Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 320: Cô Có Bệnh À!?
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:52:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu Diệp Thần Phi đầy dấu chấm hỏi, cảm thấy khuôn mặt vô cùng xa lạ.
Nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhớ !
Đây chính là cô gái cạy cửa nhà , ngủ giường đất nhà , cụ thể tên là gì thì chẳng chút ấn tượng nào.
Nhớ cảnh cô nghênh ngang ngủ giường đất của , lập tức sầm mặt .
“Cô bệnh !”
“Sao , em sắp ốm c.h.ế.t đây!” Thiện Đan Đan thấy thì mừng rỡ, để ý đến giọng điệu mấy thiện của , còn tưởng cô ốm nên cố ý đến tìm.
Diệp Thần Phi nhíu mày: “Có bệnh thì uống t.h.u.ố.c, đừng lảng vảng bên ngoài!”
“Diệp Thần Phi, vẫn quan tâm em mà!” Thiện Đan Đan cảm thấy và Lục Truy coi như đến hồi kết, trong lúc tuyệt vọng nhất gặp Diệp Thần Phi, cũng coi như mang đến một tia sáng cho cuộc đời tăm tối của cô .
Diệp Thần Phi: “…”
Diệp Thần Phi mờ mịt hiểu gì.
Chẳng quan tâm cô ở điểm nào, rõ ràng câu nào cũng đang mắng cô !
Tuy mắng khá uyển chuyển, nhưng cũng đến mức chứ!
Thầm nghĩ chẳng lẽ cô gái thật sự là kẻ ngốc?
Thôi bỏ , một thằng đàn ông như thể so đo với một kẻ ngốc !
Huống hồ trong lòng đang ở ngay phía , bước vài bước là tới .
Không thèm để ý đến cô nữa, vòng qua cô tiến lên phía .
Thiện Đan Đan túm c.h.ặ.t lấy : “Diệp Thần Phi đừng , mang theo bánh nướng ?”
“Liên quan gì đến cô, buông tay!” Diệp Thần Phi rút rút cánh tay, nhưng rút , chẳng sức cô lớn thế!
Thiện Đan Đan bĩu môi: “Em buông! Diệp Thần Phi em đói , cho em ăn bánh nướng của !”
Diệp Thần Phi mà nổi hết da gà, dùng sức đẩy mạnh cô .
“Đừng gọi tên , với cô! Còn nữa, tránh xa , nếu nắm đ.ấ.m của phân biệt nam nữ !”
Thiện Đan Đan: “…”
Thiện Đan Đan ngã nhào xuống nền tuyết, Diệp Thần Phi thèm ngoảnh đầu mà bỏ , tức giận đạp chân loạn xạ.
Không cam lòng dùng sức hét lớn: “Diệp Thần Phi──”
Diệp Thần Phi đầu , ngược Khương Tích đang chơi đùa vui vẻ thấy tiếng động liền về phía , rõ đến là Diệp Thần Phi, cô vui mừng chạy tới.
Nắm tuyết của Hoàng Đào và Thạch Nhan ném trượt, trơ mắt chạy xa!
Diệp Thần Phi bước nhanh vài bước, chỉ sợ cô trượt ngã tuyết.
May mà cô bình an vô sự mặt .
Anh phủi phủi tuyết đầu cô, hỏi: “Bất ngờ ?”
“Bất ngờ.” Khương Tích thật sự bất ngờ, “Sao em ở đây?”
“Chú Năm cho . Anh còn cố ý mua bánh nướng, chỉ là còn nóng lắm nữa.” Diệp Thần Phi lấy từ trong n.g.ự.c một gói giấy bọc kín mít, gói giấy vẫn còn vương chút ấm.
Tất nhiên, là nhiệt độ cơ thể của cũng ngoa.
Khương Tích gì cho , trong lòng tràn đầy cảm động.
Đây đúng là chiếc bánh nướng tình yêu.
Quay đầu Hoàng Đào và Thạch Nhan đang mang vẻ mặt hóng hớt, cô : “Bên ngoài lạnh lắm, chúng nhà chuyện !”
“Được.” Diệp Thần Phi theo cô, “Khi nào các em về trường?”
“Chưa nữa!” Khương Tích ngoái đầu Thiện Đan Đan đang ngã nền tuyết, coi như thấy.
Thế nhưng Thiện Đan Đan cam lòng, nhất là khi thấy hai họ mật như , trong lòng như hàng ngàn cây kim đ.â.m .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-320-co-co-benh-a.html.]
Điều còn khiến cô khó chịu hơn cả việc theo đuổi Lục Truy.
hướng họ là nhà Hoàng Ngũ gia, cô căn bản dám qua đó.
Chỉ đành hận thù hai họ ngày càng xa.
Hoàng Đào và Thạch Nhan hai họ đính hôn, cũng phiền họ, để cho hai đủ gian riêng tư.
Khương Tích nướng bánh bếp lửa, chia một nửa cho : “Anh cũng ăn .”
“Anh ăn , em ăn .” Diệp Thần Phi nỡ ăn thêm một miếng nào, nhường hết cho cô.
Cô ngốc, đương nhiên mỗi đồ ăn ngon đều nỡ ăn, liền nhét mạnh tay .
“Bắt buộc ăn, ăn hết .”
Diệp Thần Phi nhếch khóe môi: “Được, ăn.”
Hai ăn bánh nướng, trò chuyện.
Anh cũng kể chuyện nãy gặp Thiện Đan Đan, và chắc chắn cô là một đàn bà điên.
Thậm chí còn lo lắng : “Sau em tránh xa cô một chút, lỡ cô lên cơn điên thể em thương đấy!”
Khương Tích ngoan ngoãn gật đầu: “Anh đúng, cô thể sẽ phát điên thật đấy!”
Nhìn thấy cô và Diệp Thần Phi ở bên , phát điên mới lạ.
Giác quan thứ sáu của phụ nữ luôn nhạy bén.
Đối với tâm lý của Thiện Đan Đan, cô cũng hiểu bảy tám phần.
Nói trắng , tính chiếm hữu với tư cách là nhân vật chính của Thiện Đan Đan mạnh hơn bình thường nhiều.
Có giấc mơ mấy trọn vẹn , trong tiềm thức chắc chắn cho rằng, Diệp Thần Phi đáng lẽ vì cô mà cả đời cưới ai.
Diệp Thần Phi suy nghĩ một chút vẫn yên tâm: “Hay là với chú Năm một tiếng, cũng ở đây. Đợi các em , mới .”
“Anh cứ về , Nguyên Bảo mấy đứa ở nhà em cũng yên tâm. Có nhiều bạn học ở đây như , chú Năm và chị Đào Tử, cô dám gì em .” Khương Tích cũng mong ở , tuyết dày thế , về về chắc chắn trời sẽ tối mịt.
nghĩ đến việc ở đây, các em trai em gái ai chăm sóc.
Chuyện ăn uống học cần lo cho chúng, chỉ sợ nhỡ ngoài đồng hoang thú dữ xuất hiện, mấy đứa trẻ đối phó nổi.
Diệp Thần Phi hiểu việc ở là thực tế, : “Vậy cách một ngày đến thăm em.”
“Chạy chạy cũng mệt lắm, hai ngày nữa bọn em cũng .” Khương Tích giơ nắm đ.ấ.m lên, “Anh yên tâm, em cũng cục bột mặc nắn bóp , ai dám bắt nạt em, em sẽ đ.ấ.m cho mỗi đứa một phát!”
Diệp Thần Phi véo véo mũi cô: “Nắm đ.ấ.m của em mềm xèo thế thì đ.á.n.h ai chứ! Lát nữa chú Năm về, sẽ với chú một tiếng, nhờ chú trông chừng phụ nữ cẩn thận một chút.”
“Cũng . Anh mau ăn bánh , nguội hết .” Khương Tích giục , bản cũng bắt đầu ăn.
Diệp Thần Phi chỉ mang theo một hai cái, mà mang theo khá nhiều.
Phòng hờ cô ở cùng các bạn học, cũng phần của các bạn!
Để cô tạo mối quan hệ với .
Ngoài còn mang theo một tấm da thú loại , coi như quà cảm tạ Hoàng Ngũ gia cho bọn họ ở nhờ.
Hoàng Ngũ gia chỉ vì coi trọng tình nghĩa với Đường Kính Nghiêu, mà cũng thật lòng tán thưởng Diệp Thần Phi, cộng thêm đến đây chỉ đếm đầu ngón tay, liền bảo Hoàng Đào mua rượu, xào vài món ngon.
Nếu hai đứa trẻ duyên phận, sớm trở thành bố vợ của , trong thâm tâm thậm chí còn coi như nửa đứa con trai.
Cứ liên tục khuyên uống thêm chút nữa, dường như uống thêm là nể mặt.
Anh ở phòng uống rượu, phòng bên Khương Tích đang c.ắ.n hạt dưa.
Thạch Nhan c.ắ.n một miếng bánh nướng, nhiều chuyện : “Khương Tích, bây giờ tớ mới hiểu tại đính hôn sớm như , đối tượng của thật sự trai chu đáo.”
“Mau ăn bánh nướng của !” Nụ khóe môi Khương Tích giấu cũng giấu , “Sau cũng tìm một đối tượng trai chu đáo nhé.”
Thạch Nhan vẻ mặt đầy khao khát: “Mượn lời chúc của , đừng tớ quá mất hứng là .”
Khương Tích bật : “Cậu đúng là ba câu rời chuyện ăn uống!”