Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 330: Bà Thực Sự Tin Lời Bọn Họ Sao!

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:52:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khóe miệng Phùng Ái Trân khép : “Cậu nhỏ của cháu gửi thư đến , năm nay sẽ về sớm, bảo bà chuẩn .”

 

“Chuẩn kết hôn ạ?” Khương Tích cảm thấy chuyện thể khiến bà ngoại vui vẻ như , e là chỉ chuyện kết hôn của nhỏ.

 

Tính toán thời gian, họ cũng liên lạc gần hai năm .

 

Tết năm ngoái, Tô Mạn Linh còn thăm nhỏ.

 

Sau đó nhỏ gửi thư , nộp báo cáo yêu đương lên cấp .

 

Nếu kết hôn nữa, thì nổi .

 

Phùng Ái Trân lấy thư : “ là chuyện kết hôn. Cháu xem nhỏ cháu đều , sắp kết hôn với thanh niên tri thức Tô Mạn Linh.”

 

chữ, nhờ Tôn Đại Sơn cho bà một .

 

Khương Tích xem xong thư, : “Đây đúng là chuyện lớn, còn một tuần nữa là nghỉ đông , bà chuẩn gì, cháu giúp bà chuẩn .”

 

“Những đồ kha khá bà đều chuẩn xong , đợi cháu nghỉ cùng bà lên huyện thành mua chút đồ dùng cho mới.” Phùng Ái Trân tính toán trong lòng , “Bà tuổi , những thứ chân nhớ , chân quên mất.”

 

Khương Tích nghĩ ngợi: “Chuyện đơn giản, cháu lấy giấy b.út liệt kê một danh sách, bà nhớ món nào, cháu sẽ ghi cho bà món đó.”

 

Phùng Ái Trân gật đầu: “Cách . Vậy cháu lấy giấy b.út , bà cho cháu, cháu .”

 

“Vâng.”

 

Khương Tích lấy sổ tay , từng món từng món ghi .

 

Nguyên Bảo sáp gần hỏi: “Bà ngoại, chỗ nào cần cháu giúp ạ?”

 

“Bà ngoại, cháu cũng thể giúp.”

 

“Cháu cũng thể.”

 

“Cháu cũng thể.”

 

“…”

 

Mễ Bảo, Mạch Miêu và Tiểu Thạch Đầu đều tranh giúp đỡ.

 

Phùng Ái Trân nhớ một món đồ, chúng ngắt lời như , quả nhiên một chữ cũng nhớ nổi nữa.

 

bà cũng để bụng, : “Chỗ cần các cháu giúp còn nhiều lắm, bây giờ các cháu đều lớn , thể việc lớn !”

 

“Chúng cháu thể gì ạ?” Mễ Bảo xoa xoa tay, bày tư thế vác đồ.

 

Phùng Ái Trân những đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, chợt nhớ đến con gái . Nếu con gái còn sống, thấy những đứa trẻ nuôi dưỡng thế chắc chắn vui, xoa xoa đầu bé: “Chưa vội , đợi các cháu nghỉ hẵng giúp.”

 

“Được , mấy đứa xem Thần Phi bận xong , lát nữa gọi qua ăn cơm.” Khương Tích đuổi chúng ngoài.

 

Chúng ùa ngoài như một bầy ong.

 

Khương Tích lúc mới : “Bà ngoại, bà tiếp ạ!”

 

“Bà nhớ nữa , để lát nữa nhớ tiếp.” Phùng Ái Trân chuyển chủ đề hỏi, “Chuyện của cháu và Thần Phi cũng nên lo liệu , đính hôn lâu như , ở gần thế , tránh khỏi ngoài .”

 

Khương Tích cất b.út : “Đợi lo xong hôn sự của nhỏ tính ạ, chúng cháu cũng vội.”

 

“Cháu vội, Thần Phi còn vội !” Phùng Ái Trân lập trường của Diệp Thần Phi suy nghĩ cho , “Cậu qua năm nay là hai mươi ba tuổi ! Cháu xem trong nông trường , những trai tầm tuổi gần như đều là bố của hai ba đứa trẻ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-330-ba-thuc-su-tin-loi-bon-ho-sao.html.]

 

Khương Tích bà chọc : “Bà ngoại, bà cũng khoa trương quá đấy! Kết hôn muộn một chút cũng , cháu thấy bây giờ thế .”

 

“Tốt cái gì mà con bé ngốc !” Phùng Ái Trân lấy ngón tay chọc chọc lên trán cô, “Thanh xuân của phụ nữ chỉ mấy năm đó thôi, cứ kéo dài mãi, lỡ Thần Phi lòng đổi thì ! Đến lúc đó cháu cũng chỗ mà , đừng chui ngõ cụt nữa!”

 

Khương Tích hiểu bà ngoại là thật lòng suy nghĩ cho , nhưng cô bây giờ mới , thật sự kết hôn sớm.

 

Ngược an ủi bà ngoại: “Nếu lòng thì kiểu gì cũng sẽ lòng, liên quan đến việc kết hôn . Bà ngoại bà đừng nghĩ nhiều thế nữa, cứ chuẩn chuyện kết hôn của nhỏ , những chuyện khác đều đừng nghĩ vội!”

 

Phùng Ái Trân thở dài: “Mẹ cháu mà còn sống, chắc chắn sẽ để cháu tùy hứng như . Kết hôn là chuyện đại sự cả đời, đừng để trong lòng.”

 

“Cháu để trong lòng.” Khương Tích hỏi, “Bà ngoại, lời tiếng ?”

 

Phùng Ái Trân quả thực khác vài lời tiếng , sợ cô xong trong lòng khó chịu nên .

 

Khương Tích gặng hỏi: “Bà ngoại, bọn họ ? Bà mau cho cháu , chuyện giấu cháu !”

 

Phùng Ái Trân do dự một chút : “Còn thể gì nữa, chẳng qua là Thần Phi nghề mộc kiếm tiền, suốt ngày chạy hết nhà đến nhà khác, chắc chắn nhân tình khác , nếu cứ kéo dài kết hôn với cháu.”

 

Khương Tích xong phanh .

 

Phùng Ái Trân vỗ cô một cái: “Con bé ngốc , còn lên , xong những lời tức đến ngốc chứ?”

 

Khương Tích hỏi ngược : “Bà ngoại, bà thực sự tin lời bọn họ ?”

 

“Bà đương nhiên là tin.” Phùng Ái Trân chút chột , “ ngày tháng dài thì khó lắm, thợ mộc ăn hương ăn hoa bao, Thần Phi tệ, bà lớn cháu , nhiều nhà đều nhắm trúng đấy!”

 

Khương Tích nữa, nghiêm túc : “Thức lâu mới đêm dài mà! Nếu thật sự thể nẫng tay , thì chứng tỏ là lương nhân của cháu. Bị nẫng tay khi kết hôn, vẫn hơn là nẫng tay khi kết hôn! Hơn nữa, Thần Phi như , luôn kết hôn sớm, là cháu việc đàng hoàng hai năm mới kết hôn.”

 

Phùng Ái Trân: “…”

 

Phùng Ái Trân tuy cảm thấy cô là ngụy biện, nhưng nghĩ kỹ cũng chút đạo lý.

 

Sự của Diệp Thần Phi đối với Khương Tích, đều thấy rõ.

 

Bất kể lúc nào cũng thích nhai cặn bã, chỉ cần chỗ Diệp Thần Phi vững vàng, bọn họ nhai nát cặn bã cũng vô dụng.

 

Nỗi lo lắng ban đầu tan biến, hai trò chuyện việc nhà một lúc.

 

Khương Tích tiễn bà ngoại về, bắt đầu nấu bữa tối.

 

Những lời đồn đại vô căn cứ , bạn coi nó là chuyện, thì nó là chuyện, bạn coi nó là chuyện, thì nó chẳng là cái thá gì.

 

Quan trọng nhất vẫn là cô và Diệp Thần Phi.

 

Tình cảm của họ phát triển vững chắc, hề vì chuyện quấy rầy.

 

Hôm nay khi tan học, cô đang định về nhà, thì gặp Thất Xảo đang vội vã.

 

Mẹ Thất Xảo đợi cô chào hỏi : “Tiểu Tích, cháu mau về nhà xem , Thần Phi gặp rắc rối lớn !”

 

Khương Tích mờ mịt hiểu: “Ý thím là ạ?”

 

“Cháu về thì , thím sợ cháu giấu giếm gì, nên chạy qua báo cho cháu một tiếng . Cháu nhất nên chuẩn tâm lý.” Trời lạnh thế , Thất Xảo sốt ruột đến mức toát cả mồ hôi.

 

Khương Tích hiểu : “Rốt cuộc là chuyện gì, thím cho cháu thì cháu chuẩn tâm lý thế nào?”

 

Mẹ Thất Xảo vỗ vỗ đùi: “Cụ thể thím cũng chuyện gì xảy , thím chỉ loạn nên qua xem thử! Ôi ơi, xem thì , một bà già đang ở cửa nhà Thần Phi gào thét bắt chịu trách nhiệm với con gái bà kìa!”

 

 

Loading...