Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 309: Mau Theo Anh Về Nhà Vỗ Béo Lại
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:52:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không ai ngờ Tôn Đại Sơn đưa thế nào, đưa về thế .
Khương Tích thấy tiếng động vội vàng chạy .
Chiếc xe ba bánh gắn máy xa, Tôn Đại Sơn đang chuyện với bà con xóm giềng.
Quanh quẩn cũng chỉ việc đưa là một sự hiểu lầm, bảo giải tán !
Mọi mấy hài lòng với câu trả lời , nhưng Tôn Đại Sơn chẳng sứt mẻ miếng nào, còn đưa về tận nơi, chắc chắn là chuyện gì .
Sự ngưỡng mộ dành cho ông tăng thêm một bậc, ai cũng cho rằng ông là bản lĩnh lớn, hoặc là chống lưng ở , nếu thể trở về nguyên vẹn như .
Sau khi hết, Khương Tích mới giả vờ như gì hỏi: “Ông ngoại, rốt cuộc là chuyện gì , hiểu lầm nhà ?”
Tôn Đại Sơn cô: “Cháu cũng còn là trẻ con nữa, cho cháu cũng . Cái gã bố gì của cháu ăn trộm vật tư của Ủy ban bắt, còn đ.á.n.h gãy hai chân. Chắc là chịu nổi đòn roi nữa, nên khai bừa là đưa đồ ăn trộm cho ông.”
Khương Tích dựng ngược lông mày: “Cái tên Khương Phong Thu , thật quá đáng ghét! May mà sớm cắt đứt quan hệ với ông , nếu sớm muộn gì cũng ông hại c.h.ế.t! Ông xem ông việc gì hồn của con ! Bản chí tiến thủ thì thôi, còn xa như thế!”
“Ừ, may mà cắt đứt quan hệ, nếu thì hại c.h.ế.t ! một điểm ông thấy kỳ lạ, cứ tưởng sẽ c.ắ.n c.h.ặ.t ông buông, ngờ gặp mặt ông đỡ cho ông!” Tôn Đại Sơn vẫn hiểu nổi vấn đề .
Tuy ông hiểu rõ Khương Phong Thu lắm, nhưng luôn cảm thấy Khương Phong Thu dám vu oan cho ông là mang tâm lý cá c.h.ế.t lưới rách, cứ thế buông tha cho ông, chút bình thường.
Khương Tích hiểu rõ chuyện gì xảy , nhưng cũng sẽ giải thích với ông. Cô hùa theo lời ông : “Không chừng là ông ông cứu ông , cố ý tìm cái cớ để lừa ông đến đó.”
“Cháu nghĩ cũng đúng, cũng như thế!” Tôn Đại Sơn nhớ đến tình cảnh hiện tại của Khương Phong Thu khỏi tặc lưỡi, “Làm loại chuyện , còn ông giúp , cũng lấy cái mặt dày như ! Từ đầu đến cuối hề quan tâm hỏi han các cháu một câu, nếu trong lòng một chút nghĩ đến các cháu, ông cũng sẽ đỡ cho một câu.”
Khương Tích thở dài: “Không nhắc đến con tồi tệ nữa, ông mau nhà xem bà ngoại , ông đưa thế , bà ngoại lo sốt vó .”
Tôn Đại Sơn ba bước gộp hai bước nhà, thực thấy tiếng ông, bệnh của Phùng Ái Trân khỏi quá nửa.
Hai ông bà già từng đỏ mặt cãi , cho dù Phùng Ái Trân chủ kiến mềm lòng, cũng ảnh hưởng đến vị trí của bà trong lòng Tôn Đại Sơn.
Kiều Lệ Vân ngoài, đầu hỏi Tôn Đại Sơn: “Bố, đường bố thấy Chí Dũng và Thần Phi ?”
“Bọn nó ở phía , lát nữa là về tới thôi.” Tôn Đại Sơn xong giục, “Con ở đây thì ai trông bọn trẻ, mau xem bọn trẻ !”
Khương Tích : “Mẹ nuôi đang trông bọn trẻ ở nhà bên cạnh, bọn trẻ ạ.”
Tôn Đại Sơn lúc mới thở phào nhẹ nhõm, nhận lấy bát nước đường từ tay Kiều Lệ Vân.
Phùng Ái Trân cứ lải nhải hỏi han đủ điều, ông cũng kiên nhẫn trả lời từng câu một.
Diệp Thần Phi và Tôn Chí Dũng mười mấy phút mới về tới.
Dù nữa, một phen hú vía cũng coi như thoát nạn.
Kiều Lệ Vân xào vài món thức ăn, giữ ở nhà họ Tôn ăn cơm.
Sau chuyện , Khương Tích sợ Khương Phong Thu giở trò gì nữa, gần như ngày nào cũng đến xem ông một .
Cứ như kéo dài một tuần, hôm nay cuối cùng cũng cần nữa!
Khương Phong Thu phát điên!
Ngày nào cũng lảm nhảm, thần hồn nát thần tính, cũng thể tự lo liệu sinh hoạt, cho dù ngủ cũng sẽ đột nhiên hét lên một tiếng tỉnh dậy dập đầu liên tục, của Ủy ban ném ngoài.
Trước đây ông giả ăn mày, bây giờ thành ăn mày thật, c.h.ế.t đói cũng ai quan tâm.
Bộ quần áo màu đỏ như vết m.á.u ông bốc mùi hôi thối, chỉ vài con chuột thỉnh thoảng gần xem ông c.h.ế.t .
Chuột quan tâm ông c.h.ế.t , mà là lo lắng lúc gặm nhấm chân ông đ.á.n.h c.h.ế.t !
Chân ông mất cảm giác, c.ắ.n m.á.u me đầm đìa mà vẫn ngây dại, khiến những thỉnh thoảng ngang qua lòng thương hại cũng sợ hãi tránh xa, sợ ông sẽ tấn công vô cớ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-309-mau-theo-anh-ve-nha-vo-beo-lai.html.]
Phải Chủ nhiệm Triệu sai ném ông ngoài cũng coi như là một quyết định sáng suốt, giữ ông cũng chẳng hỏi thêm gì, còn buồn nôn!
Mọi tội đều đổ lên đầu gã cao kều tỉnh táo hơn một chút, khép gã tội giám thủ tự đạo ( coi kho ăn cắp đồ trong kho).
Ra ngoài lăn lộn, sớm muộn gì cũng trả giá, đây cũng là do gã tự chuốc lấy.
Khương Tích quan tâm đến bọn họ nữa.
Hôm nay La Thu Thực đến đón con Hà Xuân Hoa.
Cứ mỗi đến lùi ngày về thêm nửa tháng, thật sự chịu nổi nữa !
Anh tính kỹ ngày tháng, cách gặp tuyệt đối hơn mười lăm ngày.
Vừa thấy Hà Xuân Hoa, chú ý gì khác, phát hiện đầu tiên là vợ gầy .
Không dám mặt Khương Tích, sợ cô tưởng trách cô.
Kéo Hà Xuân Hoa sang một bên: “Xuân Hoa, em xem em gầy mấy vòng , mau theo về nhà vỗ béo .”
Hà Xuân Hoa mừng rỡ hỏi ngược : “Em thật sự gầy ?”
“Gầy , gầy cả chục cân chứ, mà xót cả ruột.” La Thu Thực chỉ suông, tính sẵn về nhà ngày nào cũng dùng mỡ lợn xào rau, cho thêm chút thịt mỡ, tuyệt đối sẽ nuôi cô trắng trẻo mập mạp trở .
Hà Xuân Hoa vui vẻ mặt: “Xem em uổng công giảm cân, cuối cùng cũng gầy xuống !”
Khóe miệng La Thu Thực giật giật: “Giảm cân? Em em đang giảm cân?”
Hà Xuân Hoa gật đầu: “ , sinh con xong em béo lên bao nhiêu, ngày nào cũng bắt em ăn nhiều em chẳng cơ hội nào để gầy , bây giờ thì , kế hoạch giảm cân của em thành công.”
La Thu Thực: “…”
La Thu Thực buồn bực quá mất!
Người ai cũng béo lên một chút, cô cứ gầy chứ!
Tuy cũng thừa nhận cô gầy trông sắc mặt hơn , khoan , sắc mặt hơn?
Lúc mới chú ý đến khuôn mặt của cô.
Khuôn mặt cô dường như mịn màng hơn, săn chắc hơn, láng bóng hơn lúc khi đến đây, hơn nữa những vết nám tàn nhang do m.a.n.g t.h.a.i cũng mờ gần như thấy nữa!
Bất giác đưa tay lên sờ mặt cô.
Hà Xuân Hoa gạt tay : “Làm gì đấy, chú ý hình tượng chút , đây ở nhà .”
“Vết nám mặt em hình như biến mất !” La Thu Thực chằm chằm mặt cô, “Trông trẻ mấy tuổi liền.”
Hà Xuân Hoa đưa hai tay lên ôm mặt: “Thế mới đúng chứ! Anh tưởng em chỉ đến đây để giải khuây thôi , em còn vì điều dưỡng cơ thể, chăm sóc da mặt nữa đấy.”
La Thu Thực tò mò: “Điều dưỡng thế nào?”
Hà Xuân Hoa : “Điều dưỡng bằng ăn uống, cộng thêm mát xa.”
“Anh cũng mà, em ăn gì nấu cho em, mát xa cũng thể cho em.”
La Thu Thực cảm thấy chuyện chẳng khó chút nào, hợp tình hợp lý.
Chỉ riêng khoản mát xa, tuyệt đối thể đảm nhiệm .
Hoàn cần ở đây, sớm đơn giản như , thui thủi một ở nhà.
Hạ giọng : “Chúng về nhà thôi Xuân Hoa, em ở đây bao nhiêu ngày, cũng nhớ em bấy nhiêu ngày, em mà về nữa, nhà sắp mọc nấm mốc meo lên .”