Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 355: Đêm Động Phòng Hoa Chúc
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:55:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ưm~
Khương Tích còn kịp thở dốc, cạy mở đôi môi đỏ mọng.
Giống như thiên lôi câu động địa hỏa, một khi bùng lên là thể vãn hồi.
Bàn tay lớn của Diệp Thần Phi giữ c.h.ặ.t lấy gáy cô, dường như nuốt chửng cô bụng.
Hương thơm thoang thoảng quen thuộc cơ thể cô đang vẫy gọi , tay của cũng rảnh rỗi, vụng về cởi từng chiếc cúc áo.
Hôm nay bên trong áo khoác cô mặc một chiếc áo bông nhỏ bằng lụa đỏ, may bằng loại cúc bướm khá phức tạp.
Điều nhờ đến đôi tay khéo léo của Kiều Lệ Vân, khác chắc .
điều khó Diệp Thần Phi.
Lần đầu tiên Diệp Thần Phi tiếp xúc với loại cúc áo , cởi nửa ngày trời cũng .
Khương Tích thấy chật vật như , trong mắt ánh lên ý .
Đang định cân nhắc xem nên giúp một tay , thì trực tiếp dùng răng.
“Đừng…”
Cô tưởng định dùng răng c.ắ.n đứt, ngờ răng chỉ lướt qua cúc áo, chạm chiếc cổ trắng ngần của cô.
Giọng nhuốm màu t.ì.n.h d.ụ.c trầm thấp và khàn khàn: “Tích Bảo, em cởi .”
Đầu Khương Tích “ong” lên một tiếng, cách gọi chỉ là cô vô tình một , ngờ gọi như .
Hoàn khác biệt so với lúc bà nội gọi, trong lòng cô chút tê dại.
Cô như mê hoặc, tự tay.
Khoảnh khắc tất cả cúc áo cởi bỏ, trực tiếp bế bổng cô lên giường.
Ái chà──
Mấy chữ “Sớm sinh quý t.ử” cô cấn.
Diệp Thần Phi quá nhập tâm, cũng quên mất chuyện .
Anh dùng chăn gom tất cả bỏ giỏ, lúc sang nửa của cô chỉ còn một chiếc…
Yếm?
Áo ba lỗ?
Anh diễn tả thế nào về chiếc áo lót hình dáng kỳ lạ mà gợi cảm c.h.ế.t của Khương Tích, chỉ cảm thấy m.á.u nóng sục sôi.
Khương Tích kéo chăn đắp lên , cuối cùng trùm kín cả đầu.
Vốn dĩ với da mặt của cô thì căn bản hổ là gì, nhưng ánh mắt của thật sự khiến cô chống đỡ nổi.
Ai ngờ cô đắp xong, tự cởi quần áo chui trong chăn.
Đè lên cô, thấp giọng hỏi: “Đây là áo gì ?”
“Áo lót đó!” Khương Tích cũng chỉ ỷ việc hiểu về đồ của phụ nữ, mới dám mặc một chiếc yếm mỏng manh gợi tình như .
Chỉ là chiếc yếm cải tiến, kết hợp ưu điểm của cả yếu tố hiện đại và cổ phong, phía vẫn là kiểu dây buộc, độ dài ngắn thể tự do điều chỉnh.
Điều quan trọng nhất nhất nhất là, chỉ cần kéo một cái là tuột .
Sau khi Diệp Thần Phi dễ dàng cởi , liền giống như con ngựa hoang đứt cương.
Mỗi một tấc da thịt đều là giang sơn mà chiếm lĩnh.
Lần đầu tiên nếm mùi nhục d.ụ.c, tư vị ngọt ngào.
Mãi đến nửa đêm về sáng hai mới chịu dừng .
Cô trong vòng tay , gối đầu lên cánh tay , giọng mềm nhũn: “Đình chiến, ngủ.”
“Đều tại nặng nhẹ, để xoa bóp cho em.” Diệp Thần Phi nhớ sự cuồng nhiệt , tinh thần vẫn vô cùng sảng khoái.
Bàn tay lớn nhẹ nhàng xoa bóp vòng eo thon gọn của cô, dịu dàng thâm tình.
Đầu ngón tay Khương Tích quấn lấy mái tóc dài, dùng tóc cọ quét lên vòm n.g.ự.c , hỏi: “Có ngứa ?”
“Ngứa.” Diệp Thần Phi ngoài da ngứa nhưng trong lòng ngứa ngáy, “Hay là…”
“Dừng .” Khương Tích đoán lời định , “Em bằng thịt, bằng sắt, sắp rụng rời hết cả xương cốt đây .”
Diệp Thần Phi dùng một tay dùng sức lật cô lên , mái tóc dài của cô như thác nước thuận đà rủ xuống mặt, cổ và vai .
“Vậy ôm em ngủ.”
Khương Tích dở dở : “Có ai ôm ngủ kiểu ?”
Diệp Thần Phi hỏi ngược : “Không ôm thế thì ôm thế nào?”
Đầu Khương Tích tựa lên vai : “Vậy thì ngủ thế .”
Diệp Thần Phi: “…”
Đêm động phòng hoa chúc, loan phượng song thê mặc.
Từ nay về Diệp Thần Phi còn sợ cô đơn nữa, chỉ sợ đây là một giấc mơ, đợi cô ngủ say vẫn chần chừ chịu nhắm mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-355-dem-dong-phong-hoa-chuc.html.]
Có lẽ là quá mệt mỏi, cũng thể là cô ở bên cạnh an tâm, ngủ nhưng cũng bất tri bất giác chìm giấc ngủ.
Hai ngủ một giấc đến tận sáng bảnh mắt, Khương Tích vì quá mệt nên mơ cả đêm.
Mở mắt thấy Diệp Thần Phi đang cô ngây ngốc bên cạnh, còn thì vẫn đang sấp , cô mới nhớ là kết hôn.
Còn thì tràn đầy sức sống, hề chút mệt mỏi nào.
Quần áo vứt , bây giờ tự nhiên là thẳng thắn đối diện với .
Mặt cô nóng bừng, định rời giường kéo .
“Làm gì ?”
“Dậy thôi!”
“Lại bố chồng, ngoài em thì chỉ , dậy sớm thế gì?”
“…”
Không bố chồng, cũng cần sắc mặt ai.
Khương Tích rúc n.g.ự.c : “Cho dù bố chồng, thì vẫn còn mấy đứa nhỏ Nguyên Bảo mà.”
“Không cần lo cho chúng, chúng tự nấu cơm.” Diệp Thần Phi , “Tối hôm qua chuyện với chúng xong xuôi .”
Khương Tích mỉm : “Anh suy nghĩ chu đáo thật đấy.”
“Đó là đương nhiên.” Diệp Thần Phi mổ nhẹ lên môi cô, lật đè cô xuống , “Em đè cả đêm , bây giờ đến lượt !”
Nụ mặt Khương Tích cứng đờ: “Lại nữa ?”
“Chứ ?” Diệp Thần Phi một nữa phát động thế công.
Khương Tích: “…”
Khương Tích gì nữa, chính là rời giường nữa!
Sáng sớm tập thể d.ụ.c, cô cũng mệt chứ bộ!
Bất giác cô suy nghĩ về một chuyện, những phụ nữ chuyên sống bằng nghề mà chịu đựng qua ngày nhỉ?
Đây quả thực là lấy mạng sống để kiếm tiền mà.
Không dậy sớm, nhưng thể dậy.
Nếu thì mặt mấy đứa em, chẳng còn chút uy nghiêm nào của chị nữa!
Chỉ là eo mỏi gối mềm, tay chân cũng đau nhức.
Đặc biệt là phần thịt ở bụng cũng đau.
Cô mặc quần áo t.ử tế, dọn dẹp giường chiếu, Diệp Thần Phi đ.á.n.h răng rửa mặt xong liền hỏi: “Hấp trứng gà ăn ?”
“Không đủ ăn, no bụng .” Bụng Khương Tích trống rỗng, đói hơn hẳn lúc thức dậy bình thường.
Diệp Thần Phi : “Vậy nấu mì sợi, thêm cho em một quả trứng ốp la nhé.”
“Được.” Khương Tích cong mày , “Em cùng .”
Diệp Thần Phi vội : “Không cần . Có ở đây em cần động tay, cứ yên tâm chờ ăn là .”
Khương Tích: “…”
Trình độ nấu ăn của Diệp Thần Phi so với lúc cô mới quen nâng cao lên mấy bậc, tuy sánh bằng đầu bếp lớn, nhưng cũng thể những món ăn từ nguyên liệu bình thường trở nên đậm đà hương vị.
Cô hiểu, đây đều là vì cô mà học.
Nếu chỉ một , chuyện ăn uống căn bản nhiều đòi hỏi đến thế.
Thường thì cho chút muối là ăn , khá là tạm bợ.
Chính Khương Tích mang đến cho tâm thái đối xử nghiêm túc với cuộc sống.
Không để Khương Tích phụ giúp, cô đ.á.n.h răng rửa mặt xong liền về xem mấy đứa Nguyên Bảo .
Triều Dương và Húc Dương vẫn còn ở đó, mấy đứa trẻ ăn cơm xong.
Mới một đêm gặp Khương Tích, mà cứ như bao nhiêu ngày gặp , từng đứa kéo lấy cô chịu buông tay.
“Chị ơi, Thần Phi bắt nạt chị ?”
“Chị ơi, Thần Phi đối xử với chị ?”
“Chị ơi, bọn em chị ngủ ngon ?”
“Chị ơi, chị ăn cơm ?”
“…”
Bốn đứa trẻ tranh hỏi cô, Húc Dương và Triều Dương đều chen lời .
Vốn dĩ hai em họ về nhà , nhưng vẫn luôn ở đợi cô.
Nếu tình huống đặc biệt gì, thì cũng tiện chạy về báo cáo với Hà Xuân Hoa.
Những đứa trẻ như Húc Dương, Nguyên Bảo thể hiểu, nhưng Triều Dương thì hiểu rõ, những câu hỏi của mấy đứa trẻ, mặt tự nhiên đỏ bừng lên .