Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 316: Thật Muốn Cứ Ôm Em Như Thế Này Mãi
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:52:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chân thực, quá chân thực .”
Diệp Thần Phi lập tức còn hoảng hốt nữa, dùng sức bế bổng cô lên.
Khương Tích bất ngờ hẫng chân, kêu lên: “Mau thả em xuống, cẩn thận mấy đứa nó thấy.”
Diệp Thần Phi chắc chắn : “Bọn nó sẽ .”
Khương Tích về phía cửa, mấy đứa trẻ quả thực ý định , chúng thấy là .
Bình thường đều là cô ngước , bây giờ bế lên, cuối cùng cô cũng thể dùng tư thế từ cao xuống .
Đáng tiếc trời quá tối, chỉ thấy đôi mắt sáng lấp lánh trong đêm.
Cũng đôi mắt của mọc kiểu gì, trong bóng tối mà cũng thâm tình đến .
Nhìn đến mức cô cũng thấy ngại ngùng.
Khóe môi cô nở một nụ ngọt ngào: “Anh định cứ ôm em thế mãi chứ?”
“Thật cứ ôm em như thế mãi.” Chóp mũi Diệp Thần Phi vô tình ngửi thấy mùi hương cơ thể thoang thoảng cô, thở bất giác trở nên nặng nề.
Khương Tích tinh nghịch gõ nhẹ lên trán : “Được , còn nhiều cơ hội mà.”
Diệp Thần Phi giống như đang ôm một con b.úp bê cỡ bự: “Vậy bế em đến cửa.”
“Vâng.” Khương Tích vòng tay ôm cổ , vững, nhưng vẫn sợ đột nhiên vấp ngã.
Đến cửa vẫn chút nỡ thả cô xuống, ôm thêm vài phút nữa.
Khương Tích véo véo tai : “Đến nhà !”
Diệp Thần Phi hất hất cằm: “Vậy em hôn một cái , hôn một cái thả em xuống.”
Chụt──
Khương Tích cũng vặn vẹo, hào phóng hôn một cái.
Kết quả tên lời giữ lấy lời, môi cô kịp rời , sâu thêm nụ hôn .
Đêm nay đêm tân hôn, nhưng hơn cả tiểu biệt.
Hai môi răng quấn quýt lâu mới tách .
Không buông tha cho cô, mà là buông tha cho chính .
Nhìn cô nhà , mới trở về nhà bên cạnh.
Khương Tích kinh nghiệm, tiên dùng đá viên chườm lên đôi môi sưng đỏ.
May mà mấy đứa trẻ đều ngủ.
Sáng hôm ngủ dậy, miệng cô còn dấu vết sưng đỏ, nhưng cô để ý, cổ một quả dâu tây.
Lần Mạch Miêu tinh mắt thấy.
Mạch Miêu cần cô giải thích, tự động quy quả dâu tây là do muỗi đốt, còn lấy một lá cảnh thiên bát bảo giảm ngứa đưa cho cô.
“Chị ơi, mau dùng lá xát xát , cổ chị chắc ngứa lắm nhỉ?”
Khương Tích sờ sờ cổ, vội vàng soi gương.
Lập tức nhớ , đây là do tối qua Diệp Thần Phi hôn đến cuối cùng tình khó tự kiềm chế để cổ cô.
Cô còn hề chú ý!
Sớm , lấy kem che khuyết điểm che .
Còn giả vờ như những chỗ khác cũng ngứa, gãi gãi : “Muỗi nhiều quá, đúng là phòng thắng phòng!”
Tiểu Thạch Đầu ở bên cạnh xắn tay áo lên: “Chị ơi, em cũng nhiều lắm , đều là muỗi đốt ạ?”
Khương Tích thử, đây muỗi đốt, là dị ứng.
Không chỉ cánh tay , chân bụng cũng .
Những nốt đỏ chân bây giờ biến thành bọng nước trong suốt to đùng.
Lập tức đạp xe chở bé đến trạm xá.
Sáng nay Diệp Thần Phi việc ngoài sớm, nhà.
Nếu chắc chắn sẽ đưa họ .
Khương Tích từng dùng xe đạp gióng ngang chở , nhưng việc gấp tòng quyền, cũng lo nhiều như .
Tiểu Thạch Đầu gióng ngang hề sợ hãi chút nào, bé tin tưởng nhất chính là chị gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-316-that-muon-cu-om-em-nhu-the-nay-mai.html.]
Thấy chị gái lo lắng như còn an ủi cô: “Chị ơi, chị đạp chậm thôi, em .”
Khương Tích giảm tốc độ: “Hôm qua hình như cũng ăn thứ gì đặc biệt, dị ứng nhỉ? Tiểu Thạch Đầu, em cho chị , hôm qua em ăn những gì?”
Tiểu Thạch Đầu nghĩ ngợi: “Em ăn thịt, ăn trứng, còn ăn rau, ăn gì, em ăn nấy, cũng ăn thứ gì đặc biệt ạ!”
“Vậy thì kỳ lạ thật!” Khương Tích vấn đề ở .
Những thứ thỉnh thoảng cũng ăn một , căn bản thứ nào thể bé dị ứng.
Tiểu Thạch Đầu còn nhỏ, càng dị ứng với cái gì.
Bình thường nếu dị ứng, đều là nổi mề đay, ngứa.
Tiểu Thạch Đầu dị ứng nổi bọng nước!
Bọng nước chắc chắn thủy đậu, cũng tất cả các nốt mẩn đều biến thành bọng nước, cô bao nhiêu sách y cũng từng thấy trường hợp .
May mà tinh thần Tiểu Thạch Đầu vẫn , nếu …
Cô bóp phanh: “Tiểu Thạch Đầu em cho chị xem nào?”
Tiểu Thạch Đầu đầu , môi từ lúc nào sưng vù như xúc xích, mắt cũng sưng húp gần như mở .
Thảo nào giọng bé khang khác.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, sờ thử còn sốt.
Vội vàng tăng tốc độ.
Tiểu Thạch Đầu thấy mặt , chỉ cảm thấy miệng và mắt khó chịu.
Chỉ trong một thời gian ngắn mà thành thế , chắc do nguyên nhân ăn uống.
Sáng ngủ dậy họ còn ăn sáng mà!
Chỉ là mấy đứa trẻ dậy sớm, ngoài chơi một lúc.
Khương Tích loại trừ nguyên nhân, tăng tốc đạp xe.
Với tốc độ nhanh nhất đến trạm xá.
Tiểu Thái cũng là đầu tiên gặp trường hợp , kiểm tra cho Tiểu Thạch Đầu một lượt.
Không tìm nguyên nhân.
Trước tiên hạ sốt cho bé, kê một ít t.h.u.ố.c chống dị ứng.
Bất kể là dị ứng do nguyên nhân gì, hạ sốt vẫn là quan trọng nhất.
Khương Tích sợ bé xảy chuyện gì ngoài ý , nên cùng bé ở trạm xá để theo dõi bất cứ lúc nào.
Rất nhanh chuyện Tiểu Thạch Đầu dị ứng đặc biệt truyền đến tai Hà Xuân Hoa.
Hà Xuân Hoa là đứa trẻ Khương Tích đưa đến, liền bảo La Thu Thực trông con vội vàng chạy tới.
Phải thế nào nhỉ, gừng càng già càng cay.
Đừng thấy cô chỉ trình độ nửa mùa, nhưng cô kinh nghiệm phong phú.
Nhìn một cái là nhận ngay đây là dị ứng do côn trùng c.ắ.n.
Tiểu Thái đưa nghi vấn: “Không đúng chị Xuân Hoa, bọng nước do bọ chét c.ắ.n em cũng từng thấy , thế .”
“Không bọ chét.” Hà Xuân Hoa khẳng định , “Còn một loại côn trùng gọi là kiến ba khoang, nọc độc của nó mạnh.”
Tiểu Thái: “…”
Khương Tích: “…”
Bất kể là loại côn trùng nào, việc chữa trị vẫn là quan trọng nhất.
Hà Xuân Hoa riêng với cô: “Con dùng dung dịch hồ nước bôi cho Tiểu Thạch Đầu, uống chút t.h.u.ố.c chống dị ứng, vài ngày là khỏi thôi.”
“Vậy thì , mà xót cả ruột.” Khương Tích xót xa đến mức hốc mắt đỏ hoe.
Tuy chị em ruột, nhưng chung sống hơn bốn năm, Tiểu Thạch Đầu ỷ cô nhất, tình cảm là hàng thật giá thật.
Hà Xuân Hoa vỗ vỗ vai cô: “Yên tâm , thằng bé nguy hiểm đến tính mạng .”
Khương Tích đầu: “Không nguy hiểm đến tính mạng? Mẹ nuôi, là ẩn ý gì!”
“Những chỗ bọng nước, da hoại t.ử, cho dù bọng nước xẹp , cũng sẽ để dấu vết giống như d.a.o cứa qua.” Hà Xuân Hoa thở dài, “Da non mới mọc màu sắc sẽ giống với vùng da xung quanh, ảnh hưởng vẫn lớn.”
Khương Tích: “…”