Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 317: Lại Ngủ Trọ Ở Thôn Hắc Sơn

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:52:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Để dấu vết, chẳng là để sẹo ?

 

Khương Tích hiểu là như .

 

Tuy là con trai, nhưng mang đầy sẹo cũng đẽ gì.

 

mắt lúc tính toán xem sẹo , vấn đề gì lớn khác .

 

Sau khi Tiểu Thạch Đầu hạ sốt, cô đưa bé về nhà.

 

Trạng thái tinh thần của bé vì sốt nên còn như , chống cằm đầu giường sưởi ngẩn ngơ.

 

Khương Tích hỏi: “Muốn ăn gì nào? Chị cho em.”

 

Tiểu Thạch Đầu lắc đầu: “Em ăn gì cả.”

 

“Bánh trứng hấp em ăn ?” Mễ Bảo chen mồm , “Không em thích ăn bánh trứng hấp nhất ?”

 

Mạch Miêu vạch trần : “Là thích ăn bánh trứng hấp thì !”

 

Mễ Bảo cãi : “Anh thích ăn thịt, Tiểu Thạch Đầu thích ăn bánh trứng hấp.”

 

“Hai đứa ngoài chơi , để Tiểu Thạch Đầu yên tĩnh một lát.” Khương Tích đuổi hai đứa ngoài.

 

Nguyên Bảo lớn hơn vài tuổi, khá hiểu chuyện, ồn ào như hai đứa .

 

“Tiểu Thạch Đầu, em ăn gì cứ với chị nhé, ăn chút đồ , bệnh mới mau khỏi.”

 

Tiểu Thạch Đầu lắc đầu: “Em ăn gì!”

 

“Nguyên Bảo em trông Tiểu Thạch Đầu nhé, chị ngoài một lát.” Khương Tích dặn dò xong đợi Nguyên Bảo trả lời ngoài.

 

Một lát mang về một hộp đào ngâm.

 

Khương Tích bóc hết nhãn mác bên ngoài, đây cũng là hộp thiếc, mấy đứa trẻ đầu tiên thấy nên đều để ý.

 

Điều chúng để ý là ăn đào ngâm.

 

bây giờ là Tiểu Thạch Đầu đang ốm, đều nhường Tiểu Thạch Đầu ăn .

 

Tiểu Thạch Đầu là một đứa trẻ hiểu chuyện, ăn hai miếng ăn nữa, để dành hết cho các chị.

 

Mạch Miêu ba đứa đều may mắn chia một miếng đào.

 

Sau đó Tiểu Thạch Đầu sốt nữa, chỉ là bọng nước do dị ứng nhanh khỏi như .

 

Diệp Thần Phi theo Tôn Chí Dũng thợ mộc một ngày, về mới chuyện Tiểu Thạch Đầu dị ứng.

 

Không từ kinh giới tác dụng, đặc biệt hái một ít.

 

Phải cũng coi như là yêu ai yêu cả đường , lúc về đến nhà thì trời tối đen như mực.

 

May mà công sức của uổng phí, Tiểu Thạch Đầu dùng xong thật sự ngứa nữa.

 

Cộng thêm Khương Tích tận tình chăm sóc, ba năm ngày là khỏi.

 

Chỉ là bọng nước thật sự để dấu vết.

 

Khương Tích lấy nước suối nước nóng từ trong Không gian , cho Tiểu Thạch Đầu ngâm liên tục một thời gian, những dấu vết cũng biến mất.

 

Sau khi thu, Diệp Thần Phi bắt đầu dẫn Nguyên Bảo núi, chuẩn chút lương thực khi tuyết rơi phong tỏa núi.

 

Các loại nấm mốc và thú rừng như gà rừng, thỏ rừng đều từ chối.

 

Khương Tích cũng bắt đầu đổi thực đơn nấu nướng.

 

Cuộc sống trôi qua vô cùng thoải mái.

 

Thời đại nếu thiếu ăn thiếu mặc, cũng cần thiết tích trữ quá nhiều tiền.

 

Cuộc sống của đều xêm xêm , mang theo niềm vui đặc trưng của thời đại .

 

Bữa còn bánh ngô để ăn là vui .

 

chỉ hạnh phúc của cao.

 

Đặc biệt là những đứa trẻ vô lo vô nghĩ, ngay cả học cũng cần , thể vui !

 

Nguyên Bảo theo Diệp Thần Phi lên núi săn, xuống sông bắt cá, những việc ở độ tuổi thể thể đều qua một lượt.

 

Khiến Mễ Bảo, Mạch Miêu và Tiểu Thạch Đầu ba đứa răng đều rụng vô cùng ghen tị!

 

Hehe…

 

Bọn chúng cũng đang ở độ tuổi rụng răng mà!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-317-lai-ngu-tro-o-thon-hac-son.html.]

Vì vấn đề tuổi tác, hành động của chúng hạn chế nhiều.

 

niềm vui hề ít hơn khác một phân, còn nhiều chuyện mà bạn bè đồng trang lứa tưởng tượng nổi.

 

Điều đúng ý Mễ Bảo, Mễ Bảo vốn thích học, chỉ thích chạy nhảy khắp nơi chơi đùa.

 

Với kinh nghiệm sống ít ỏi của , bé tưởng rằng cả đời đều thể chơi đùa như , ngờ trường học khôi phục lớp học!

 

Người học chỉ một bé, đều học !

 

Khương Tích nhận thông báo, sắp xếp thỏa cho các em ở nhà, cũng đến trường báo danh!

 

Học sinh ít nhiều, nhiều bạn học cô thậm chí gọi tên, thì còn cơ hội gặp .

 

Giáo viên giảng bài cũng cẩn trọng, còn sự sinh động như ngày xưa.

 

Một bộ phận phụ của các bạn học điều cải tạo, các bạn cũng đối mặt với cảnh xuống nông thôn, lòng hoang mang.

 

thích bầu khí học tập , nhưng cũng cúp học nữa.

 

Nhớ trong kịch bản , lúc đó trường học còn kịp phát bằng nghiệp khóa 69, học sinh bắt đầu lên núi xuống nông thôn, rơi đúng khóa của cô.

 

Trường cấp ba huyện thành vẫn chủ yếu là học sinh thành phố, những hộ khẩu nông thôn như các cô cũng trở về nguyên quán.

 

Khôi phục lớp học chỉ là hình thức.

 

Các em thể tự chăm sóc bản , Diệp Thần Phi cũng thể giúp đỡ, nên cô chọn ở nội trú.

 

Thời thế nay khác xưa, trong một tháng chỉ học nửa tháng, thời gian còn là dùng để học nông, học công, học binh.

 

Sở dĩ cô chọn ở nội trú, còn một nguyên nhân nữa, đó là cảm nhận thời đại khác biệt , bắt kịp thời đại, cũng uổng công cô bắt kịp cơ hội .

 

Có lấy bằng nghiệp là chuyện phụ!

 

Việc học căng thẳng, học nông chính là nhà trường sẽ tổ chức cho đến các thôn làng tham gia lao động tập thể.

 

Mệt để sang một bên, thật sự thể thúc đẩy tình bạn giữa các bạn học.

 

Cô cũng kết giao hai bạn .

 

Đây , đến thời gian học nông .

 

Khác với ngôi làng đến, bản và mấy bạn học phân công đến thôn Hắc Sơn, học cách nuôi lợn từ bà con thôn Hắc Sơn.

 

Học nuôi lợn cô ý kiến, chỉ là việc chạm mặt Lục Truy và Thiện Đan Đan là điều khó tránh khỏi.

 

Và đúng như cô nghĩ, đến điểm nuôi lợn của thôn Hắc Sơn, chạm trán ngay Lục Truy.

 

Lúc còn vẻ hăng hái như hồi ở hậu cần, đen , cũng gầy , rõ ràng mới ngoài hai mươi, chẳng còn tinh thần như xưa!

 

Vừa mới một trận tuyết rơi, chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng.

 

Tuy mường tượng sống t.h.ả.m, nhưng ngờ t.h.ả.m đến mức , trong lòng chút thoải mái.

 

Giả vờ quen là điều thể, định mở miệng, Lục Truy phản ứng tự chạy mất!

 

Rõ ràng là nhận cô, cũng cô nhận .

 

Người bạn mới quen kiêm bạn học Thạch Nhan vỗ vỗ vai cô: “Nhìn gì thế Khương Tích, quen đó ?”

 

Khương Tích “ồ” một tiếng: “Trông quen quen.”

 

“Bọn họ đều qua đó , chúng cũng mau thôi!” Thạch Nhan kéo cô đuổi theo giáo viên và các bạn học khác.

 

Cô ngoái một cái, còn thấy bóng dáng Lục Truy nữa.

 

Học tập chuyện một hai ngày, buổi tối các cô đều ở đây.

 

Có mấy ở nhà trưởng thôn, mấy ở nhà bà con.

 

Cô quen Hoàng Ngũ gia, nên cùng Thạch Nhan ở nhà Hoàng Ngũ gia.

 

Con gái Hoàng Ngũ gia là Hoàng Đào là một nhiệt tình, sắp xếp phòng ốc cho các cô xong, còn chuẩn sẵn mì nước nóng hổi cho các cô.

 

Đợi các cô bắt đầu ăn cơm, Hoàng Đào bưng một bát cơm ngoài.

 

Hoàng Ngũ gia gọi cô : “Quay , mang cơm cho !”

 

“Bố, hôm nay cả ngày ăn gì , bố thể để c.h.ế.t đói chứ!” Giọng Hoàng Đào dịu dàng, nũng, mang theo chút oán trách.

 

Không đợi Hoàng Ngũ gia thêm, bưng cơm ngoài.

 

Khương Tích nhớ Hoàng Ngũ gia từng , nhà họ luôn chỉ ông và con gái nương tựa , nghi hoặc hỏi: “Ngũ thúc, trong nhà còn họ hàng ở đây ạ?”

 

“Không .” Hoàng Ngũ gia thở dài, “Con bé là mang cơm cho cái thanh niên tri thức đó!”

 

 

Loading...