn sớm hơn bà , cũng sớm đoán sẽ chuyện xảy .

 

Vì chuyện mà phát sầu.

 

Phùng Ái Trân và Kiều Lệ Vân bàn bạc một chút, cùng đến tìm Khương Tích.

 

Khương Tích đang sách, thấy họ cùng đến thì khá thắc mắc.

 

“Xảy chuyện gì , ba cùng đến?”

 

Mẹ Thất Xảo Phùng Ái Trân, Phùng Ái Trân lên tiếng : “Tiểu Tích, dạo cháu ?”

 

“Nghe ạ!” Khương Tích căn bản để trong lòng, “Chẳng chuyện cháu m.a.n.g t.h.a.i !”

 

Phùng Ái Trân vốn dĩ còn đang cân nhắc xem nên mở lời thế nào, bây giờ cần cân nhắc nữa. Chuyển lời : “Cháu đừng những kẻ to mồm đó bậy, bà ngoại tìm cho cháu một bài t.h.u.ố.c dân gian, chuyên trị phụ nữ sinh con đấy! Lệ Vân, nhớ rõ, con với Tiểu Tích .”

 

Kiều Lệ Vân đếm ngón tay : “Cháu lấy b.út ghi nhé, đan sâm, hoa nhụy thạch, xích thược, đào nhân, nhũ hương, một d.ư.ợ.c, còn hoa hòe, sắc với nước uống, mỗi ngày một thang, chia hai uống xem hiệu quả , hiệu quả thì chúng tìm cho cháu.”

 

Khương Tích: “-_-||”

 

Khương Tích dở dở .

 

Sáng nay Thất Xảo mang đến một bài t.h.u.ố.c dân gian trị vô sinh, bây giờ bà ngoại và mợ cả mang đến một bài nữa.

 

Hai bài t.h.u.ố.c dân gian là những loại t.h.u.ố.c khác , của Thất Xảo đơn giản hơn, chỉ là thể thiếu sâu bọ.

 

Họ đều ý , bất kể uống cứ lấy b.út ghi .

 

Viết xong : “Bà ngoại, mợ cả, hai cần bận tâm vì chuyện cháu m.a.n.g t.h.a.i nữa , m.a.n.g t.h.a.i cũng , Thần Phi sẽ chê cháu !”

 

“Cháu vẫn còn quá ngây thơ.” Phùng Ái Trân bản chính là phụ nữ truyền thống, nên lập trường của Diệp Thần Phi , “Nó là đàn ông. Ngoài miệng tính toán. Lẽ nào trong lòng cũng tính toán? Lỡ như vì chuyện mà hà khắc với cháu thì !”

 

Khương Tích : “Anh như . Không con cũng , đỡ lo lắng cho đứa xong lo lắng cho đứa , cháu cảm thấy như .”

 

Phùng Ái Trân thở dài một tiếng, “Bà tuổi , gân cốt ngày một yếu , cháu bảo bà ngâm nước suối nước nóng đó trị bệnh phong thấp hiệu quả thì hiệu quả, nhưng bà tuổi chỗ nào cũng là bệnh, chừng ngày nào đó sẽ….”

 

“Bà ngoại, bà đừng luôn suy nghĩ lung tung!” Khương Tích khoác tay bà, “Mợ út chẳng tháng sẽ bế con về , bà cứ yên tâm bế cháu cho họ, bao”

 

Vừa nhắc đến con của Tôn Chí Kiệt và Tô Mạn Linh, mặt Phùng Ái Trân nụ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-383-tham-thoat-ba-nam-troi-qua.html.]

 

: “Bà ngoại cũng bế con của cháu, cháu và Thần Phi đừng coi gì.”

 

“Tiểu Tích, mợ cả cũng về phía bà ngoại ! Bài t.h.u.ố.c dân gian tìm cho cháu , cháu uống đúng giờ, sớm sinh một đứa con mới là chuyện chính. ” Kiều Lệ Vân quan tâm , “Thần Phi tuổi còn nhỏ nữa, cháu cũng hai mươi hai tuổi , sinh một đứa con cũng dễ bề chiếu cố.”

 

Khương Tích gật đầu, “Mợ cả đúng, cháu sẽ coi trọng chuyện .”

 

“Tốt.”

 

Phùng Ái Trân và Kiều Lệ Vân khuyên giải cô một phen, chủ yếu cũng là sợ cô vì m.a.n.g t.h.a.i mà bốc hỏa.

 

Sau đó đến Nguyên Bảo.

 

Nguyên Bảo mười bảy tuổi , nghiệp cấp ba.

 

Vì biểu hiện xuất sắc, La Thu Thực nhờ vả quan hệ, cùng Húc Dương ở việc tại nhà máy phân bón gần nông trường nhất, coi như công việc định.

 

Cách nhà xa, thể ngày nào cũng về nhà.

 

Trong nhà máy cũng ký túc xá, về nhà ở ký túc xá cũng .

 

Vì hai họ đều mới lâu, nên đều chọn ở nhà máy phân bón, chỉ khi nào chủ nhật nghỉ phép mới về.

 

Người trẻ tuổi dám nghĩ dám là chuyện , tự lập lên sẽ nhiều gian phát triển hơn.

 

Huống hồ tình bạn từ nhỏ đến lớn của Nguyên Bảo và Húc Dương, hai cũng thể chiếu cố lẫn .

 

Mễ Bảo, Mạch Miêu và Tiểu Thạch Đầu đều lên lớp tám , tuy ở nội trú, nhưng bây giờ cũng cần cô lo lắng.

 

Ba đứa luân phiên nấu cơm, thể tự lực cánh sinh.

 

Từ khi cải tạo Mễ Bảo một cách triệt để, Mễ Bảo năm nào cũng cùng Tiểu Thạch Đầu giành hạng nhất đồng hạng.

 

Mạch Miêu tuy cũng cố gắng, nhưng so với hai đứa nó thì vẫn kém một chút, chỉ thể miễn cưỡng giành hạng hai.

 

Giấy khen bốn đứa trẻ giành từ nhỏ đến lớn sắp dán kín cả một bức tường trong phòng , cái dán báo hơn nhiều, giống như dán một lớp giấy dán tường bằng giấy khen .

 

Cô bây giờ nhẹ nhõm hơn nhiều, ngoài việc đến trường lên lớp thì ở nhà đồ thủ công, an tâm sống những ngày tháng nhỏ bé của .

 

Diệp Thần Phi vì tay nghề mộc giỏi, đặc cách mời đến xưởng gỗ việc, đảm nhiệm chức vụ kỹ thuật viên phân xưởng.

 

Anh chọn ở nội trú, muộn đến mấy cũng sẽ về!

 

Cuộc sống quỹ đạo, đều đang nỗ lực vì cái tổ ấm nhỏ .

 

Họ đang nỗ lực tạo con , chỉ là trùng hợp mà thôi!

 

Diệp Thần Phi nghĩ thoáng, con thì coi Khương Tích như trẻ con mà chiều chuộng, thậm chí còn cảm thấy một đứa con sẽ chia sẻ tình yêu của Khương Tích dành cho , càng tận hưởng cuộc sống con cái hơn.

 

Tuy kết hôn ba năm, nhưng vẫn giống như lúc mới kết hôn nâng niu cô trong lòng bàn tay.

 

Buổi tối khi tan về nhà, giống như thường lệ bế cô lên hôn một cái.

 

vùng khỏi vòng tay , đặt hai tờ bài t.h.u.ố.c dân gian mặt .

 

“Hai tờ đều là bài t.h.u.ố.c dân gian trị vô sinh.”

 

“Bài t.h.u.ố.c dân gian trị vô sinh?” Diệp Thần Phi lướt qua, “Không con cũng là bệnh, cần bài t.h.u.ố.c dân gian gì?”

 

Khương Tích liếc một cái, “Người khác đều lời đàm tiếu , kết hôn ba năm em cũng sinh cho mụn con nào, bây giờ đều đang đợi xem khi nào ly hôn với em để cưới khác đấy!”

 

“Đám đàn bà dài lưỡi ăn no rửng mỡ!” Diệp Thần Phi đập bàn một cái suýt nữa thì nứt cả bàn, “Anh với họ, em vô sinh, là vô sinh! Anh với họ là vấn đề của , họ thì để họ cho đủ!”

 

Khương Tích thoạt cảm động, nghĩ kỹ : “Không ! Lỡ như em mang thai, họ đồn đứa bé của ?”

 

Diệp Thần Phi: “(ᇂ_ᇂ|||)”

 

 

Loading...