Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 273: Con Trai Tôi Sao

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:51:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sao Lại Không Có Chim..

 

“Sinh ?”

 

Khương Tích nhảy xuống khỏi xe đạp, lao thẳng trong nhà.

 

kịp rõ là gì, cô Dương Đại Cước đẩy ngoài giống hệt La Thu Thực.

 

“Hai đợi một lát, dọn dẹp thỏa hẵng .”

 

“Xuân Hoa chứ?”

 

“Mẹ nuôi chứ?”

 

La Thu Thực và Khương Tích gần như đồng thanh, ai cũng quan tâm đến Hà Xuân Hoa đầu tiên.

 

Dương Đại Cước : “Mẹ tròn con vuông, hai cứ yên tâm đợi ở ngoài .”

 

“Mẹ tròn con vuông?” Não La Thu Thực đột nhiên đình trệ, xác nhận , “Lại là con trai ?”

 

Dương Đại Cước liếc xéo ông, “Không thích con trai ?”

 

“Thích, thể thích, đều là nhà họ La cả, chỉ cần Xuân Hoa bình an vô sự là , con trai con gái quan trọng.” La Thu Thực thừa nhận lúc thấy là con trai ông chút hụt hẫng nhỏ, nhưng dù là con trai con gái đều do vợ sinh , ông thể thích .

 

Dương Đại Cước thích lời thật lòng, “Thích thích thì cũng nhận, chuyện do ông quyết định. Con trai mà, cũng chỉ là chuyện cưới vợ thôi, coi như ông ngoài việc thêm một đứa con trai thì thêm một đứa con gái.”

 

, bà gì cũng đúng.” La Thu Thực trong nhà, “ thăm Xuân Hoa ?”

 

“Đừng vội, đợi thêm lát nữa.” Dương Đại Cước xong nhà, “Chưa gọi hai , ông và Tiểu Tích tuyệt đối đừng nhé.”

 

“Được !” La Thu Thực e ngại việc vén rèm cửa liên tục sẽ Hà Xuân Hoa trúng gió, nên vén rèm lên xem, cứ qua cửa ngừng.

 

Khương Tích cũng cảm thấy con trai con gái đều quan trọng, quan trọng là bà nội bình an vô sự.

 

La Thu Thực quả thực để trong lòng, thấy trong nhà thể , nửa khắc cũng dừng mà lao ngay .

 

Nắm lấy tay Hà Xuân Hoa, khẽ : “Xuân Hoa, bà chịu khổ ! Bà là công thần của nhà họ La chúng . Năm thằng ranh con mà dám hiếu thuận, đ.á.n.h c.h.ế.t chúng nó.”

 

Tóc Hà Xuân Hoa ướt đẫm, đôi mắt mờ mịt, đáp ông, chỉ mơ màng gọi “Tích Bảo”.

 

Khương Tích vội vàng nắm lấy tay của bà, “Mẹ nuôi, con ở đây! Mẹ , em bé cũng khỏe.”

 

Hốc mắt Khương Tích bất giác đỏ hoe, nhẹ nhàng an ủi bà.

 

Hà Xuân Hoa cố gắng mở mắt , “Ừm, , chỉ là buồn ngủ, chợp mắt một lát .”

 

Bà thực sự mệt , mệt đến mức mở nổi mắt.

 

Trong đầu là những mảnh ký ức nương tựa lẫn với Khương Tích ở kiếp , chỉ Khương Tích ở bên cạnh bà mới an tâm.

 

Khương Tích lau mồ hôi hột cho bà, túc trực bên cạnh rời nửa bước.

 

Tình tích lũy qua hai kiếp là điều ngoài thể hiểu .

 

La Thu Thực đắp chăn cho bà, thấy mí mắt bà ngày càng sụp xuống, lo lắng hỏi Tiểu Thái: “Xuân Hoa cô thật sự chứ?”

 

“Không . Từ lúc sinh đến giờ gần sáu tiếng , để chị ngủ một lát !” Tiểu Thái giúp Dương Đại Cước lau dọn sạch sẽ cho đứa bé, dùng chiếc chăn nhỏ bọc .

 

Lúc La Thu Thực mới yên tâm hơn một chút.

 

Còn về việc Hà Xuân Hoa cứ lẩm bẩm quên Khương Tích, ông cũng nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy bà tấm lòng nhân hậu.

 

Đợi bà ngủ say, ông mới bế đứa bé.

 

Đứa bé bọc gọn trong chiếc chăn nhỏ, vì sinh đủ tháng, là t.h.a.i đơn, nên nhăn nheo như Tiểu Hướng Dương và Tiểu Trạch Dương hồi nhỏ, tóc tơ cũng khá đen.

 

La Thu Thực nửa ngày dám đưa tay bế, “Thằng nhóc mọc thủy linh thế , nếu bà với nó là con trai, chắc chắn sẽ tưởng đây là một cô con gái.”

 

Tiểu Thái đang định lên tiếng, Dương Đại Cước kéo kéo tay áo cô .

 

Trêu chọc , “Thu Thực, còn ngẩn đó gì, mau bế con trai út của ông !”

 

... thế ...” La Thu Thực luống cuống tay chân, đột nhiên bắt đầu từ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-273-con-trai-toi-sao.html.]

 

“Ông xem ông khẩu thị tâm phi , miệng thì chê, mà bế cũng thèm bế, thật khiến đau lòng mà!” Dương Đại Cước đón lấy đứa bé từ tay Tiểu Thái, “Tội nghiệp đứa bé ngoan thế , cần thì bế nhé, đừng thấy ba đứa con trai , vẫn cưng đứa lắm đấy.”

 

“Thế , con trai cũng là bảo bối của nhà .” La Thu Thực cẩn thận đón lấy.

 

Thực đứa bé quá đỗi mỏng manh, ông bế thế nào cũng thấy quá thô lỗ.

 

Dương Đại Cước và Tiểu Thái , hiểu ý .

 

Cánh tay La Thu Thực cứng đờ, vội vàng cẩn thận đặt xuống giường sưởi, để đứa bé cùng Hà Xuân Hoa.

 

Đứa bé quá nhỏ, mắt còn mở, thể , cũng thể là đáng yêu, chỉ cái trắng trẻo hồng hào.

 

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ trong nhà, Tiểu Thái và Dương Đại Cước rời .

 

La Thu Thực ngoài tiễn hai họ, Khương Tích ở trong nhà chăm sóc Hà Xuân Hoa và em bé.

 

Em bé ngoài lúc mới sinh một trận, thì chỉ ngủ.

 

Cũng cần chăm sóc gì đặc biệt.

 

Tiểu tiện đại tiện thì tã là .

 

Tã lót đều là đồ thừa từ hồi cặp sinh đôi còn nhỏ, giặt sạch phơi khô từ lâu, chút mùi lạ nào.

 

Hà Xuân Hoa tiếng của em bé đ.á.n.h thức, ngủ bao lâu.

 

La Thu Thực theo lời dặn của Tiểu Thái chuẩn nước nóng và sữa bột, thấy tiếng liền lập tức lao tới.

 

Thấy Khương Tích định tay, liền vội : “Để bố ! Thay tã, bố kinh nghiệm .”

 

Bây giờ theo kinh nghiệm của ông, tè thì là ị.

 

Không tè ị thì là đói.

 

Trẻ sơ sinh ít khi đói, dùng phương pháp loại trừ lập tức thể khẳng định là tè hoặc ị .

 

Khương Tích cũng sự nhanh nhẹn của ông chọc , “Con cũng , bố nuôi khách sáo quá .”

 

“Không khách sáo.” La Thu Thực giải thích, “Việc bẩn việc mệt để bố , con bưng trứng gà và cháo kê bố nấu xong qua cho nuôi con, để bà ăn miếng cơm nóng . Bụng xẹp một lớn như , chắc chắn là đói từ lâu .”

 

“Vâng ạ, con ngay đây.” Khương Tích thấy ông bận rộn, ngờ nhanh như chuẩn xong đồ ăn .

 

Hà Xuân Hoa yếu ớt mỉm : “ thật sự đói , sinh con đúng là việc tốn sức lực.”

 

“Vậy bà ăn nhiều một chút, Tiểu Thái , ăn nhiều mới mau hồi phục. Nước đường đỏ, muối vừng đều chuẩn xong , hôm nào rảnh hầm canh gà cho bà.” La Thu Thực rửa tay , lau khô xong mới về phía đứa bé.

 

Sợ tay lạnh, ông ủ tay trong chăn một lát.

 

Hà Xuân Hoa thấy ông chu đáo như , khóe miệng nhếch lên một đường cong tuyệt .

 

Nhìn động tác của ông, bà chút lơ đãng.

 

Chỉ thấy ông cẩn thận mở chăn , trong miệng còn ngâm nga điệu nhạc quen thuộc, vẻ mặt đắc ý.

 

Bàn tay nhỏ xíu của em bé quơ quào khắp nơi điểm tựa, đôi chân nhỏ còn trói buộc cũng đạp loạn xạ.

 

La Thu Thực đang chuẩn ngây .

 

Đứng sững tại chỗ nhúc nhích.

 

Hà Xuân Hoa vội hỏi: “Sao thế?”

 

“Xong .” La Thu Thực suy sụp phịch xuống giường sưởi, “Xong xong ...”

 

Hà Xuân Hoa thử, em bé cũng bệnh tật gì, bình thường.

 

La Thu Thực ngẫm nghĩ cũng chuyện gì thất đức, xảy chuyện , sắc mặt đều trắng bệch.

 

Khương Tích thấy tiếng cũng chạy tới hỏi: “Xảy chuyện gì ạ?”

 

La Thu Thực nhận giọng biến đổi, lẩm bẩm tự : “Con trai ... chim...”

 

 

Loading...