Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 290: Về Nhà Cởi Áo Ra Cho Em Xem!

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:51:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dạ dày cháu khó chịu, hôm khác cháu nhất định sẽ hầu rượu cả một trận sảng khoái!” Diệp Thần Phi nhiều.

 

Khương Tích nhận chút vấn đề, nâng ly rượu lên : “Hay là cháu hầu rượu cả một chút nhé?”

 

“Cháu thì thôi , hôm khác bảo Thần Phi hầu rượu .” Tôn Chí Dũng chắc chắn thể để cô uống rượu.

 

Phùng Ái Trân gọi Diệp Thần Phi: “Thần Phi, ăn thức ăn lúc còn nóng . Dạ dày khó chịu thì đừng uống rượu với họ nữa, đứa trẻ cũng thật thà quá, ly nãy đáng lẽ nên uống.”

 

Diệp Thần Phi : “Ông ngoại vui mà, thể ông mất hứng !”

 

Tôn Đại Sơn đổi giọng gọi ông ngoại, vểnh râu : “Coi như tiểu t.ử thông minh, mau ăn , ăn xong đưa Tiểu Tích bọn chúng về nhà!”

 

“Vâng ạ!” Diệp Thần Phi sảng khoái nhận lời.

 

Thực cho dù dặn dò, cũng sẽ đưa về.

 

Trên đường về, bốn đứa Nguyên Bảo tung tăng chạy lên phía .

 

Anh và Khương Tích thong thả phía .

 

Màn đêm mờ ảo, những vì lấp lánh như những viên kim cương vụn rải rác khắp bầu trời đêm.

 

Anh gì, cô cũng gì.

 

Cánh tay buông thõng của mấy chạm tay cô, nắm lấy sợ mấy đứa trẻ đột nhiên đầu thấy.

 

Khương Tích đầu hỏi: “Hôm nay uống ít thế là , ốm thương ?”

 

“Không , chỉ là uống thôi.” Diệp Thần Phi đ.á.n.h trống lảng, đó ngẩng đầu chuyên tâm nghiên cứu những vì trời, đang đoán xem ngày mai là ngày nắng ngày râm.

 

Khương Tích vẫn cảm thấy thật, gặng hỏi: “Anh , em thèm để ý đến nữa!”

 

Diệp Thần Phi trả lời một nẻo: “Mau kìa, chỗ đó giống một dấu hỏi ngược ?”

 

Khương Tích theo tay lên , quả thực thấy một dấu "¿" ngược, cộng thêm hình tam giác đó là chòm của cô —— chòm Sư Tử.

 

càng trả lời một nẻo, cô càng cảm thấy vấn đề.

 

“Rốt cuộc , em đây!”

 

định , cũng theo bản năng kéo cô .

 

Cô khẽ kêu lên một tiếng, ôm lấy lưng .

 

Anh "hít" một tiếng kêu đau.

 

Khương Tích vội vàng dời tay : “Anh thương ?”

 

Lần giấu nữa, đành thú nhận: “Bị thương nhẹ một chút.”

 

Khương Tích mới tin, thương nhẹ một chút mới ảnh hưởng đến việc uống rượu.

 

Kéo tay : “Đi, về nhà cởi áo cho em xem!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-290-ve-nha-coi-ao-ra-cho-em-xem.html.]

Diệp Thần Phi: “...”

 

Diệp Thần Phi mặc cho Khương Tích kéo , tiên về nhà cô lấy hộp t.h.u.ố.c đưa về nhà .

 

Lúc mới : “Cởi !”

 

Diệp Thần Phi đành cởi áo ngoài , để lộ nửa màu đồng cổ rắn chắc.

 

Khương Tích rảnh nghiên cứu cơ bụng tám múi vặn của , lập tức những vết xước từ xuống lưng cho kinh hãi!

 

Run giọng hỏi: “Đây là sói cào?”

 

“Ừ, về muộn quá, gặp bầy sói. Anh còn kéo về hai con để bên ngoài, em thể tiếp tục thịt sói khô. Dạo bận xây nhà, săn cũng ít . Chỉ là sợ em lo lắng nên mới cho em .” Diệp Thần Phi bộ mặc áo , cô cản .

 

Cô xót xa : “Đều thương thành thế cũng cho em , vết thương xử lý sẽ mưng mủ, nhiễm trùng hai còn phiền phức hơn!”

 

Diệp Thần Phi ngược an ủi cô: “Không , cần ngạc nhiên như !”

 

Nước mắt Khương Tích rơi xuống: “Anh đến bệnh sợ nước ?”

 

“Nghe .” Diệp Thần Phi lau nước mắt cho cô hỏi, “Sao tự nhiên nhắc đến cái ?”

 

“Trong móng vuốt sói virus giống như ch.ó, xử lý thỏa đáng, khả năng sẽ mắc bệnh sợ nước.” Khương Tích cố ý dọa , “Hơn nữa loại virus đều thời kỳ ủ bệnh, lúc đó thể biểu hiện , nhưng một tháng thì chắc chắn . Thời kỳ ủ bệnh của nó là từ một đến ba tháng, hơn nữa vô phương cứu chữa.”

 

Bệnh sợ nước cũng chính là bệnh dại, virus dại phát hiện năm 62, nhưng bệnh dại đến năm 70 mới Ủy ban Virus Quốc tế chính thức đặt tên.

 

Diệp Thần Phi cô lo lắng, gật đầu : “Sau sẽ chú ý. Anh còn em, nỡ để bản xảy chuyện!”

 

“Em thấy nỡ lắm, em đoán lầm thì, chắc là đều cho em chuyện thương đúng ?” Khương Tích hề tức giận, chỉ xót xa chuyện gì cũng tự gánh vác.

 

Diệp Thần Phi: “...”

 

Diệp Thần Phi quả thực ý , ngờ thấu.

 

Chỉ : “Anh cầu hôn em , chỉ chịu trách nhiệm với em, mà còn chịu trách nhiệm với chính bản nữa.”

 

Cô từng tấc từng tấc sạch cho , đau đến mức mồ hôi hột cũng rịn .

 

đến một tiếng rên cũng phát , vì những lời của cô, trong lòng vui sướng.

 

Sau khi xử lý xong vết thương, Khương Tích hỏi thời gian cụ thể cào xước, xác định quá hai mươi tư giờ, liền lấy ống tiêm từ trong túi y tế .

 

Lần tiêm cho đang hôn mê, để thấy cũng .

 

Viện cớ : “Đây là kim tiêm và t.h.u.ố.c em xin chị Tiểu Thái, chính là để phòng hờ ai thương, vặn dùng cho ! đừng với khác nhé, chị Tiểu Thái lén cho em là vi phạm quy định !”

 

“Thuốc gì ?” Diệp Thần Phi cô sẽ hại , nhưng cứ nghĩ đến việc tiêm thường là tiêm m.ô.n.g, liền tỏ vẻ kháng cự.

 

Khương Tích bình tĩnh cầm vắc xin phòng dại xé nhãn mác : “Thuốc tiêu viêm.”

 

Diệp Thần Phi toát mồ hôi hột: “Cái... cái đó, thể uống t.h.u.ố.c, cần tiêm .”

 

Khương Tích lóng ngóng rút t.h.u.ố.c nước. Quả quyết : “Không ! Anh là sợ tiêm đấy chứ?”

 

 

Loading...