Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 295: Hương Hoa Hòe Tháng Năm

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:52:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hoa hòe món gì cũng ngon cả!” Kiều Lệ Vân đếm từng món một, “Có thể bánh hoa hòe, mứt hoa hòe, bánh hấp hoa hòe, hấp bánh bao, sủi cảo, hoa hòe xào trứng…”

 

Khương Tích quen mợ lâu như , từ miệng mợ nhiều nhất chính là chuyện ăn uống, vô cùng hợp ý cô.

 

Cô ánh mắt đầy mong đợi : “Cháu ăn mứt hoa hòe, bánh hấp hoa hòe.”

 

Kiều Lệ Vân sảng khoái đáp: “Vậy thì mứt hoa hòe, hấp bánh hoa hòe, hấp thêm ít bánh bao nhân hoa hòe mà cả cháu thích ăn. Lát nữa cháu gọi mấy đứa Nguyên Bảo qua đây, cho bốn đứa nó cùng ăn.”

 

“Thế thì vất vả cho mợ quá, một nồi to đùng.” Khương Tích chút ngại ngùng, “Chỗ cháu vẫn còn mấy cái bánh bao chay, lát nữa cháu mang qua luôn.”

 

Kiều Lệ Vân trách yêu: “Lúc nào cũng khách sáo với mợ, cháu coi mợ là ngoài, tự coi ngoài thế!”

 

Khương Tích ha hả, “Cháu chụp ảnh cho Điềm Điềm đây, mợ cũng cùng .”

 

“Được!” Kiều Lệ Vân lau tay dậy, cùng cô nhà.

 

Chụp ảnh cho em bé, một thì khó mà .

 

Điềm Điềm đang thức, Kiều Phán Nhi bế cô bé trong nhà, sợ em bé còn nhỏ ngoài sẽ trúng gió nên dám bế khỏi phòng.

 

Thấy Khương Tích bước , cô bé liền lên tiếng chào.

 

Khương Tích khen ngợi: “Phán Nhi giúp việc lớn , trông trẻ con là đáng tin cậy nhất.”

 

“Chị Tiểu Tích, chị định chụp ảnh cho Điềm Điềm ạ?” Kiều Phán Nhi ở trong nhà thấy cuộc trò chuyện của họ, chỉ là đang bế em bé nên ngoài .

 

Điềm Điềm tuy nhỏ, nhưng hễ đặt xuống là .

 

Khương Tích gật đầu, “Lát nữa cũng chụp cho em một tấm nhé.”

 

Kiều Phán Nhi chụp ảnh, nhưng cũng phim chụp đắt, liền xua tay, “Không cần chị Tiểu Tích, hồi Tết chị chụp cho em , đừng lãng phí phim nữa.”

 

Khương Tích mỉm , “Vậy chị chụp cho em và Điềm Điềm một tấm chụp chung nhé.”

 

Kiều Phán Nhi: “…”

 

Kiều Phán Nhi động lòng , len lén Kiều Lệ Vân.

 

Kiều Lệ Vân năng phóng khoáng, “Chụp , cháu cũng vẫn là trẻ con mà!”

 

Kiều Phán Nhi cũng mới mười hai tuổi.

 

Vừa hiểu chuyện ngoan ngoãn.

 

Sống nhờ ở nhà cô, thể nhiều việc thì , ít , yêu mến.

 

Tôn Chí Dũng coi cô bé như con gái ruột, hai vợ chồng Tôn Đại Sơn và Phùng Ái Trân cũng coi cô bé là ngoài.

 

Thiên Tứ lúc đầu còn bài xích, bây giờ cũng coi cô bé như em gái.

 

Khương Tích đối với những cô bé ngoan ngoãn lanh lợi thì sức đề kháng, cũng ngại chụp thêm cho cô bé một tấm ảnh.

 

Chụp ảnh xong, cô liền cùng Kiều Lệ Vân rửa hoa hòe.

 

Sau đó học cách mứt hoa hòe, bánh hấp hoa hòe.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-295-huong-hoa-hoe-thang-nam.html.]

Phùng Ái Trân đặc biệt mang thịt heo sang, một nồi thịt heo hầm miến.

 

Đông , ăn tự nhiên cũng nhiều.

 

Cộng thêm cả đứa bé đang b.ú sữa, tổng cộng mười hai .

 

Nếu cô mang thêm mấy cái bánh bao chay sang, chắc chắn là đủ ăn.

 

Cô vẫn thích ăn mứt hoa hòe, kẹp với bánh bao chay ăn càng thơm.

 

Mợ tay nghề , mở một quán ăn nhỏ cũng tuyệt.

 

Bất kể nguyên liệu bình thường thế nào, qua tay mợ đều thể biến thành món ngon.

 

Ngày hôm , cô dẫn các em hái hoa hòe.

 

Tháng năm hoa hòe rụng, gió thổi thơm đầy đất.

 

Hoa hòe ăn sống cũng mang theo vị thanh mát ngọt ngào.

 

Mễ Bảo trèo cây giỏi nhất, đợi cô xong cái móc, như một con khỉ trèo tót lên cây.

 

Cây quá cao, nhưng to, tính cả tán cây chắc bốn năm mét, tán cây khổng lồ.

 

Cô che mắt lên , “Mễ Bảo xuống , cần trèo lên đó .”

 

Mễ Bảo với cô: “Không chị, em với tới ngay đây.”

 

“Mau xuống đây!” Khương Tích lấy cây sào tre chọc lên, vặn chạm chân bé, khỏi toát mồ hôi hột.

 

Nguyên Bảo xoa xoa tay, “Để em lên kéo nó xuống.”

 

“Không lên.” Khương Tích vội kéo , “Nó mà căng thẳng ngã xuống thì nguy, cứ để nó tự xuống !”

 

Mạch Miêu và Tiểu Thạch Đầu cũng gọi Mễ Bảo xuống, Mễ Bảo vươn tay hái hoa hòe, bẻ một cành cây khá nhỏ.

 

Như một chiến thắng vẫy vẫy tay với họ, ném cành cây xuống cho họ.

 

Miệng còn , “Em hái thêm chút nữa xuống.”

 

Khương Tích trói buộc bản tính thiên bẩm của chúng, nhưng cây là cây keo gai, cành đều gai.

 

Đang định gọi bé xuống nữa, chợt thấy tiếng “Ái chà”.

 

Quả nhiên là gai đ.â.m trúng .

 

Khương Tích xắn tay áo lên, “Khương Mễ Khánh mau xuống đây, nếu xem chị đ.á.n.h em thế nào!”

 

Mễ Bảo chị gọi cả họ lẫn tên , tức là đang tức giận .

 

Không dám tiếp tục bẻ nữa, vội vàng ôm lấy cây to trượt xuống.

 

Không ngờ cành cây móc quần, dùng sức, đũng quần “Xoẹt” một tiếng rách toạc một đường dài.

 

Bản Mễ Bảo chỉ mặc một chiếc quần, chợt thấy m.ô.n.g lạnh toát.

 

 

Loading...