Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 294: Có Độc Anh Cũng Uống

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:51:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dạo tin tức của họ.” Diệp Thần Phi sờ sờ khóe miệng, “Cũng họ sống .”

 

“Không tin tức chính là tin tức , chú Đường và Tiểu Lục chắc chắn sẽ .” Khương Tích quen thuộc kịch bản, giữ thái độ lạc quan.

 

Diệp Thần Phi do dự một chút hỏi: “Tiểu Tích, tính toán thời gian, đại khái qua vụ thu hoạch kép mới thể đính hôn, em sẽ trách chứ?”

 

“Trách gì!” Sớm muộn đối với Khương Tích mà quan trọng, chỉ cần kết hôn ngay là , đính hôn chỉ là một trong những khâu đó.

 

Diệp Thần Phi nghiêm túc : “Đính hôn mặc dù là kết hôn, nhưng cũng tổ chức quá vội vàng. Cho dù là đính hôn, cũng để em nở mày nở mặt.”

 

Khương Tích phản ứng : “Anh là vì chuyện đính hôn mà phát sầu đấy chứ?”

 

“Anh luôn sợ em tủi .” Diệp Thần Phi dành những điều nhất cho cô, “Đợi mụn nước khóe miệng xẹp xuống, em dẫn chính thức thăm thím Xuân Hoa nhé! Lần vặn đúng lúc thím sinh em bé, đều gặp mặt chính thức.”

 

Trong lòng Khương Tích khẽ động: “Mụn nước , ngày mai chúng thể .”

 

“Không .” Diệp Thần Phi che khóe miệng , “Anh để ấn tượng cho thím Xuân Hoa.”

 

Khương Tích thấy để ý hình tượng như , nhịn : “Được , thì . Em pha cho chút t.h.u.ố.c trị mụn nước, bôi lên hai ngày là khỏi thôi.”

 

“Không cần phiền phức thế , chỉ cần em trách , hai ngày nữa tự nó xẹp xuống thôi.”

 

Mồi lửa của Diệp Thần Phi chính là cô, vị trí của cô trong lòng lớn mạnh đến mức thể chi phối cảm xúc và cơ thể .

 

Chỉ cần cô để ý chuyện đính hôn muộn một chút, cục tức tích tụ trong lòng lập tức tan biến, còn cần t.h.u.ố.c thang gì nữa!

 

Khương Tích , quyết định trong uống ngoài bôi kết hợp.

 

May mà năm ngoái cô trồng nha đam trong sân, nha đam tác dụng tiêu viêm kháng khuẩn.

 

Bôi cho chút dịch nha đam nguyên chất, dùng giấm trắng, mật ong pha một cốc nước hạ hỏa.

 

mặc kệ cho cái gì, đều nhận hết.

 

Khương Tích thấy hỏi cũng thèm hỏi, : “Anh sợ em hạ độc ?”

 

“Có độc cũng uống, chỉ cần là em đưa.” Diệp Thần Phi sớm trúng độc của cô, ăn sâu tận xương tủy.

 

Tin tưởng cô, còn hơn cả tin tưởng chính .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-294-co-doc-anh-cung-uong.html.]

Khương Tích: “...”

 

Đợi uống xong, cô rót thêm một cốc.

 

Ôn tồn : “Uống từ từ thôi, ai giành với , uống nhanh quá hiệu quả .”

 

Diệp Thần Phi ngoan ngoãn uống chậm , nãy uống nhanh quá, đều nếm mùi vị gì.

 

Uống chậm mới phát hiện, chua, ngọt, còn kiểu chua ngọt đàng hoàng, nếu nếm kỹ, thật sự ngon.

 

vẻ mặt đầy mong đợi của cô, từng ngụm từng ngụm từ từ uống hết.

 

Phải là, cô trong lòng sẽ siêu ngọt ngào.

 

Trong lòng ngọt ngào, thì khó uống đến mấy cũng cảm nhận nữa.

 

Khương Tích đợi việc, may xong quần áo cho các em, bắt đầu may quần áo cho .

 

Học tay nghề may quần áo thật sự , cần cầu cạnh ai.

 

Máy khâu càng dùng càng trơn tru, thể dựa cảm giác may thành bất kỳ kiểu dáng nào .

 

Xuân ấm hoa nở, thích hợp nhất là mặc quần áo mới chụp ảnh.

 

Cảnh sắc mùa xuân ở đây cũng khá , kỹ thuật chụp ảnh của Diệp Thần Phi cũng nâng cao ít, còn đang đợi chụp ảnh cho cô.

 

Nhắc đến chụp ảnh, cô mới nhớ chụp ảnh cho con gái nhỏ của cả là Điềm Điềm, Điềm Điềm đầy tháng xong qua mấy ngày , vẫn chụp ảnh!

 

Cô đặt quần áo đang may dở xuống, sang nhà cả .

 

Kiều Lệ Vân hết cữ , nên bận rộn gì thì bận rộn nấy, vốn dĩ là chịu yên, coi như giải phóng.

 

Sở thích lớn nhất của mợ là mày mò các món ăn ngon.

 

Mặc dù nguyên liệu hạn, nhưng khó tài nấu nướng của mợ.

 

Lúc Khương Tích qua đó, mợ đang rửa hoa hòe, nhiệt tình vẫy tay gọi: “Tiểu Tích, cháu đến đúng lúc lắm, mợ hái ít hoa hòe, lát nữa ăn cơm ở đây nhé.”

 

Khương Tích hai chậu hoa hòe lớn hỏi: “Cái ăn thế nào ạ?”

 

 

Loading...