Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 311: Môi Hôn Đến Sưng Cả Lên

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:52:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ưm~

 

Hai môi chạm , bốn mắt .

 

Tay còn giữ lấy gáy cô, phòng ngừa tóc cô dính đất.

 

Khi thì bá đạo, khi thì dịu dàng.

 

Trong chuyện , đàn ông một khi chủ động thì phụ nữ thật sự chẳng còn việc gì để .

 

Khương Tích hôn đến mức đầu óc cuồng, vài suýt rên rỉ thành tiếng, nhưng cố gắng kìm nén, sợ các em trong nhà thấy.

 

Trời nóng, quần áo cũng mỏng, cô rõ ràng cảm nhận thứ gì đó đang trỗi dậy.

 

Đang định đẩy , tự thở hổn hển buông cô .

 

Hơi lúng túng : “Xin… xin , …”

 

“Đừng gì cả.” Mặt Khương Tích như lửa nướng qua, nóng bừng bừng.

 

Diệp Thần Phi: “…”

 

Hai cứ thế lẳng lặng đối diện , đối với phản ứng thành thật của cơ thể, là vấn đề mà cả hai đều thể phớt lờ.

 

Diệp Thần Phi chỉ là kìm lòng hôn cô, chứ hề ý tôn trọng cô.

 

Cho dù xảy chuyện gì với cô, cũng sẽ để dành đến đêm tân hôn.

 

Dưới ánh trăng, dung mạo của cô cũng trở nên mờ ảo.

 

Cô gái ngọt ngào, lanh lợi ban ngày, giờ đây thêm một tia quyến rũ.

 

Đôi mắt ánh mặt trời sẽ lấp lánh như nước mùa thu, lúc sáng ngời, dường như giấu cả ngàn vạn vì .

 

Anh chắc sự bốc đồng nhất thời của cô phật ý , là cô quá hổ, trong lòng thấp thỏm yên.

 

Chỉ là cô cho , bèn mở miệng.

 

Hồi lâu, cô mới lên tiếng: “Muộn , mệt mỏi cả ngày, về nghỉ ngơi sớm !”

 

Diệp Thần Phi nhúc nhích: “Tay em…”

 

“Chỉ là cái bọng nước nhỏ thôi, .” Khương Tích giục , “Anh mau nghỉ !”

 

“Vậy em nhà.”

 

“…”

 

Diệp Thần Phi nhà xong, tựa lưng tường hồi lâu thể bình tĩnh .

 

Khương Tích bề ngoài sóng yên biển lặng, thực chất trong lòng cũng nổi sóng to gió lớn.

 

Đêm nay, cô vốn luôn ngủ ngon mất ngủ.

 

Cơ thể của cô tuy nhỏ hơn Diệp Thần Phi ba tuổi, nhưng tuổi thật của cô lớn hơn ba tuổi.

 

Nụ hôn , so với những cái chạm môi lướt qua đây thêm nhiều “dục vọng” ngờ tới.

 

Là cô tiến thì lùi, bỏ qua sự sục sôi nhiệt huyết của một trai trẻ.

 

Bây giờ bàn đến chuyện đính hôn là thật, nhưng bảo cô cứ thế lấy chồng sớm, cô cam tâm.

 

Nếu kết hôn, ít nhất cũng ba năm nữa.

 

Đính hôn là để cho Diệp Thần Phi uống một viên t.h.u.ố.c an thần, cũng là để hiểu tâm ý của cô.

 

Thời đại đính hôn vài năm mới cưới cũng gì lạ, suy cho cùng tuổi của cô vẫn còn nhỏ mà!

 

Nếu đột nhiên đình chỉ học tập, cô vẫn đang học cấp ba huyện thành.

 

Lúc mới xuyên qua, cô học, một là vì bốn đứa trẻ còn nhỏ, hai là vì cô học bao nhiêu năm sớm thấy phiền, căn bản học nữa.

 

Bây giờ bọn trẻ lớn, thể tự lo liệu sinh hoạt, ngay cả Tiểu Thạch Đầu nhỏ nhất cũng nấu cơm , cô cũng chút học .

 

qua làng , sẽ còn quán trọ nữa.

 

Mỗi thời kỳ đều lịch sử của mỗi thời kỳ, cô thể tham gia , cũng coi như là một loại duyên phận.

 

Sau khi đính hôn với học, Diệp Thần Phi để ý ?

 

Cô suy nghĩ miên man, bất tri bất giác nghĩ xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-311-moi-hon-den-sung-ca-len.html.]

 

Bên , trong đầu Diệp Thần Phi là nụ hôn nồng nàn kéo dài đó, càng nghĩ càng thấy nóng…

 

Có thể tưởng tượng , sáng sớm tinh mơ dậy sớm bắt đầu giặt giũ.

 

Lúc hai gặp , mặt còn chút mất tự nhiên, còn cô thì coi như chuyện gì xảy .

 

Cứ như đêm qua chỉ là một giấc mơ của .

 

qua một đêm, vẫn thể thấy môi cô sưng.

 

Cái dáng vẻ hồng hào căng mọng, thoạt chút ngon miệng.

 

Mặt Diệp Thần Phi thoắt cái đỏ bừng đến tận mang tai.

 

Bước tới hỏi: “Tay em đỡ hơn ?”

 

Khương Tích chìa bàn tay trắng trẻo : “Chọc vỡ đau nữa.”

 

“Đã sát trùng ?” Diệp Thần Phi theo cô học gì khác, chỉ học việc sát trùng.

 

“Sát trùng , yên tâm , hôm nay em đeo găng tay.” Khương Tích lấy một đôi găng tay bảo hộ lao động bằng vải cotton nguyên chất, đây là thứ cô tìm trong Không gian lúc ngủ đêm qua, cũng là loại găng tay thuộc thập niên 60, hề cảm giác lạc lõng.

 

Cũng là loại găng tay bảo hộ mà các nhà máy thường phát định kỳ cho công nhân, chỉ là đôi cô lấy bất kỳ ký hiệu nào của nhà máy, ở Hợp tác xã cung tiêu cũng thể mua .

 

Cô còn đưa cho Diệp Thần Phi một đôi.

 

Diệp Thần Phi nhét tay cô: “Em giữ lấy , đợi đôi rách thì dùng đôi . Tay chai sạn hết , dùng găng tay cũng .”

 

Khương Tích đưa qua: “May mà em tầm xa trông rộng, mua dư mấy đôi liền! Anh mau cầm lấy , thiếu đôi của . Mấy đứa Nguyên Bảo trông sân phơi lúa dùng đến, một em dùng hết.”

 

Lúc Diệp Thần Phi mới nhận lấy, cất túi.

 

Vì đôi găng tay tình yêu , cũng xác định đêm qua cô là quá hổ, chứ tức giận.

 

Là do bản quá để tâm, nên mới nghĩ nhiều.

 

Khóe môi bất giác cong lên.

 

Cầm găng tay tràn đầy năng lượng, với cô một tiếng sân đập lúa .

 

Khương Tích thu dọn một chút, cũng chuẩn .

 

Vừa thấy Mạch Miêu đang chằm chằm chớp mắt, cô quơ quơ tay mặt con bé: “Làm gì đấy, ngẩn nghĩ gì ?”

 

Mạch Miêu khá tinh ý, thêm vài giây : “Chị ơi, miệng chị trông sưng sưng ?”

 

“Ơ…”

 

Khương Tích theo bản năng sờ sờ, vội vàng soi gương, đúng là sưng thật!

 

Chột : “Em chị cũng để ý, chắc chắn là tối qua muỗi đốt .”

 

Con muỗi bự nào đó vài bước, thấy câu suýt nữa thì tự vấp ngã.

 

Khương Tích phản ứng của , nhịn bật thành tiếng.

 

Mạch Miêu cho hồ đồ: “Bị muỗi đốt thành thế mà còn vui thế ạ? Chị ơi, chị trúng độc của muỗi chứ?”

 

“Haha…” Khương Tích soi gương, tự giải vây cho sự bối rối của , “Em thấy chị thế buồn ?”

 

Mạch Miêu lắc đầu: “Không thấy, miệng chị muỗi đốt sưng lên vẫn như thường.”

 

Khương Tích mím môi: “Em tuyệt đối đừng với khác là miệng chị muỗi đốt nhé, nếu chị sẽ họ nhạo đấy.”

 

Mạch Miêu chuyện khác , nhưng miệng tuyệt đối là kín nhất, trịnh trọng gật đầu: “Em sẽ với khác , ngay cả Tiểu Thạch Đầu, Mễ Bảo và hai cũng .”

 

“Ngoan!” Khương Tích như ảo thuật lấy từ trong túi một viên kẹo đưa cho con bé, “Ăn xong thì trông sân phơi lúa cùng bọn họ , chị đợi miệng hết sưng qua.”

 

Mạch Miêu cầm kẹo ngoài.

 

Bây giờ chỉ còn một cô ở nhà, cô lấy đá viên từ tủ lạnh trong Không gian chườm lên miệng.

 

Tối qua suy nghĩ lung tung, quên mất chuyện quan trọng thế !

 

Nếu tối qua chườm luôn, sáng nay chắc chắn để dấu vết gì.

 

Cô đang chườm từng chút một, ngoài nhà đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

 

Ngay đó là giọng của Phương Vũ truyền đến: “Chị Tiểu Tích, chị nhà ?”

 

Khương Tích vội vàng cất đá viên , soi gương thấy miệng gần như bình thường, lúc mới lên tiếng đáp: “Có đây, mau nhà .”

Loading...