Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 322: Khương Tích Nổi Đóa
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:52:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khương Tích, cô qua đây…”
Chát──
Thiện Đan Đan dứt lời, Khương Tích giáng cho cô một cái tát!
“Cô điên , đ.á.n.h ?” Khương Tích trong ấn tượng của Thiện Đan Đan luôn ôn hòa, bao giờ kiêu ngạo hung hăng như .
Chát──
Khương Tích tát cô thêm một cái.
“Thiện Đan Đan, chân cô tìm cứu cô, chân đến mặt thầy giáo và bạn học của để bịa đặt về , đ.á.n.h cô còn là nhẹ đấy!”
Thiện Đan Đan thấy thầy giáo và các bạn học của cô bám sát theo đều qua đây, ôm mặt tủi giải thích: “ bịa đặt về cô, là để thầy giáo và bạn học của cô giúp đỡ cô, tránh để cô lưu lạc đến bước đường như bây giờ, cô điều còn đ.á.n.h ! Biết cô bây giờ trở nên ngang ngược càn rỡ như , chẳng thèm suy nghĩ cho cô!”
“Giúp đỡ ? Vậy còn nên cảm ơn cô ?” Khương Tích lạnh một tiếng, “Nếu ngay thẳng, nếu thầy giáo của nguyện ý tin tưởng , bây giờ chẳng cô hại c.h.ế.t !”
Thiện Đan Đan ngờ thầy giáo sẽ cho cô cơ hội giải thích, lúc đó thấy Diệp Thần Phi đối xử với cô như , cô tức điên lên.
Ngụy biện : “ là cho cô, cô học thì cứ học, lôi lôi kéo kéo với một đàn ông to xác thì thể thống gì! Qua thời điểm sẽ còn thời điểm nữa, cô ngưỡng mộ cuộc sống trong trường học của các đến mức nào.”
Thầy giáo và các bạn học thấy cô lóc, cán cân trong lòng bất giác đều nghiêng về phía cô .
Hơn nữa câu nào cô cũng là đang khuyên Khương Tích học hành cho , khó khiến tin lời cô .
Ngược Khương Tích quá hiểu chuyện, cũng là lòng .
Thậm chí còn , ruồi bâu quả trứng lành, lửa khói.
Lôi lôi kéo kéo với đàn ông to xác vốn dĩ đúng, bây giờ xông lên đ.á.n.h càng .
Khương Tích ngờ Thiện Đan Đan chịu khổ chịu nạn lâu như còn rèn luyện kỹ năng diễn xuất, nếu rõ gốc gác của cô , suýt chút nữa cô cũng tưởng đ.á.n.h nhầm .
Khoanh tay : “Vậy cô chi tiết xem lôi lôi kéo kéo với đàn ông to xác như thế nào?”
Thiện Đan Đan do dự: “Chuyện … chuyện lắm ?”
“Có gì mà , cô đều kể với họ một , kể chi tiết một nữa !” Khương Tích cũng cứng rắn nữa, trong lời mang theo sự khích lệ.
Các bạn học cũng đều khuyến khích cô .
Thiện Đan Đan ấp úng nửa ngày mới : “Anh ôm cô, còn tặng đồ cho cô.”
Mọi : (꒪ȏ꒪)?
Khương Tích giận mà còn : “Ôm thế nào, ôm ở , cô cụ thể chút , lúc đó còn ai nữa?”
Thiện Đan Đan c.ắ.n răng: “Ở sân nhà Hoàng Ngũ gia, Hoàng Đào và nữ sinh cũng ở đó, cô liền nhào lòng !”
Khương Tích chỉ Thạch Nhan: “Cô là ?”
“, chính là cô .” Thiện Đan Đan mắt chớp, nhân lúc đang tin tưởng, tiếp tục mở mắt mò.
Thạch Nhan khẩy: “Cô đến để tấu hài ! Khương Tích chỉ nhận một cái bánh nướng từ tay , đến chỗ cô thành ôm ôm ấp ấp ? Cô mù thọt mắt !”
“Chắc chắn là hai quan hệ , cô mới giúp cô !” Thiện Đan Đan c.ắ.n môi , một mực c.ắ.n răng Thạch Nhan thiên vị Khương Tích.
Khương Tích thẳng: “Vậy thì gọi cả Hoàng Đào đến đây , hôm nay sự việc xảy đột ngột cô thể chị thông đồng với chúng chứ?”
Thiện Đan Đan khựng : “Cô sống ở nhà cô , cô giúp cô cũng khả năng!”
“Cái gì cũng để cô hết , cô chẳng qua là gán ghép cho chuyện đắn, hủy hoại danh tiếng của !” Khương Tích trực tiếp vạch trần cô , “Những bạn học và thầy giáo của kẻ ngốc, để mặc cô hươu vượn !
Cô cũng cần mở miệng là đàn ông to xác, đàn ông to xác đó bây giờ là vị hôn phu của , chúng đính hôn !”
Thiện Đan Đan: “(゚ロ゚)”
Các bạn học khác: (´・ω・`)?
Khương Tích bổ sung: “Anh cố ý đến thăm , chuyện cô chặn đường giữa chừng, đều với ! Cô là thanh niên tri thức, ơn đừng sỉ nhục danh xưng thanh niên tri thức ! Hãy nghĩ xem tại cô đến thôn Hắc Sơn, tại khiến chỗ nào cũng chán ghét!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-322-khuong-tich-noi-doa.html.]
Cô cũng là con gái, sự rụt rè cần thì ! Đừng hết đến khác thách thức giới hạn của khác, những chuyện khác , nghĩa là so đo.
Lần cô trộm chìa khóa của , nhân lúc nhà ngủ trong phòng , cũng với . cô mưu đồ gì, nhưng cảnh cáo cô, cô đừng giở trò nữa, nếu sẽ tha cho cô !”
Thiện Đan Đan c.h.ế.t sững!
Căn bản từng nghĩ Diệp Thần Phi sẽ đính hôn, càng ngờ Diệp Thần Phi sẽ đính hôn với Khương Tích.
Khương Tích phía gì, cô rõ, cũng lọt.
Hoặc thể , cô luôn tin tưởng giấc mơ của .
Trong mơ Diệp Thần Phi rõ ràng vì cô mà cả đời cưới ai, cô hiểu nổi, Diệp Thần Phi đính hôn với một con quỷ đoản mệnh!
Nhìn Khương Tích sắc mặt hồng hào, cô sắp phát điên !
Trong mơ căn bản tên Khương Tích !
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ?
Biểu cảm của cô đổi liên tục, ngược càng chứng thực những lời chỉ trích của Khương Tích, khiến tin tưởng nghi ngờ.
Đặc biệt là những nghi hoặc trong lòng cũng nhờ mà giải đáp.
Thiện Đan Đan rõ ràng là thanh niên tri thức, sống bằng cả dân địa phương, điều rõ ràng hợp lẽ thường.
May mà Khương Tích nhắc nhở, nếu họ còn vì chuyện mà sợ hãi việc xuống nông thôn.
Không khỏi một trận thổn thức.
Thiện Đan Đan còn lọt lời của khác, đầu sắp nổ tung !
Lặp lặp hỏi: “Rốt cuộc cô từ chui , cô đính hôn với ?”
Khương Tích mượn lời của trưởng thôn : “Thầy ơi, xem hôm nay cô uống t.h.u.ố.c, nếu sẽ những lời hồ đồ !”
Thầy giáo cảm thấy tinh thần của Thiện Đan Đan cũng chút vấn đề, bây giờ càng gần như điên cuồng, để bảo vệ các bạn học, liền cho giải tán .
Thạch Nhan khoác tay Khương Tích, nửa bước rời.
Sợ Thiện Đan Đan lên cơn điên tấn công cô.
Cũng chính vì , ngược suy xét kỹ chuyện Khương Tích đính hôn.
Khương Tích xa , vẫn thấy tiếng la hét khản đặc của Thiện Đan Đan.
Thiện Đan Đan đập phá loạn xạ trong phòng, trong phòng vốn dĩ chẳng mấy đồ dùng , bây giờ trông càng thêm thiếu thốn.
Còn Lục Truy sống ở phòng bên cạnh, chỉ lặng lẽ dựa tường, từ đầu đến cuối lộ diện, giúp cô , cũng giúp Khương Tích.
Dường như chuyện đều liên quan đến .
Anh mệt mỏi , trong mắt đầy toan tính đều là vì bản .
Chỉ là hiểu, Thiện Đan Đan thấy Khương Tích và Diệp Thần Phi đính hôn kích động như !
Theo đuổi lâu như , vì đàn ông khác mà kích động, khiến nghĩ .
Đang lúc ngẩn ngơ, Hoàng Đào bưng cơm canh nóng hổi bước tới.
“Thanh niên tri thức Lục, mau ăn cơm lúc còn nóng.”
Lục Truy hồn, bưng cơm, mà nắm lấy bàn tay lạnh cóng đỏ ửng của Hoàng Đào.
“Đào Tử, em thích đúng ?”
Hoàng Đào tuy từng thích , nhưng lời cử chỉ đều đang cho , cô thích .
Nghe hỏi , hổ gật gật đầu.
Lục Truy như đưa một quyết định trọng đại nào đó, chằm chằm khuôn mặt xinh của Hoàng Đào hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng: “Em nguyện ý gả cho ?”