Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 378: Chúng Ta Thành Toàn Cho Em
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:55:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Tích can dự là can dự, ngày hôm đến trường xin nghỉ một tuần cho Mễ Bảo.
Cô giáo Trương chút tiếc nuối, “Cô Khương, cô cũng là giáo viên, thể chiều theo tính khí của em , vẫn nên khuyên nhủ nhiều hơn, tăng cường hướng dẫn, để em nhận thức tầm quan trọng của việc học.”
“Cảm ơn cô giáo Trương, rể của em đang cải tạo em , cố gắng để em sớm trở trường.” Khương Tích đảm bảo bé nhất định sẽ đến, cũng tuyệt tình.
Cô giáo Trương mà như lọt sương mù, thở dài một tiếng.
Lại cơn ác mộng ngày đầu tiên của Mễ Bảo bắt đầu .
Sáng sớm Diệp Thần Phi dậy sớm, đợi Mễ Bảo ăn cơm dẫn bé khỏi cửa.
Mễ Bảo phấn khích, liên tục hỏi: “Anh rể, dẫn em ?”
“Đến nơi em đến nhất, việc em nhất.”
Mắt Mễ Bảo sáng lên, “Không là định dẫn em săn chứ?”
“Đến đó em sẽ .” Diệp Thần Phi cố ý úp mở với bé, “Anh gì thì em nấy.”
“Vâng.” Mễ Bảo sảng khoái đồng ý.
Cậu bé thấy Diệp Thần Phi và Khương Tích gì cũng dễ dàng, tưởng rằng chuyện gì cũng dễ dàng, đặc biệt mau ch.óng lớn lên, mau ch.óng bước xã hội.
Diệp Thần Phi nhặt củi, bé cũng nhặt củi.
Sáng ăn cơm, bụng đói cồn cào.
Chớp mắt Diệp Thần Phi cõng một bó củi lớn.
Cậu bé cũng cam lòng tụt hậu, chọn những cành to mà nhặt.
Chẳng mấy chốc, hình nhỏ bé chống đỡ nổi.
Lảo đảo hỏi: “Anh rể, chúng nhặt nhiều củi thế , còn tiếp ?”
“Đương nhiên, em kiên trì nổi nữa ?” Diệp Thần Phi dùng kế khích tướng hỏi, “Đoạn đường phía còn dài, em chịu nổi khổ thì về sớm .”
Mễ Bảo lỡ phóng lao , lau mồ hôi : “Không em kiên trì nổi, chỉ là đói thôi. Đã xa thế , chúng ăn cơm rể?”
Diệp Thần Phi lấy hai cái bánh bột ngô nguội lạnh đưa cho bé một cái, “Ăn !”
“Hả?” Mễ Bảo nắm c.h.ặ.t , nguội thì còn thể chấp nhận , nhưng thế cũng quá cứng !
Diệp Thần Phi giục, “Ăn nhanh lên, ăn xong còn lên đường sớm.”
Mễ Bảo: “(ó﹏ò。)”
Mễ Bảo cầm cái bánh bột ngô cứng ngắc c.ắ.n nổi, “Anh rể, cứng thế mà ăn ạ?”
Diệp Thần Phi c.ắ.n một miếng, “Cứ thế mà ăn.”
“ chị đều cho chúng ăn đồ nguội.” Mễ Bảo do dự, “Cứng thế ăn sẽ sinh bệnh mất?”
Diệp Thần Phi hừ lạnh, “Em lời chị em thế, chị em bảo em học em ? Đồ nguội còn ăn , chịu khổ !”
Mễ Bảo: “…”
Một câu của Diệp Thần Phi chặn họng khiến bé lời nào.
Cậu bé cúi đầu gặm chiếc bánh bột ngô lạnh cứng.
Mấy định mở miệng, nên thế nào.
Củi lưng bé ngày càng nhiều, cõng nổi nữa .
Tuy nhiên Diệp Thần Phi vẫn ý định dừng , gia cố cho bé bảo bé tiếp tục về phía .
Trời lạnh như , mồ hôi của bé lau hết đợt đến đợt khác.
Mếu máo yếu ớt hỏi: “Anh rể, khi nào chúng về?”
Diệp Thần Phi chỉ đống củi kiếm , “Khi nào kiếm nhiều bằng , thì khi đó về nhà.”
Mễ Bảo: “ ((ó﹏ò。)”
Cậu bé mới phát hiện rể từ lúc nào nhặt hai bó lớn, còn hai bó củi lớn giống như đòn gánh, dùng vai gánh .
Nhìn bó củi nhỏ của , kiên nhẫn đều bay sạch.
Ngồi phịch xuống đất, “Em nhặt nổi nữa !”
“Cẩn thận rắn độc!”
Cậu bé xuống, thấy “rắn độc” lập tức nhảy dựng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-378-chung-ta-thanh-toan-cho-em.html.]
Nhìn quanh tìm kiếm, “Rắn độc , gì rắn độc?”
Diệp Thần Phi ném con rắn độc móc từ trong hốc cây vẫn kết thúc kỳ ngủ đông đến mặt bé, “Đây !”
“Cứu mạng!” Mễ Bảo sợ hãi trèo tót lên cây.
Thực bé sợ rắn lắm, loại rắn hoa cỏ thấy ít, chỉ là sợ rắn độc.
Diệp Thần Phi chỉ lên cây, “Cẩn thận bên , bên …”
Chưa hết câu, Mễ Bảo trượt xuống.
Một phen dọa dẫm , dọa cho trái tim nhỏ bé của đập thình thịch.
Nói cho cùng, cũng mới chỉ mười một tuổi.
Cậu bé sợ đến mức dám ngẩng đầu lên, càng đừng đến việc bên là cái gì.
Diệp Thần Phi cũng chỉ dọa bé thôi, bên cùng lắm là một tổ chim.
Tháng , những động vật nguy hiểm thể ngoài chủ yếu là gấu mù.
Hơn nữa khi trời tối sẽ sói.
Anh định qua đêm núi, giục Mễ Bảo: “Nhặt nhanh lên, nhặt xong sớm về nhà sớm.”
Mễ Bảo dọa sợ, “Em sẽ mách chị, lấy rắn độc dọa em.”
“Em chắc chắn là lấy rắn độc dọa em, chứ là cứu em lúc con rắn độc chuẩn c.ắ.n em ?”
“Em…” Mễ Bảo chắc chắn, căn bản rõ.
“Em” nửa ngày mới : “Em nhặt củi nữa.”
“Không nhặt củi cũng , gánh hai bó củi nhặt xuống núi .” Diệp Thần Phi tiếp tục khó bé.
Mễ Bảo hỏi ngược : “Của em nhặt thì ?”
“Anh cõng.” Diệp Thần Phi mặt đổi sắc.
Mễ Bảo phục, “Anh rể, cố tình khó em.”
“Em mới nhận ?” Diệp Thần Phi hề che giấu.
Mễ Bảo: “(ᇂ_ᇂ|||)”
Diệp Thần Phi hoang mang vội vàng : “Quyết định nhanh lên, là tiếp tục nhặt củi nhặt đến khi nhiều bằng , là gánh củi của xuống núi?”
“Nhặt đến khi nhiều bằng , chẳng cũng cõng nhiều thế xuống núi !” Mễ Bảo lầm bầm nhỏ tiếng, đồng thời trong lòng đưa quyết định.
Diệp Thần Phi dẫn dắt từng bước, “Em em sợ khổ, chút chuyện nhỏ cõng củi về nhà còn xong thì còn trông mong em gì?”
“Em thể gánh về.” Mễ Bảo còn cao bằng đống củi, cố gắng nửa ngày cũng gánh nổi, cuối cùng đổi thành kéo.
Kéo nửa ngày miễn cưỡng thể kéo một chút.
Diệp Thần Phi cũng giúp một tay, cõng bó củi nhỏ thong thả xuống.
Mễ Bảo mệt đến mức mồ hôi nhễ nhại, một lúc nhỏ nghỉ một lúc lớn.
Về đến nhà, chân cẳng sắp theo sự sai bảo nữa .
Chỉ ăn một miếng cơm nóng, sấp giường sưởi một lát.
Tuy nhiên bé đặt củi xuống, Diệp Thần Phi gọi bé: “Động tác nhanh lên, xếp từng thanh củi cho ngay ngắn, xếp xong ăn cơm!”
Mễ Bảo bệt xuống đất, vẻ mặt đau khổ như mướp đắng.
Ba Nguyên Bảo tan học, thấy cảnh tượng thì đưa mắt .
“Anh rể, là chúng em giúp em nhé!”
“Nguyên Khánh, em dẫn hai đứa nó nhà bài tập.” Diệp Thần Phi sắp xếp rõ ràng rành mạch, “Anh đồ ăn ngon cho các em.”
“Được ạ!” Mạch Miêu xoa xoa bụng, “Em đói .”
Tiểu Thạch Đầu ít , nhưng chuyện gì cũng rõ ràng rành mạch. Hùa theo : “Em cũng đói .”
Mễ Bảo đau khổ Khương Tích lên tiếng, mang theo giọng nức nở : “Chị, em cũng đói .”
“Đói thì nhịn !” Khương Tích nhẫn tâm , “Đường là do tự em chọn, đói thì ăn cơm gọi gì là chịu khổ! Em tình nguyện chịu khổ chịu mệt chúng đều thành cho em, cũng đừng chúng nghĩ cho em. Anh rể em theo em chịu rét cả ngày cũng mưu đồ gì ở em, em đừng điều còn oán trách.”
Mễ Bảo: “…”