Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 324: Chuyện Này Không Liên Quan Đến Em
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:52:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Truy ngây ngốc Hoàng Đào, khoảnh khắc cô gái ngốc nghếch cho cảm động!
Ngay từ đầu chân tâm, cô cũng đoán sai.
cô hiểu rõ, mà vẫn giúp !
Anh mấy mở miệng, đều .
Hoàng Ngũ gia tức giận đến mức thở cũng nặng nề hơn, kéo Hoàng Đào : “Về nhà!”
Hoàng Đào: “…”
Hoàng Đào ngoái đầu Lục Truy một cái, theo bố cô .
Khương Tích tìm một chỗ hiện , chân cũng về.
Hoàng Ngũ gia rốt cuộc giúp Lục Truy , cô .
với tính cách của Hoàng Đào, chắc chắn sẽ gả cho Lục Truy.
Hoàng Đào về nhà một trận lớn, Hoàng Ngũ gia sơ qua với cô một chút, bảo cô an ủi con gái, đó liền khỏi cửa.
Cụ thể là gì, với cô, cô cũng hỏi.
Thạch Nhan rõ chân tướng, chủ động nướng khoai lang.
Cô túc trực bên cạnh Hoàng Đào, mặc cho Hoàng Đào lóc t.h.ả.m thiết.
Đợi đến khi cô thật sự nổi nữa, mới ôn tồn : “Chị Đào Tử, chị cũng , hãy quên những chuyện vui đó, an tâm sống cuộc sống của .”
Hốc mắt Hoàng Đào sưng đỏ: “Đâu dễ quên như ! Em , lúc đối xử với chị chị vui bao nhiêu, lúc cưới chị chị vui bao nhiêu! trong lòng vui vẻ, cho dù cưới chị thì cuộc sống cũng , chị đều hiểu cả!
Chị thà thả , để theo đuổi cuộc sống của , như sẽ còn vui nữa. Nếu một ngày vẫn nguyện ý cưới chị, chị cũng gả cho ai, lẽ chị sẽ cân nhắc việc gả cho .”
Khương Tích: “…”
Khương Tích liệu ngày đó , mắt gả cho chắc chắn là hành động sáng suốt.
May mà Hoàng Đào khá thấu tình đạt lý, chuyện gì cũng thể nghĩ thông suốt.
Thạch Nhan lật củ khoai lang gì, lẳng lặng hai họ.
Đối với chuyện tình cảm, cô vẫn là một tờ giấy trắng, cái gì cũng hiểu, cũng khuyên thế nào.
Hoàng Đào cũng cần khác khuyên, như tự lẩm bẩm một : “Em xem chị ngốc ? Bản chị cũng thấy chị khá ngốc! Bị lợi dụng , còn ngốc nghếch giúp , nực chứ!
Thực chị cũng khá ích kỷ, mà tiếp tục ở đây, chị cũng cách nào tiếp tục cuộc sống bình thường! Anh , chị cũng sẽ dễ chịu hơn một chút.”
Khương Tích: “…”
Khương Tích đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, hiểu con gái ai bằng bố, chừng Hoàng Ngũ gia chính là quá hiểu con gái , nên khi bây giờ ông nghĩ cách tống khứ Lục Truy cũng nên?
tống khứ Lục Truy , cũng chuyện dễ dàng.
Thời gian cô ở thôn Hắc Sơn hạn, e là đợi đến lúc tống khứ , bản rời !
Sáng nay thầy giáo , chậm nhất là ngày mốt sẽ rời .
Nhân hai ngày , cô và Thạch Nhan ở bên cạnh Hoàng Đào nhiều hơn.
Hoàng Đào tâm trạng , bọn họ ở đây, còn đến mức một suy nghĩ lung tung chui ngõ cụt.
Diệp Thần Phi cách một ngày quả nhiên đến, còn chuẩn sẵn sàng để ngủ , sắp xếp cuộc sống của mấy Nguyên Bảo đấy.
Tuy nhiên còn hai câu với cô, Hoàng Ngũ gia gọi ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-324-chuyen-nay-khong-lien-quan-den-em.html.]
Hoàng Ngũ gia hai ngày nay thần thần bí bí, luôn bận rộn suốt, mấy bữa cơm liền đều ăn ở nhà.
Cô đang cùng Hoàng Đào nấu cơm, trong nhà hai bé năm sáu tuổi đến.
Cậu bé gọi Hoàng Đào là “chị”, trong đó đứa lớn hơn một chút lạnh đến mức mặt đỏ bừng, c.ắ.n chữ rõ ràng hỏi: “Chị ơi, tối nay hai đứa em vẫn ngủ cùng bác Năm ạ?”
Hoàng Đào : “Hai đứa thích ngủ với ai thì ngủ với đó.”
Cậu bé nhỏ hơn rụt rè : “Bọn em ngủ với chị.”
“Được, thì ngủ với chị.” Hoàng Đào sảng khoái nhận lời, đưa cho hai đứa mỗi đứa một miếng bánh bột ngô.
Hai đứa trẻ vui vẻ đầu giường đất ăn.
Khương Tích đường nét khuôn mặt hai đứa trẻ chút quen mắt, nghi hoặc hỏi: “Chị Đào Tử, hai đứa trẻ là?”
Hoàng Đào thở dài : “Đây là hai đứa trẻ đáng thương trong thôn chúng , bố ruột bỏ chạy, ruột cũng c.h.ế.t . Không thích, cũng ai giúp đỡ bọn chúng, trong thôn thấy chúng đáng thương, liền cùng nhận nuôi chúng.
Chúng là ăn cơm trăm nhà mà lớn lên, quần áo cũng là quần áo cũ của con cái nhà ai mặc chật, một nhà ở mười ngày, đến lượt nhà ai thì nhà đó lo vấn đề ăn ở cho chúng, bắt đầu từ lúc chúng hai tuổi, đây bây giờ đến lượt nhà chị .
Hai đứa trẻ đặc biệt hiểu chuyện, trong thôn đều thích chúng. Đừng thấy chúng nhỏ , việc gì cũng , thông minh lắm…”
Khương Tích trong lòng giật thót, lập tức hiểu thế của hai đứa trẻ.
Bố bỏ chạy, c.h.ế.t , tuổi tác cũng khớp, đây chẳng là hai đứa em trai cùng cha khác của Khương Chiêu Đệ !
Khương Phong Thu cái đồ vô trách nhiệm , vớt vát lợi lộc gì liền bỏ chạy, Hoàng Quế Chi kéo lê thể bán bất toại đuổi theo ông , kết quả cũng c.h.ế.t.
Hai đứa trẻ nơi nương tựa, cuối cùng vì thế mà trở thành trẻ mồ côi cha .
Giống hệt với phận của bốn chị em cô.
Mấy Nguyên Bảo là may mắn, cô ở đây, sẽ đói rét.
May mà bà con thôn Hắc Sơn đều lương thiện, nuôi nấng hai đứa trẻ , còn hiểu chuyện hơn cả bố ruột của chúng nuôi dạy.
Cô đưa cho hai đứa mỗi đứa một miếng bánh xốp táo đỏ mà Diệp Thần Phi mang đến cho cô.
Hai đứa trẻ còn lễ phép, ngoan ngoãn “cảm ơn”.
Cô sức đề kháng với những đứa trẻ ngoan ngoãn lễ phép, nhưng cũng sấn tới tiếp tục hỏi.
Vốn dĩ chuyện cô là Khương Chiêu Đệ, cũng ai , cô cũng định để khác .
Sau khi học , cô còn gặp Khương Phong Thu ở huyện thành nữa.
Hai chân Khương Phong Thu gãy, đến khả năng tự lo liệu cuộc sống cơ bản cũng , chừng c.h.ế.t ở xó xỉnh nào .
Đáng tiếc để ông c.h.ế.t như quá hời cho ông , chịu trách nhiệm mà còn sinh nhiều con như , hy vọng kiếp ông đầu t.h.a.i thái giám, đừng bao giờ con cái nữa!
Diệp Thần Phi thấy cô tâm sự nặng nề, liền gọi cô một góc hỏi riêng: “Tiểu Tích, em tâm sự gì ?”
“Anh thấy hai đứa trẻ ? Chúng chính là hai đứa con mà bố vô trách nhiệm của em sinh với khác đấy.” Khương Tích cũng giấu .
Chuyện cô cắt đứt quan hệ với Khương Phong Thu, .
Lúc tin tức Hoàng Quế Chi c.h.ế.t, cũng là cho cô .
Diệp Thần Phi gật đầu: “Hai đứa trẻ khá đáng thương. Em đừng buồn, chuyện liên quan đến em, lúc đó em cũng chỉ là một đứa trẻ mà, cũng cắt đứt quan hệ với bố em .”
Khương Tích đăm chiêu: “Em định dính dáng gì đến chúng, chỉ là thấy chúng trong lòng thoải mái, khiến em nhớ một chuyện vui.”
“Đừng nghĩ nữa.” Diệp Thần Phi an ủi, “Bây giờ chúng trong thôn chiếu cố, sẽ sống quá tệ . Hơn nữa ai quan hệ giữa em và hai đứa trẻ , nhất vẫn nên để khác .”