Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 249: Hóa Ra Anh Vẫn Còn Đang Ghen

Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:49:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh Thần Phi ạ, sẽ là hàng xóm mới của em!”

 

Khương Tích tự nhiên, khóe miệng cũng vương nét .

 

Diệp Thần Phi thấy tiếng đầu , phủi phủi đất tay bước tới.

 

“Tiểu Tích, khách đến ?”

 

Khương Tích bế Tiểu Hướng Dương xuống xe ngựa, bế Tiểu Trạch Dương xuống: “Hai nhóc sẽ ở chỗ em vài ngày.”

 

“Anh Thần Phi, còn em nữa!” Húc Dương nhiệt tình chào hỏi, sợ bỏ sót .

 

Diệp Thần Phi : “Húc Dương, em cao thế ?”

 

Húc Dương kiễng chân so với : “Còn kém nhiều lắm!”

 

“Không vội, em còn nhỏ mà.” Diệp Thần Phi Lục Truy, nhưng khóe mắt cũng quét qua .

 

Đối với sự xuất hiện của , mấy hoan nghênh.

 

Lục Truy cảm thấy nguy cơ sâu sắc, mặt cứng đờ hỏi: “Sao xây nhà ở đây?”

 

“Tại thể xây ở đây?” Diệp Thần Phi lý lẽ hùng hồn, “Xây ở đây mới tiện cho chăm sóc họ.”

 

Lục Truy nhíu mày: “Cậu chăm sóc họ, là gì của họ?”

 

tình nguyện chăm sóc họ, chẳng lẽ còn qua sự cho phép của ?” Diệp Thần Phi một tay bế một đứa trẻ, hai đứa trẻ khanh khách.

 

Lục Truy: “...”

 

Lục Truy sự quyết đoán như , càng sự thẳng thắn như .

 

Trong lúc nhất thời gì để đáp .

 

Khương Tích cảm thấy tật cũ thích hỏi cặn kẽ của tái phát, khi đặt câu hỏi liền : “Anh Lục Truy, cũng khá bận, bọn em giữ ăn cơm nữa, về với nuôi một tiếng, để yên tâm, hai đứa nó ở chỗ em đảm bảo vấn đề gì.”

 

“Được.” Lục Truy do dự một chút , “Tiểu Tích, vài lời riêng với em.”

 

“Tiểu Tích tiện.” Diệp Thần Phi chắn mặt cô, “Có lời gì thể đường hoàng , cứ riêng.”

 

Khương Tích hùa theo lời : “Vậy thì ở đây , Thần Phi cũng ngoài.”

 

Câu “ ngoài” khiến Lục Truy nghẹn họng, đổi giọng: “Cũng chuyện gì, sắp đến ngày giỗ của Tiểu Lục , đưa em đến mộ xem .”

 

Khương Tích đều quên mất chuyện , Tiểu Lục cũng lâu gửi thư đến. lời từ miệng Lục Truy , chút gượng gạo khó tả. Với nguyên tắc diễn kịch diễn cho trót, cô : “Em nhớ , đến lúc đó em sẽ đưa Nguyên Bảo và cùng , cần đợi em .”

 

“Vậy !” Lục Truy da mặt dày đến cũng chống đỡ nổi nữa, huống hồ cũng loại da mặt siêu dày.

 

Đều về thế nào, dọc đường tâm trí để .

 

Đang là mùa cày cấy mùa xuân, ai để ý đến cảm xúc của .

 

Ngay cả Tô Mạn Linh cũng còn quan tâm nữa, cô gần như mỗi tháng đều trao đổi hai bức thư với Tôn Chí Kiệt, qua giữa hai dường như xu hướng vượt qua tình bạn.

 

Thậm chí còn phát hiện Lục Truy đến bên cạnh.

 

Bởi vì cô thiết với Khương Tích, Lục Truy do dự một chút hỏi: “Cô cạnh nhà Tiểu Tích xây nhà mới ?”

 

“Biết chứ, ?” Tô Mạn Linh là nhận lời nhờ vả của Tôn Chí Kiệt, chuyên môn xem qua.

 

Nhà khá lớn, sân cũng rộng.

 

Khá .

 

Lục Truy hỏi: “Hàng xóm mới của em ý đồ bất chính với em , một trai hai mươi mấy tuổi sống cạnh em cảm thấy thích hợp lắm, chị Xuân Hoa là quản, chuyện gì xảy ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-249-hoa-ra-anh-van-con-dang-ghen.html.]

 

Tô Mạn Linh lúc mới nhận , quan tâm Khương Tích quá mức. Suy nghĩ một chút : “Anh nghĩ nhiều , chị Xuân Hoa ý kiến gì, thêm chăm sóc Tiểu Tích, chị cũng yên tâm hơn chút. Hơn nữa, nhà ông ngoại em cũng đều ở cùng một phân tràng, đều ý kiến gì, vả thủ tục xây nhà cũng là ông ngoại em phê duyệt!”

 

Lông mày Lục Truy nhíu c.h.ặ.t hơn, gì đáng sợ hơn sự ngầm đồng ý của những xung quanh Khương Tích.

 

Anh cuốc cỏ một cách vô thức, suy nghĩ xem rốt cuộc tình cảm thế nào với cô, nhất thời để ý cuốc trúng chân , lập tức tỉnh táo .

 

Tô Mạn Linh bên cạnh thấy chân chảy m.á.u, gọi đưa đến trạm xá, chạng vạng tối dành thời gian kể hành động bất thường hôm nay của cho Hà Xuân Hoa.

 

Trong lòng Hà Xuân Hoa rõ, lập tức cho Khương Tích , chủ yếu là cũng liên lạc với cô ngay.

 

Lúc Khương Tích đang dỗ hai nhóc.

 

Trời càng lúc càng tối, cảm xúc của hai đứa càng định.

 

Lúc đến , bây giờ nhớ , một đứa , hai đứa đều ầm lên.

 

Khương Tích bảo Mễ Bảo, Mạch Miêu và Tiểu Thạch Đầu biểu diễn một đoạn "Trí Đấu", tác dụng.

 

Cô đành tung đòn sát thủ, cũng chính là v.ũ k.h.í lợi hại để dỗ trẻ con.

 

Hai nhóc ăn kẹo sữa Đại Bạch Thố, ăn bánh quy, còn uống nước mật ong, lúc mới nữa.

 

Hai nhóc đến đây hề nhàn rỗi.

 

Ngoài việc xem đội thi công xây nhà, còn chơi với Hắc Tử.

 

Vốn dĩ hai đứa khá sợ Hắc Tử, Hắc T.ử thấy chúng lạ lẫm, cũng sủa ầm ĩ một lúc.

 

Vẫn là Diệp Thần Phi công tác tư tưởng cho Hắc Tử, dẫn Hắc T.ử chơi cùng hai đứa, chúng mới sợ nó. Sự hưng phấn cứ kéo dài mãi, nhảy nhót tung tăng chỗ nào chúng chơi đến, sức lực cũng dùng gần hết .

 

Cộng thêm một trận, cũng tốn sức, đang ăn bánh quy thì ngủ .

 

Mấy đứa trẻ Húc Dương và Nguyên Bảo cũng mệt bở tai.

 

Xếp hàng rửa chân lên giường đất ngủ.

 

Diệp Thần Phi lo lắng cô chăm sóc hai đứa nhỏ, cố ý ở thêm một lúc, thấy chúng ngủ say sưa, lúc mới : “Anh cũng nên về .”

 

“Em tiễn .” Khương Tích giữ , cô cũng sớm lên giường đất ngủ.

 

Chăm trẻ con thật sự mệt, còn chăm nhiều đứa cùng lúc.

 

Diệp Thần Phi gì, bước cửa.

 

Ngay lúc cô tiễn đến cửa, đột nhiên ôm lấy cô.

 

Cô sững sờ.

 

Trong khoảnh khắc điều nghĩ đến là một bản tin từng xem kiếp , vì lúc ôm bạn trai dùng sức quá mạnh, cô gái gãy mấy cái xương sườn.

 

Cô sâu sắc lo lắng cho xương sườn của , sợ lực sĩ trong lúc kích động lỡ tay ôm xương sườn của thành gãy vụn.

 

hề khoa trương như tưởng tượng, cái ôm của ấm áp, cũng khống chế lực đạo, sẽ thương.

 

Ôm vài giây : “May mà sớm bày tỏ tâm ý với em, em cũng chê bai . Nếu em ở bên khác, sẽ phát điên mất.”

 

Mặt cô nóng lên: “Đồ ngốc, tự nhiên những lời ?”

 

Diệp Thần Phi dịu dàng vuốt ve má cô: “Có một lời , nhưng thể . Lục Truy đến từ thành phố lớn, điều kiện cũng hơn , nhiều ưu thế, em chọn , cũng là điều dễ hiểu. sợ em cần , buông tay em. Không em, thật sự sẽ phát điên.”

 

Khương Tích lúc mới phản ứng , sắp trôi qua một ngày , hóa vẫn còn đang ghen.

 

Cầm lấy tay c.ắ.n một cái: “Nói ngốc nghếch gì thế, em thể chọn ! Chẳng lẽ thái độ của em đủ rõ ràng, khiến cảm giác an đến ? Anh đối xử với em, thì chịu trách nhiệm với em đến cùng, bây giờ ôm em , nếu còn những lời khốn nạn nữa, thì em sẽ trừng phạt !”

 

 

Loading...