Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 258: Đưa Thím Ba Vào Đồn Công An

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:49:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không thể , suy luận gần với sự thật.

 

Khương Tích khâm phục khả năng suy luận của ông ngoại.

 

Lúc đó Diệp Thần Phi mặt ở hiện trường, cụ thể xảy chuyện gì cũng , chỉ lẳng lặng lắng , phát biểu thêm lời nào thừa thãi.

 

Những khác mặt ở đó nương theo mạch suy nghĩ của Tôn Đại Sơn, càng nghĩ càng thấy kinh hãi.

 

Kim Hoa định tiếp tục ngụy biện, đột nhiên cảm thấy vụn băng nhét trong quần áo, lập tức nhảy dựng lên.

 

Kinh hoàng : " , . Là chị phát hiện và Cát Dân lén lút quan hệ bất chính, Cát Dân lúc mới bịt c.h.ế.t chị , tay, thật sự tay."

 

" cô cũng cứu cô , ?" Diệp Thần Phi điểm mấu chốt của vấn đề, "Cô trơ mắt bịt c.h.ế.t, còn đáng ghét hơn cả tự tay."

 

Kim Hoa dập đầu về phía Tôn Đại Sơn: " nhất thời hồ đồ, thật sự chị c.h.ế.t mà!"

 

từ đầu đến cuối thừa nhận là do Tôn Tiểu Như phát hiện bà và Cát Dân thông đồng bán họ nên mới tay tàn độc.

 

Khương Tích ngay bà sẽ ngốc đến mức , cũng định để bà , thậm chí hài lòng với câu trả lời như .

 

Nếu thật sự sự thật, cô cũng sẽ rước lấy rắc rối.

 

bán lúc đầu chính là Kim Hoa và Cát Dân.

 

Nếu điều tra kỹ, chừng dây dưa một thời gian dài.

 

Tôn Đại Sơn bảo Tôn Chí Dũng trói Kim Hoa , đưa đến công an cũng đợi trời sáng mới .

 

Sau khi nhốt Kim Hoa phòng chứa củi, do Tôn Chí Dũng canh giữ, lúc mới thổn thức ai về nhà nấy.

 

Khương Tích cũng vội vàng lẻn về nhà.

 

Sáng hôm lúc Diệp Thần Phi nhắc đến chuyện với cô, cô giả vờ như gì, vô cùng khiếp sợ, chạy chậm đến nhà họ Tôn.

 

hai bố con Tôn Đại Sơn tích cực, sớm đưa Kim Hoa đến Cục Công an huyện thành.

 

Diệp Thần Phi theo : "Em thì cùng em."

 

"Muốn ." Khương Tích xem Kim Hoa tự thú là một chuyện, ngoài nếu cô để tâm, thì vẻ bình thường, dù chuyện cũng liên quan đến của xác .

 

Còn mấy đứa trẻ Nguyên Bảo thì ở nhà, Kim Hoa từng đến Phân tràng 3.

 

Không cô bảo vệ chúng quá mức, thực sự là chúng cũng chẳng giải quyết gì, hơn nữa lúc đó cô còn bảo Nguyên Bảo giữ chân Cát Dân, chúng còn ấn tượng gì , cô cũng chắc chắn.

 

Để đảm bảo sơ suất, cứ xử lý Kim Hoa tính.

 

Kim Hoa thành thật tự thú, công an cũng theo lời khai của bà , dẫn bà tìm Cát Dân.

 

Đi về về, mất ba ngày thời gian.

 

Đáng tiếc họ đến muộn, Cát Dân ốm c.h.ế.t và chôn cất.

 

Ốm c.h.ế.t là do Xú Nữu .

 

Còn là ốm c.h.ế.t hành hạ đến c.h.ế.t. Người ngoài thể nào .

 

dân làng thể xác nhận quả thực chôn cất.

 

Xú Nữu tuy tuy béo, nhưng ngốc.

 

Đã c.h.ế.t đối chứng, đương nhiên sẽ thừa nhận Cát Dân là do cô đ.á.n.h ngất mua về, mà Cát Dân mê hoặc, ở đây ăn uống , tình nguyện.

 

Còn gia đình mua Kim Hoa, càng thừa nhận.

 

Huống hồ tay Kim Hoa còn đeo còng 8, phụ nữ phạm tội ai mà nhận.

 

Giằng co qua , chỉ Kim Hoa ngậm đắng nuốt cay.

 

Xui xẻo nhất chính là Kim Hoa, khi nhận tội Kim Hoa giam giữ.

 

Không nhân chứng quan trọng là Cát Dân, đày đến nông trường cải tạo.

 

Cái gì mà ngày ba bữa đảm bảo no ấm, đến nơi mới là bà nghĩ quá .

 

Chỗ ngủ rắn rết chuột bọ ổ, cơm thừa canh cặn, ăn cám nuốt rau, còn thoải mái bằng chỗ lợn ở.

 

Đáng sợ hơn là, ngày nào cũng đ.á.n.h lòng bàn chân.

 

Điều đối với phụ nữ là khoan dung lắm , bên đàn ông là dùng gậy đ.á.n.h m.ô.n.g.

 

Lao động hàng ngày cũng thể thiếu, đặc biệt là thời gian bà đến đúng mùa bận rộn nhà nông, đúng là kêu trời trời thấu kêu đất đất chẳng .

 

Khương Tích theo dõi bà vài ngày, sống t.h.ả.m như cũng yên tâm !

 

Bốn Nguyên Bảo cũng chuyện thím ba tự thú từ miệng khác, vẫn luôn canh cánh trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-258-dua-thim-ba-vao-don-cong-an.html.]

 

Đặc biệt là Nguyên Bảo.

 

Lúc Tôn Tiểu Như c.h.ế.t, Nguyên Bảo tám tuổi.

 

Tám tuổi vẫn nhớ một chuyện, nhưng nhớ diện, chỉ là một vài hình bóng mờ nhạt.

 

Nghi hoặc mấy ngày mới nhịn hỏi Khương Tích: "Chị ơi, thím ba và chú thật sự g.i.ế.c ?"

 

"Ừ. Thím tự thú với công an , đây là tự thím , sẽ sai ." Khương Tích xong hỏi, "Em còn nhớ trông như thế nào ?"

 

Nguyên Bảo chút hổ: "Nhớ ạ, nhưng nhớ rõ lắm, hình như gầy gầy, mắt to."

 

Lần đầu tiên Khương Tích thấy Tôn Tiểu Như, Tôn Tiểu Như đang nhắm mắt.

 

Dựa ký ức của Khương Chiêu Đệ thể nghĩ một chút, cũng gần giống như Nguyên Bảo .

 

Người nhà họ Tôn mắt đều to, đặc biệt là khi gầy càng rõ ràng.

 

Cơ thể của cô và mấy đứa em mắt đều nhỏ, bất kể là giống bố giống , đều là mắt hai mí.

 

Tiểu Thạch Đầu cũng là mắt hai mí.

 

Tiểu Thạch Đầu bò bên cửa sổ : "Em nhớ trông như thế nào."

 

"Không chuyện đau buồn nữa, các em thăm nuôi ?" Khương Tích phá vỡ bầu khí bi thương, "Mẹ nuôi sắp sinh em bé , chị thăm."

 

"Em ."

 

"Em ."

 

"Em cũng ."

 

"Đều ."

 

"..."

 

Khương Tích dẫn các em xuất phát.

 

Càng gần đến ngày dự sinh, Hà Xuân Hoa càng lo âu.

 

Đau đầu, đau lưng, lúc bụng cũng đau.

 

Không chỗ nào dễ chịu.

 

Trước đây bà yếu ớt như , nhưng chống đỡ nổi những cảm xúc tiêu cực do đủ loại khó chịu, đủ loại lo lắng mang .

 

Không t.h.a.i đầu, còn căng thẳng hơn cả t.h.a.i đầu.

 

Nếu La Thu Thực cản , bà đều trực tiếp theo Khương Tích đến ở.

 

La Thu Thực cũng mấy ngày ngủ ngon , còn đối phó với đủ loại công việc.

 

Tuy dọa trẻ con, nhưng tinh thần căng như dây đàn.

 

Húc Dương đều dám dẫn hai đứa em đến mặt họ, cố gắng giảm bớt sự tồn tại.

 

Không gây phiền phức, cũng phá rối.

 

Sự xuất hiện của mấy Nguyên Bảo, vui mừng khôn xiết!

 

Hai đứa nhỏ cũng vui mừng.

 

Bảy đứa trẻ lớn nhỏ đều nhà, chỗ nào rộng rãi thì chạy đó chơi.

 

Điều cũng để cho Khương Tích đủ thời gian ở bên Hà Xuân Hoa.

 

Khương Tích kiên nhẫn hỏi: "Mẹ nuôi, ăn gì, con cho ."

 

Hà Xuân Hoa xoa bụng tinh thần uể oải: "Mẹ chẳng ăn gì, mấy ngày nay cảm thấy em bé cử động mấy, huyện thành kiểm tra cũng tiện, Tiểu Thái luôn , vẫn cảm thấy yên tâm. Không đứa bé thể..."

 

"Phủi phui, nuôi nghĩ bậy bạ."

 

Khương Tích sờ thử, bụng bà quả thực phản ứng gì.

 

Trong lòng cũng chút thắc mắc.

 

hiểu, nhưng cô máy móc.

 

Khóa trái cửa , lấy từ trong gian một chiếc ống Doppler.

 

"Cái vẫn là để trong nhà kho, sách hướng dẫn vẫn còn. Chúng thể dùng phương pháp khoa học để kiểm tra, như sẽ lo lắng nữa."

 

Mắt Hà Xuân Hoa sáng lên: "Mẹ quên mất, mau cho tim t.h.a.i ."

 

 

Loading...