Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 371: Không Cần Nếm Cũng Biết Là Ngọt

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:55:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng hôm , đợi Khương Tích dậy, liền hỏi ngay: “Tiểu Tích, kinh nguyệt t.h.a.i ?”

 

Khương Tích: “…”

 

Khương Tích xong nhịn .

 

“Nghĩ gì , kinh nguyệt mới là thai.”

 

“Ồ!” Diệp Thần Phi nghĩ sai .

 

điều cũng quan trọng, chuyện t.h.a.i vội.

 

Hơn nữa cô cũng lớn, vài năm nữa t.h.a.i cũng hơn, còn thể cùng cô sống trong thế giới hai nhiều hơn.

 

Thêm một đứa nhỏ, ngược còn gây trở ngại cho họ.

 

Anh : “Ăn cơm , nghĩ nhiều nữa.”

 

“Là nghĩ nhiều thì !” Khương Tích sớm thấy quầng thâm mắt của , chỉ là vạch trần mà thôi.

 

Diệp Thần Phi , “Là nhớ em nhiều.”

 

“Miệng bôi mật !” Khương Tích phát hiện lúc những lời tình tứ một cách nghiêm túc cũng đáng yêu.

 

Diệp Thần Phi đưa miệng qua, “Em nếm thử xem ngọt ?”

 

“Không cần nếm cũng là ngọt.” Khương Tích đầu sang một bên.

 

Diệp Thần Phi gần hơn, “Không , em nếm.”

 

Khương Tích: “…”

 

Rõ ràng chỉ là nếm thử, đè xuống giường.

 

Một hồi cọ xát , khiến cô đến trường cũng muộn.

 

Mỗi ngày hai điểm một đường.

 

Cứ như trôi qua ba ngày, dì cả cũng trễ ba ngày mà đến.

 

nhịn nữa, buổi sáng dùng que thử t.h.a.i sớm để thử.

 

Lần đầu tiên dùng thứ , khá là hồi hộp.

 

Đợi một lúc lâu, que thử vẫn là một vạch.

 

Một vạch là thai, sự mong đợi vô cùng của cô biến thành thất vọng.

 

Bây giờ cô mới , cũng thai.

 

nghĩ, thể là thời gian ngắn nên thử .

 

Kết quả là buổi tối dì cả ghé thăm.

 

Thật sự thai.

 

Haiz!

 

Còn tưởng sẽ giống như họ, cơ địa dễ m.a.n.g t.h.a.i chứ!

 

Diệp Thần Phi nấu cho cô nước đường đỏ, cô uống một cốc lớn.

 

Tuy trễ hai ngày, nhưng vẫn trong phạm vi bình thường.

 

Chắc là liên quan đến việc thường xuyên sử dụng gian để đến Thâm Thành.

 

Không t.h.a.i cũng , cô còn thể cùng Diệp Thần Phi tận hưởng thế giới hai .

 

Cô cũng chuẩn sẵn sàng để t.h.a.i sớm như !

 

Nói cũng , Diệp Thần Phi còn đặc biệt tìm một cuốn sách để học hỏi, chăm sóc cô như chăm ở cữ, khiến cô ngại ngùng.

 

Ngày thứ hai khi hết kinh, cũng là chủ nhật.

 

Học sinh tiểu học bây giờ học sáu ngày mới nghỉ một ngày, cô lười biếng giường dậy.

 

Diệp Thần Phi mặc quần áo xong, cúi ghé sát tai cô : “Anh đưa em săn nhé?”

 

“Được ạ!” Cơn buồn ngủ của cô lập tức tan biến.

 

Nếu Diệp Thần Phi sáng sớm quấn lấy cô một , cô cũng đến nỗi tinh thần như .

 

Đi săn thì khác, cô mặc bộ quần áo dày nhất, Diệp Thần Phi khoác thêm cho cô một chiếc áo khoác da cáo.

 

Lông cáo ở bên trong, từ bên ngoài chỉ là một chiếc áo bông dài bình thường.

 

Chiếc áo Diệp Thần Phi mặc là áo khoác da sói, giống như của cô, từ bên ngoài cũng là một chiếc áo bông dài bình thường, đặc biệt ấm áp.

 

Hai cố tình tránh mặt bốn đứa em Nguyên Bảo, nếu bốn cái đuôi chắc chắn sẽ đòi theo.

 

Họ dẫm lên tuyết, thong thả rừng sâu.

 

Nói là săn, nhưng cũng gần giống như hẹn hò.

 

Lá cây rụng hết, khu rừng già vẻ hoang vắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-371-khong-can-nem-cung-biet-la-ngot.html.]

 

một vẻ riêng.

 

Khi thấy con gà rừng đầu tiên, Khương Tích phấn khích : “Đưa s.ú.n.g cho em, em b.ắ.n.”

 

“Được.” Diệp Thần Phi đưa khẩu s.ú.n.g lên đạn cho cô, “Em cẩn thận một chút, lâu b.ắ.n, b.ắ.n trúng cũng .”

 

Khương Tích chớp mắt, nhắm con gà rừng đang tung tăng tuyết.

 

Pằng...

 

Một phát s.ú.n.g b.ắ.n , con gà rừng giãy giụa rơi vài cọng lông.

 

lâu b.ắ.n, b.ắ.n c.h.ế.t .

 

Con gà rừng như chim sợ cành cong, hoảng loạn.

 

Cô lập tức lên đạn, b.ắ.n thêm một phát nữa.

 

Lần con gà rừng còn đường thoát, ngã gục tuyết.

 

Diệp Thần Phi chạy lên núi nhặt con gà rừng, giơ ngón tay cái về phía cô.

 

Cô cũng xách s.ú.n.g chạy qua.

 

Hai săn trong rừng già cả ngày, gần tối mới xách ba con gà rừng và hai con thỏ rừng về.

 

Bốn đứa em Nguyên Bảo đang chơi trong sân, từ xa thấy hai họ liền chạy tới.

 

“Chị ơi, rể, hai săn gọi chúng em?” Nguyên Bảo thấy con mồi trong tay họ, tay cũng ngứa ngáy.

 

Lần săn, bé mới sờ s.ú.n.g săn một .

 

Tuy b.ắ.n trúng, nhưng cũng .

 

Diệp Thần Phi Khương Tích, : “Bọn sợ phiền bốn đứa em ngủ nướng.”

 

Bốn đứa em Nguyên Bảo: (ㅍ_ㅍ)

 

Bọn chúng tin , vì bốn đứa chúng bao giờ ngủ nướng.

 

Vẫn là Tiểu Thạch Đầu chuyển chủ đề , “Chị ơi, chiều nay chị Phương Vũ đến tìm chị đấy.”

 

Khương Tích thuận thế hỏi: “Vậy , chị chuyện gì ?”

 

Tiểu Thạch Đầu lắc đầu, “Không , chị trưa mai sẽ đến tìm chị.”

 

Khương Tích: “…”

 

Vì trời sắp tối, Khương Tích cũng tìm cô .

 

Chắc là cô cũng chuyện gì gấp, nếu thật sự chuyện gấp thì đây đợi cô .

 

Định bụng sáng hôm học sẽ ghé qua xem Phương Vũ, ngờ Phương Vũ đến ngay khi cô khỏi cửa.

 

Cô vội hỏi: “Có chuyện gì Phương Vũ?”

 

Phương Vũ do dự một chút : “Hôm qua em đến đoàn văn công huyện thành gặp một , là đoàn trưởng, khí chất và hình tượng của em hợp để múa trong vở kịch mẫu mới, nếu em đến thì thể đến tìm bất cứ lúc nào, cách giúp em.

 

Em thích múa, thấy cũng , chị xem em nên ? Trong lòng em hoang mang, , chị giúp em quyết định ?”

 

Phản ứng đầu tiên của Khương Tích là, đời chuyện bánh từ trời rơi xuống.

 

Huống hồ trong kịch bản, Phương Vũ đoàn trưởng đoàn văn công chuốc say cưỡng h.i.ế.p, càng đề cao cảnh giác.

 

Chẳng lẽ là vị đoàn trưởng ?

 

gì cũng nên cẩn thận một chút.

 

Cô an ủi: “Em đừng vội, cũng đừng một . Đoàn trưởng đó chị chắc, lỡ xảy chuyện gì hối hận cũng kịp.”

 

Đôi mắt trong veo của Phương Vũ đầy vẻ nghi hoặc, “Em còn nhờ giúp mà giúp, thế còn ?”

 

“Hai chữ mặt.” Khương Tích bất lực lắc đầu, “Hơn nữa, là đoàn trưởng thì là đoàn trưởng ? Lỡ chỉ là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o thì em mà kêu oan?”

 

em cũng gì để lừa ?” Phương Vũ vẫn hiểu, “Trong túi em còn sạch hơn cả mặt em, lừa gì của em chứ?”

 

Khương Tích cô gái trong sáng xinh mà sốt ruột, “Em xem lừa gì của em? Khuôn mặt của em là để , đương nhiên là lừa thể của em !”

 

Phương Vũ: “(ʘ̆ωʘ̥̆‖)՞”

 

Phương Vũ sợ đến mức ôm c.h.ặ.t lấy , cô từng nghĩ đến sẽ chuyện như xảy , trong xương cốt vẫn còn ngây thơ.

 

Cô lắp bắp : “Không thể nào, thật sự loại ?”

 

“Nói nhảm, loại chị với em nhiều như gì!” Khương Tích chỉ sợ cô đầu óc nóng lên vì ước mơ của mà một một ngựa đến huyện thành.

 

Đối với những thanh niên tri thức như Phương Vũ, cách trở về thành phố ngoài mấy loại. Dù thể về Kinh thành, về huyện thành cũng .

 

Phương Vũ bối rối, “Em nghĩ .”

 

“Được, em cứ nghĩ , chị học .” Khương Tích đồng hồ, nữa là muộn.

 

vài bước, Phương Vũ với cô: “Chị Tích, là hôm nào chị cùng em đến huyện thành xem nhé. Em thấy đây là một cơ hội, bỏ lỡ.”

 

 

Loading...