Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 375: Tôi Già Đến Thế Sao?
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:55:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Tích cãi lý, “May mà mang theo v.ũ k.h.í phòng , ông động tay động chân còn cho phép phản kháng ! Loại cặn bã như ông, đáng chịu sự phán xét của công lý.”
Đoàn trưởng Tống còn định tiếp tục ngụy biện thì công an ngắt lời.
“Các quan hệ gì, bữa cơm rốt cuộc là thế nào?”
Phương Vũ lên tiếng: “Chúng quan hệ gì với Đoàn trưởng Tống, đây đến đoàn văn công từng gặp ông một , ông với cách để đây việc, còn thể đến tìm ông bất cứ lúc nào.
nghĩ ông cũng coi như là nhiệt tình, nên rủ bạn cùng, ai ngờ ông …”
Phương Vũ kể ngọn ngành những gì gặp , càng kể càng tủi .
Tất nhiên cô cũng quên , nếu Khương Tích cùng, lẽ cô trúng kế, đến lúc đó gì cũng muộn.
Những cô gái trong đoàn văn công từng trúng kế dám lên tiếng, một suýt trúng kế nhịn .
“ chứng, Đoàn trưởng Tống chính là loại , nếu may mắn thì cũng ông hãm hại. Sau đó nâng cao cảnh giác, chỗ nào cũng đề phòng ông .
Ông tìm cơ hội tay với , liền bắt đầu bới móc lầm của khắp nơi, âm mưu đuổi khỏi đoàn văn công. Anh chị em trong đoàn đều thể chứng, mấy sai, ông cũng kỷ luật .”
Đoàn trưởng Tống hết thời, vài bắt đầu mạnh dạn chứng cho cô gái lên tiếng.
Đoàn trưởng Tống ngụy biện, bác sĩ pháp y Cao Lâm : “Trong rượu quả thực bỏ Mê hồn tán giống như t.h.u.ố.c mê. Những loại t.h.u.ố.c thường dùng để thiến gia súc trong làng, d.ư.ợ.c lực mạnh, một ly nhỏ thể hôn mê hơn một giờ.”
Mọi : (゚ロ゚)
Không đợi Đoàn trưởng Tống mở miệng, công an lục soát hơn nửa gói t.h.u.ố.c dùng hết trong phòng.
Bây giờ nhân chứng vật chứng đều đầy đủ, trực tiếp đưa ông .
Quá trình diễn suôn sẻ hơn Khương Tích nghĩ, cũng trách Đoàn trưởng Tống quá kiêu ngạo, việc trắng trợn như , thế mà để t.h.u.ố.c trong phòng.
Phó đoàn trưởng cố gắng che giấu niềm vui nét mặt, Đoàn trưởng Tống ngã ngựa, cô sẽ hy vọng lên chính thức.
Chỉ là những cô gái từng bức hại bắt đầu lo lắng, sợ Đoàn trưởng Tống đến cục công an sẽ khai hết, đến lúc đó thì mất mặt lắm.
ông bắt , cảm thấy hả .
Đoàn trưởng Tống liên tục biện minh, đáng tiếc đều vô ích.
Khương Tích, Phương Vũ và cô gái ở đoàn văn công cùng đến đoàn văn công một bản tường trình, lúc về đến nhà trời sắp tối.
lúc công an cũng tan , họ khỏi cục công an, bác sĩ pháp y Cao Lâm đuổi theo.
Anh cũng nhiệt tình, vì từng uống rượu ở nhà họ La, họ quen nhà họ La, nên đặc biệt đến tiễn họ.
Trải qua chuyện của tên cặn bã Đoàn trưởng Tống, thấy Cao Lâm nhiệt tình, Phương Vũ thực sự sợ hãi.
“Cảm ơn chú Cao, chúng cháu tự về , phiền chú đích chạy một chuyến ạ.”
“Chú… chú Cao?” Cao Lâm sờ sờ mặt , “ già đến thế ?”
Phương Vũ: “…”
Khương Tích: “…”
Khương Tích thấy Cao Lâm trông đen to con, tuổi chắc ba mươi lăm, gọi một tiếng “chú Cao” cũng tính là quá đáng.
phản ứng của Cao Lâm, cô nghi hoặc hỏi: “Anh bao nhiêu tuổi?”
Cao Lâm khổ, “ mới hai mươi tám!”
Khương Tích: “…”
Phương Vũ: “…”
Phương Vũ bối rối.
Cô mười tám, Cao Lâm mới lớn hơn cô mười tuổi, giống như cách cả một thế hệ. Nhất thời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-375-toi-gia-den-the-sao.html.]
“Ngại quá … bác sĩ pháp y Cao, em chỉ thấy gọi ‘chú Cao’ cho thiết chút, thật sự cố ý gọi già .”
Cao Lâm ha hả : “Muốn tỏ thiết thì gọi là Cao, Cao sẽ bảo kê cho hai em.”
Phương Vũ và Khương Tích , Khương Tích cũng bất ngờ.
Người , Phương Vũ đành gọi một tiếng “ Cao”.
Cao Lâm : “Trời sắp tối , tìm một chiếc xe ngựa đưa hai em về.”
“Tiểu Tích──”
Phương Vũ đang do dự nên để đưa về , thì từ xa thấy gọi Khương Tích.
Khương Tích đầu , hóa là Diệp Thần Phi đ.á.n.h xe ngựa đến đón họ.
Khương Tích : “Cảm ơn Cao giúp đỡ, nhà em đến đón bọn em .”
“Vậy thì .” Cao Lâm Diệp Thần Phi ngày càng đến gần, nán đợi thêm một chút.
Diệp Thần Phi thấy là Cao Lâm, liền áy náy : “Anh Cao, lâu gặp!”
“Lâu gặp Thần Phi, đây là vợ ?” Cao Lâm cảm thán, “Thật là trùng hợp quá, kết hôn cũng tìm , quá trượng nghĩa !”
Diệp Thần Phi , “Còn do Cao quá bận , đến hai đều tìm thấy .”
Cao Lâm vỗ trán, “Nửa năm nay ở thành phố, lâu lắm về . Thế , chọn ngày bằng gặp ngày, đưa về nhà nhận cửa, đỡ để tìm thấy .”
“Hôm khác , hôm nay muộn quá , đưa họ về .” Diệp Thần Phi , “Hôm khác đến nhà , chúng uống một trận cho !”
Cao Lâm sảng khoái : “Được, thành vấn đề, hôm khác tìm cũng !”
…
Khương Tích cũng họ giao tình, nhưng đây cũng chuyện .
Sau khi về Phân tràng 3, họ đưa Phương Vũ về nhà Thất Xảo mới về nhà.
Diệp Thần Phi buộc xe ngựa xong, khóa cửa cẩn thận phòng ngủ.
“Tiểu Tích, hôm nay các em gặp chuyện gì, ở cùng Cao Lâm ?”
Khương Tích lấy v.ũ k.h.í phòng đưa , đó kể chuyện xảy hôm nay một lượt.
Diệp Thần Phi vết m.á.u v.ũ k.h.í phòng mà sợ hãi rùng : “Tên cầm thú thật đáng c.h.ế.t, em thương chứ?”
“Không .” Khương Tích , “Cú đá đó của em mạnh, kẻ đắc tội với em kết cục . Tính thì, em những thiệt, mà còn lời nữa.”
“Em sợ c.h.ế.t khiếp ! May mà em lanh trí, nếu hậu quả khó lường.” Diệp Thần Phi ôm chầm lấy cô lòng, “Sau chuyện mạo hiểm nữa, đưa v.ũ k.h.í phòng cho em là sợ đường các em gặp thú dữ gì đó, ngờ nguy hiểm thực sự là con .”
Khương Tích ngược an ủi , “Anh yên tâm, ông chạm quần áo em là em tay . Em sẽ chuyện nắm chắc. Nếu thì căn bản cùng Phương Vũ ở đó đợi ông lấy rượu , như cũng coi như gián tiếp cứu những cô gái giống như Phương Vũ.”
Diệp Thần Phi: “…”
Diệp Thần Phi bây giờ phế luôn tay của Đoàn trưởng Tống.
Cảm giác một c.h.ế.t bao giờ mãnh liệt đến thế.
Sự an ủi của cô càng sợ hãi hơn, chỉ cần sơ suất một chút là trúng kế .
May mà cô đủ thông minh.
“Tiểu Tích, em luôn ở Phân tràng 3, trải sự đời cũng nhiều, dự đoán âm mưu của Đoàn trưởng Tống ?”
Khương Tích , “Anh còn em , phàm là chuyện gì cũng thích tính đến trường hợp nhất, trường hợp nhất chẳng là thế , trong những cuốn sách đây em cũng chuyện tương tự xảy . Em chỉ nhận định một điều, trời sẽ rớt bánh bao xuống, rớt xuống cũng là cạm bẫy.”
Diệp Thần Phi ngẫm nghĩ một chút, “Có lý. Suy nghĩ của em , lúc đưa v.ũ k.h.í phòng cho em chỉ nghĩ đến đường sẽ gặp tai nạn, cân nhắc đến việc sẽ xảy chuyện ở đoàn văn công.”
“Đều qua , nhắc đến chuyện đó nữa.” Khương Tích ngẩng đầu lên, “Anh và bác sĩ pháp y Cao Lâm đó quen thế nào ?”