Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 370: Tối Nay Anh Không Được Động Tay Động Chân Nữa

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:55:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

gãy eo cô cũng đến mức kiện Diệp Thần Phi, chỉ là chịu nổi sự hổ !

 

Cũng chẳng khác gì chuyện bà góa phụ kẹt thứ đó trong, đến giờ nghĩ vẫn còn nhớ như in.

 

Diệp Thần Phi thấy cô thật, : “Đồ ngốc, nỡ gãy eo em , đây là đang trêu em ! Sức của lớn thật, nhưng vẫn chừng mực.”

 

“He he…” Khương Tích xem video đó, ảnh hưởng nên nghĩ xa.

 

Nghe giải thích, cô cảm thấy chút buồn .

 

Thực eo của cô dẻo dai, ít nhất thể xoạc chân, uốn lưng, thực hiện các động tác khó.

 

Tuy từng luyện tập bên ngoài, nhưng cô tập luyện nhiều trong gian, cũng tập yoga ít.

 

Diệp Thần Phi ghé sát tai cô, đầu lưỡi như như chạm dái tai cô, lật cô lên .

 

“Như sợ nữa chứ?”

 

Khương Tích: “…”

 

Mặt dày hai kiếp của Khương Tích đều dùng hết ở đây, mơ mơ màng màng liền…

 

(Khụ khụ… là cảnh dành cho trẻ em.)

 

Nếu còn , lẽ sẽ đến sáng mất, may mà Diệp Thần Phi trong chuyện cũng chừng mực, để cô thức khuya.

 

Buổi sáng cô gọi dậy, ngay cả quần áo cũng mặc.

 

Một chữ: Buồn ngủ.

 

Hai chữ: Không dậy.

 

Lúc đến trường, eo vẫn còn mỏi.

 

May mà nhiệm vụ giảng dạy ở thời đại nặng, cũng phức tạp như phương pháp giáo d.ụ.c hiện đại.

 

Học sinh tiểu học sách bài tập, sách tham khảo ngoại khóa, khi tan học cần giao bài tập về nhà.

 

Hơn nữa sĩ lớp ít, tương đối mà khối lượng công việc của cô cũng lớn.

 

Diệp Thần Phi gần đây cũng nhận việc mộc, qua Tết cũng bắt đầu chuẩn cho vụ cày cấy mùa xuân.

 

Trước khi bắt đầu cày cấy, tranh thủ thời gian rừng săn b.ắ.n.

 

Mùa xuân là thời điểm để săn gà rừng, tài nghệ cao siêu, gan cũng lớn, thể săn nhiều gà rừng thì cứ săn nhiều.

 

Chỉ vì Khương Tích gầy , nhất quyết bồi bổ cho cô trở .

 

Thế là, lúc Khương Tích về đến nhà, hầm gà rừng xong.

 

Sang trọng một chút, một hầm hai con.

 

Bốn đứa trẻ cũng hưởng lây, ở đây, thịt rừng thiếu.

 

Khương Tích thích ăn nấm nhất.

 

Sau khi phơi khô, hầm với canh gà, còn ngon hơn cả ăn thịt.

 

cô ăn nhiều hơn bình thường một chút.

 

Ăn nhiều quá tối ngủ , cô cũng ngủ sớm như .

 

Cô kéo Diệp Thần Phi : “Chúng ngoài cửa dạo !”

 

“Em sợ lạnh ?” Diệp Thần Phi cảm thấy tay cô lạnh, giống như khi kết hôn nào sờ cũng ấm.

 

Nào Khương Tích sợ phát hiện miếng dán giữ nhiệt, nên dám dán nữa.

 

Cô hứng khởi : “Không , sưởi ấm tay cho em.”

 

Diệp Thần Phi vui vẻ : “Được, chúng ngoài dạo.”

 

Hai tay trong tay ngoài.

 

Con ch.ó Hắc T.ử trong sân nhà Nguyên Bảo bên cạnh vẫy vẫy đuôi.

 

Họ chỉ dạo loanh quanh ở cửa, xa.

 

Đi xa sói, họ ngốc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-370-toi-nay-anh-khong-duoc-dong-tay-dong-chan-nua.html.]

Ánh trăng sáng vằng vặc, dịu dàng như nước.

 

Nửa tháng hai mươi ngày nữa là tháng ba âm lịch, sông cũng sẽ tan băng.

 

Buổi tối vẫn còn quá lạnh, Diệp Thần Phi sợ cô cảm lạnh, liền bế cô lên kiểu công chúa.

 

“Vài tháng nữa trời ấm lên sẽ ngày nào cũng dạo với em, bây giờ về nhà cho ấm.”

 

Khương Tích ôm c.h.ặ.t cổ , “Vậy tối nay động tay động chân nữa.”

 

Diệp Thần Phi tức buồn , “Em sợ như nên mới rủ ngoài dạo ?”

 

Khương Tích nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chứ nghĩ , hai ở trong phòng việc gì …”

 

Diệp Thần Phi dùng trán chạm trán cô, “Cô nương nhỏ của ơi, nên em ngốc, em tinh ranh đây? Nếu em , chắc chắn sẽ ép buộc em, cần gì chạy đây chịu gió lạnh.”

 

Khương Tích: “…”

 

Khương Tích nghĩ cũng , cô vùi đầu n.g.ự.c gì.

 

Trong nhà ấm hơn bên ngoài nhiều, hai cũng vội lên giường ngủ, đặt lạc và hạt dẻ lên bếp lò, nướng trò chuyện.

 

Sống một cuộc sống bình thường chính là như , nhiều khúc mắc, bình dị mà ấm áp.

 

Diệp Thần Phi thầm mừng vì kiên quyết trở về sớm, cuộc sống c.h.é.m g.i.ế.c đó hợp với , cũng .

 

Chuyện xảy ở Thâm Thành, giấu Khương Tích.

 

Khương Tích coi như gì mà cảm thán một phen, “Đều qua , đừng nghĩ nhiều nữa. Họ cách sống của họ, chúng cách sống của chúng , bát lớn thì ăn nhiều, họ thích nghi với môi trường hơn chúng tưởng.”

 

“Em đúng, họ quả thực giỏi thích nghi với môi trường. Nếu ở nơi nguy hiểm như , cũng thể sống đến bây giờ.” Diệp Thần Phi tuy trở về, nhưng vẫn lo lắng cho họ. Nghe cô , bỗng nhiên thông suốt.

 

Khương Tích hỏi ngược : “Bỏ lỡ cơ hội đến Cảng Thành kiếm tiền lớn, thật sự hối hận chút nào ?”

 

“Không hối hận.” Diệp Thần Phi nắm tay cô , “Không đến Cảng Thành cũng thể cho em một cuộc sống . Thế giới của chỉ mà còn em, bến tàu Xà Khẩu loạn như , vượt biên đến Cảng Thành càng là cửu t.ử nhất sinh, bắt thật sự sẽ b.ắ.n, cho phép xảy một chút sai sót nào, còn chịu trách nhiệm với em nữa!”

 

Khương Tích nghiêng đầu hôn lên má một cái, “Thưởng cho đó!”

 

“Chỉ thôi ?” Diệp Thần Phi đặt tay cô lên môi, “Bây giờ em nên cảm động đến mức lấy báo đáp ?”

 

Khương Tích tinh nghịch : “Trong lòng em báo đáp , còn thể thì hỏi bụng em, bụng em chút thoải mái.”

 

“Bụng thoải mái?” Bàn tay to lớn của Diệp Thần Phi nhẹ nhàng xoa cho cô, “Có ngoài lạnh ?”

 

Khương Tích lắc đầu, “Không , em cảm thấy chắc là sắp đến kỳ kinh nguyệt !”

 

Diệp Thần Phi: “…”

 

Diệp Thần Phi hiểu lắm, đối với , kinh nguyệt vẫn là một vấn đề sinh lý xa lạ.

 

Khương Tích giải thích sơ qua cho , mới hiểu.

 

Anh vội hỏi: “Vậy bây giờ nên gì?”

 

“Ừm… bây giờ cứ yên tâm ngủ, đợi đến kỳ thì chuẩn chút nước đường đỏ là .” Khương Tích đồng hồ, cũng còn sớm nữa.

 

Diệp Thần Phi dậy, “Anh nấu cho em chút nước đường đỏ ngay bây giờ.”

 

Khương Tích ngăn , “Không cần , buổi tối em uống nhiều nước, kẻo dậy vệ sinh.”

 

“Vậy…” Diệp Thần Phi suy nghĩ một chút, “Vậy ấm chăn cho em , đợi ấm em hãy .”

 

Khương Tích : “Em đặt túi nước nóng trong chăn .”

 

Diệp Thần Phi vỗ trán, “Anh quên mất.”

 

Sau khi Khương Tích chui chăn, trong chăn ấm.

 

Không là ảo giác của cô , cô luôn cảm thấy bụng âm ỉ đau, nhưng nếu cảm nhận kỹ thì đau.

 

Diệp Thần Phi xoa bụng cho cô, cô suy nghĩ lung tung một lúc ngủ lúc nào .

 

Sau khi cô ngủ, xoa thêm một lúc nữa.

 

Con gái đúng là mỏng manh, cần nâng niu.

 

Anh cũng nguyện ý nâng niu cô.

 

Nhìn gương mặt xinh khi ngủ của cô, đột nhiên nhớ vẫn hỏi cô, kinh nguyệt t.h.a.i ?

 

 

Loading...