Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 323: Anh Đang Đánh Cược?
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:52:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái gì?”
Hoàng Đào tưởng nhầm, khó tin hỏi một nữa.
Lục Truy hít sâu một , trịnh trọng lặp nữa: “Em nguyện ý gả cho ?”
Hoàng Đào phát một tiếng tự giễu từ trong cổ họng, bản cô cũng hiểu đang ngày ngày lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh. Chuyện tình nguyện từ một phía, thể biến ước mơ thành sự thật. Nói thẳng: “Anh đừng đùa nữa, thích em, em mà.”
Cô định vị bản chuẩn, sẽ cho rằng thật sự cưới .
Đồng thời trong lòng mang theo vài phần mừng thầm, cho dù là đùa cũng khiến cô vui vẻ.
Lục Truy thở dài: “Anh đùa, là thật sự cưới em. Có em đang chê bai ?”
“Không , em chê bai !” Hoàng Đào lúc mới giật nhận thật, “Lời thể hỏi em một nữa ?”
Lục Truy hề tỏ phiền phức, lặp : “Em nguyện ý gả cho ?”
Hoàng Đào xong vui mừng một lúc, là vui mừng từ tận đáy lòng, thật sự ảo giác. Sau đó nhớ đến bố , do dự : “Em… bản em chủ , chuyện hỏi ý kiến bố em.”
Lục Truy chính là đang đợi câu của cô , thẳng: “Vậy hỏi bố em, nếu ông đồng ý, chúng sẽ kết hôn.”
Mặt Hoàng Đào đỏ bừng: “Anh hỏi !”
Lục Truy: “…”
Lục Truy hỏi thật.
Hoàng Ngũ gia hôm qua uống rượu với Diệp Thần Phi sảng khoái, lúc đang khuyên ăn xong bữa trưa hẵng .
Anh vẫn chuyện xảy hôm nay, lo lắng mấy đứa trẻ ở nhà cơm ăn, gì cũng ở .
Khương Tích cũng định cho , đợi chuyện với Hoàng Ngũ gia xong, liền tiễn cửa.
Thỉnh thoảng dặn dò : “Đi đường cẩn thận, đừng quá vội vàng.”
“Được, .” Diệp Thần Phi nhịn bật , “Em mà dặn dò thêm nữa, chắc thành bà lão nếp nhăn mất.”
Khương Tích lườm một cái: “Anh từng thấy bà lão nào thế ?”
“Bà lão xinh , em mau nhà , kẻo lạnh.” Diệp Thần Phi vẫy vẫy tay, “Cách một ngày đến thăm em.”
“Vâng.” Khương Tích cũng vẫy tay với .
Diệp Thần Phi , cô về nhà họ Hoàng.
Vừa đến cửa, thấy Hoàng Ngũ gia và Lục Truy kẻ ngoài.
Vì tò mò, cô lặng lẽ bám theo.
Tình cờ thấy Hoàng Đào cũng theo phía đang chuẩn lén.
Chỉ là cô ở trong tối, Hoàng Đào ở ngoài sáng, còn hai Hoàng Ngũ gia ở góc khuất khuất gió, sẽ phát hiện Hoàng Đào.
Hoàng Ngũ gia lên tiếng : “Cậu tránh xa con gái một chút, bây giờ …”
“Cháu cưới cô .” Lục Truy ngắt lời ông.
Hoàng Ngũ gia: “…”
Đừng Hoàng Ngũ gia kinh ngạc, Khương Tích cũng kinh ngạc!
Làm cũng ngờ Lục Truy cưới Hoàng Đào, quả thực quá cẩu huyết !
Thấy Hoàng Đào hề bất ngờ, mặt còn mang theo niềm vui, cô đoán Lục Truy lẽ bày tỏ tâm ý với Hoàng Đào, nếu Hoàng Đào cũng sẽ bình tĩnh như .
Cô tiếp tục quan sát, mặt Hoàng Ngũ gia đen đến thể đen hơn nữa.
Ngay đó một cú đ.ấ.m giáng thẳng mặt Lục Truy: “Cậu nữa xem, cưới ai?”
Lục Truy dùng bụng ngón tay cái lau vết m.á.u khóe miệng, thẳng Hoàng Ngũ gia : “Cháu cưới con gái bác, Hoàng Đào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-323-anh-dang-danh-cuoc.html.]
Hoàng Đào khá xót xa cho Lục Truy, nhưng thấy dũng như , trong lòng như nở một nụ hoa.
Hoàng Ngũ gia sắp thổ huyết .
Vốn dĩ Lục Truy ý nghĩ đó với con gái, sợ con gái vui, mới để mặc con gái quan tâm .
Hy vọng con gái tự đ.â.m đầu tường sẽ , ngờ tên cũng động tâm tư.
Ông tin một thể đổi nhanh như , bóp cổ hỏi: “Rốt cuộc thế nào!”
Hoàng Đào giật , định hiện , nhớ điều gì, vò vò vạt áo tiếp tục trộm.
Khương Tích cũng khâm phục cô thể giữ bình tĩnh.
Lúc mặt Lục Truy nghẹn đến tím tái, bật thành tiếng.
Dường như Hoàng Ngũ gia càng nổi trận lôi đình, càng hợp ý .
Không nhanh chậm : “Bác cháu gì mà, hoặc là thả cháu , hoặc là để cháu kết hôn với Hoàng Đào!”
Hoàng Ngũ gia đẩy , trở tay cho một cái tát.
“Cậu chẳng qua là rời khỏi đây, mới bày nhiều chuyện như !”
“, cháu chính là rời khỏi đây, mơ cũng rời khỏi đây!” Lục Truy lời thật lòng, “Các cho cháu rời ? Các cho cháu rời ! Nếu các cho cháu rời , cháu sẽ cưới con gái bác!”
Hoàng Ngũ gia “Bốp” một tiếng tung một cú đá, Lục Truy ngã nhào xuống nền tuyết, lăn một vòng.
Vốn dĩ còn tưởng Lục Truy thật lòng cầu hôn , Hoàng Đào từ góc khuất bước , vẻ mặt thất vọng về phía Lục Truy: “Thanh niên tri thức Lục, vì ép bố đưa mới cưới ?”
Lục Truy sững : “Sao em ở đây?”
“Anh , vì ép bố đưa mới cưới ?” Hoàng Đào đau lòng vô cùng, “Anh đang đ.á.n.h cược đúng ? Anh đang đ.á.n.h cược bố sẽ gả cho , ngay từ đầu vì cưới , mà là vì rời !”
Khương Tích với tư cách là ngoài cuộc, đối với sự giác ngộ muộn màng của Hoàng Đào cảm thấy an ủi, bây giờ thể rõ tâm tư của Lục Truy vẫn muộn, còn hơn là ôm ấp ảo tưởng thực tế.
Lục Truy phủ nhận lời của Hoàng Đào, bảo lập tức thừa nhận, nên lời.
Hoàng Đào quá , đến mức khiến .
Cô gái giống Thiện Đan Đan, chất phác lương thiện, nếu trong lòng , chắc chắn sẽ động lòng với cô .
trái tim chỉ một, trao , thì thu nữa.
Hoàng Ngũ gia đá một cước: “Nói chứ, giỏi lắm !”
“Bố, bố đừng đ.á.n.h nữa.”
Hoàng Đào kéo ông , để ông đá cước thứ hai!
Nhìn Lục Truy chật vật, vẻ mặt xót xa : “Anh ngốc , né?”
“Em đừng quản, để bác đ.á.n.h!” Lục Truy dám mắt cô , cả sắp rã rời !
Hoàng Ngũ gia trầm giọng : “Đào Tử, con tránh ! Bố sẽ để con gả cho , con cũng thấy là thế nào , tránh xa . Bao nhiêu trai , ai mà chẳng hơn , mà còn dám lừa gạt tình cảm của con, bố sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t !”
Lời của ông lọt qua tai Hoàng Đào, cô đỏ hoe mắt hỏi Lục Truy: “Anh trả lời chứ, như em ?”
Lục Truy ho khan hai tiếng lồm cồm bò dậy từ đất, ôm n.g.ự.c yếu ớt : “Đào Tử, thật lòng cưới em, nhưng càng rời khỏi đây hơn!”
Đến bây giờ vẫn cưới cô , Khương Tích sắp phân biệt thật sự cưới giả vờ cưới nữa !
Không thể , vận đào hoa của khá .
Có một cô gái như Hoàng Đào thật lòng thích !
Hoàng Đào quệt nước mắt, ôm cánh tay Hoàng Ngũ gia : “Bố, bố nghĩ cách thả !”
“Đào Tử, con hồ đồ cái gì !” Hoàng Ngũ gia tức giận , “Con đều là thế nào còn giúp , ngốc ?”
Hoàng Đào nghẹn ngào: “Bố, bố con ngốc cũng , hồ đồ cũng xong, con đều nhận hết! Sau bố bảo con gả cho ai con sẽ gả cho đó, con đều bố, bố thả ! Anh thê t.h.ả.m thế , đừng hành hạ nữa, thuộc về nơi , hãy để !”