Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 247: Phương Phương Chết Rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:49:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám đông hóng hớt vây quanh xì xào bàn tán, đều vô cùng tò mò.
Chuyện kỳ dị thế ai từng trải qua, tường mà thể chiếu phim nhỏ, mà nhân vật chính trong phim nhỏ chính là hai đang thẩm vấn, họ cũng quen hai .
Hai thảo luận để g.i.ế.c c.h.ế.t Thọt, ăn là bánh bao to.
Nhóm nhà họ Tôn ôn hai đều nên cảm ơn ai, chuyện cũng quá kịp thời .
Tôn Chí Dũng kích động : “Thấy , cô đến bây giờ vẫn còn nghĩ đến việc hại nhà , thể tha cho họ.”
Lãnh đạo nông trường xem đến nhập tâm, qua não liền theo thói quen : “Dễ dễ , đợi chúng xem xong .”
Tôn Đại Sơn kéo kéo Tôn Chí Dũng, hiệu bình tĩnh chớ nóng vội.
Chiếu đến đoạn gay cấn, ai cảm thán một tiếng: “Mông_trắng thật!”
Lúc các đồng chí nữ che mắt , nhưng cũng qua kẽ tay lén lút xem, các đồng chí nam mà còn tiếng nuốt nước bọt, vươn dài cổ rõ hơn một chút.
Phương Phương tìm một cái lỗ nẻo chui xuống, hổ đến mức từ mặt đỏ bừng đến tận mang tai, cô đều thấy đang c.h.ử.i cô lăng loàn, c.h.ử.i cô là đĩ_điếm, còn c.h.ử.i cô là đồ tiện nhân, thậm chí những từ ngữ miêu tả khó hơn, câu khó hơn câu , câu hạ lưu hơn câu .
Cổ tay Thọt bóp đau điếng, cô hề nghi ngờ Thọt sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cô bất cứ lúc nào, càng dám ngẩng đầu ánh mắt của Thọt.
Nhị Lư cũng nhũn chân , lời thành thật khai báo khoan hồng cũng thành trò .
Trong phim nhỏ, thề thốt son sắt g.i.ế.c Thọt.
Tiêu đời , còn là do chủ động đề xuất.
Hai họ chính là ăn nhịp với , cá mè một lứa.
Tuy nhiên, điều đám đông hóng hớt quan tâm chỉ những thứ , xem đến đoạn gay cấn nhất, nhà họ Tôn dẫn xông đè hai họ xuống.
Phần kích thích nhất đột ngột dừng , điều khiến hô to tiếc nuối.
“Còn nữa ?”
“Sao chiếu nữa?”
“Thế lấp lửng quá, chuyện gì thế ?”
“Hai họ thật hổ, tồi tệ đê tiện.”
“Không thể tha cho họ.”
“Còn xem...”
“Đợi , là đoạn lúc mới bắt đầu thế ?”
“Không , quần áo giống .”
“Ăn là bánh ngô nướng.”
“...”
Khương Tích sớm đoán sẽ phản ứng , cho nên...
Tiếp theo trực tiếp chiếu là nội dung của ngày hôm qua.
Mặc dù một cảnh hành động đến ba phút, nhưng bộ phim nhỏ vẫn khiến xem đến đỏ mặt tía tai.
Cuối cùng cũng xem ghiền!
Tôn Đại Sơn về phía Diệp Thần Phi, bởi vì từ đầu đến cuối theo dõi Nhị Lư chỉ .
cũng vẻ mặt ngơ ngác, căn bản chuyện gì xảy , động tác đặc biệt nào cả.
Cùng với việc video kết thúc, tiếng thở dài của cũng truyền đến.
Có hai đoạn phim nhỏ, đều căm phẫn sục sôi, hận thể lóc thịt hai kẻ xa thối nát .
Làm bậy, còn kế hoạch mưu hại tính mạng khác.
Cộng thêm con rắn độc đang ngọ nguậy yếu ớt trong túi vật chứng, Phương Phương và Nhị Lư dám giảo biện nữa.
Nhị Lư khai báo.
Phương Phương cũng còn cứng miệng nữa.
Cô bây giờ cứng miệng cứng miệng, còn ý nghĩa gì nữa, cũng còn sức lực để cứng miệng nữa.
Thọt từ lúc nào bóp cổ cô , cô giãy giụa vài cái, ngấn lệ về phía Đảng Sinh.
Đáng tiếc Đảng Sinh cô .
Đảng Sinh đang nôn.
Nếu hôm nay thấy đủ buồn nôn , thì hai trong phim nhỏ hôm qua càng khiến buồn nôn hơn.
Thọt điên cuồng bóp cổ Phương Phương, trong đầu đều là cảnh Phương Phương lén lút lưng sinh con với đàn ông khác, còn g.i.ế.c c.h.ế.t , nhất là động tác nguyên thủy của hai , càng kích thích .
Mấy quản giáo khác hợp sức đều kéo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-247-phuong-phuong-chet-roi.html.]
Thọt khi uống rượu sức lực lớn, hận đến tột cùng.
Phương Phương dùng chút sức lực cuối cùng của sinh mệnh đều vùng vẫy thoát , cứ như c.h.ế.t trong cơn thịnh nộ vô tận của Thọt.
Giọt nước mắt cam lòng lăn dài, đôi mắt trợn trừng bao giờ nhắm nữa.
Cô thậm chí còn kịp nhớ thiếu niên gặp yêu mấy năm , trong đầu sự dịu dàng Đảng Sinh từng trao chiếm cứ.
Chuyện cũ thể đầu, cuối cùng cũng chỉ là giấc mộng Nam Kha.
Tiếp theo xử lý Nhị Lư thế nào, Khương Tích tiếp tục xem nữa, với tốc độ nhanh nhất về nhà.
Thời gian còn sớm, khi nấu cơm cho đội thi công xong, cô liền trong nhà ngẩn ngơ.
Ngay cả Tiểu Thạch Đầu gọi cô cũng thấy.
Tiểu Thạch Đầu lắc lắc cánh tay cô: “Chị ơi, chị khỏe ạ?”
“Chị .” Khương Tích dậy xem đồng hồ, đến giờ đội thi công ăn cơm.
Cô bảo Tiểu Thạch Đầu với của đội thi công một tiếng, đúng giờ dọn cơm.
Lại giống như hôm qua để phần cơm cho Diệp Thần Phi.
Khi Diệp Thần Phi về, hơn chín giờ tối.
Trời tối đen.
Bọn trẻ cũng ngủ say.
Cô hâm nóng nồi thức ăn lớn, đặc biệt xào thêm mấy quả trứng gà cho .
Diệp Thần Phi lấy bát gắp cho cô hơn một nửa: “Em cũng ăn .”
Khương Tích quả thực cũng ăn cơm, nhưng hề thấy đói.
Có lẽ là thấy t.h.ả.m trạng cái c.h.ế.t của Phương Phương trong lòng bóng ma, chút cảm giác thèm ăn nào.
Lại đưa hết trứng gà cho .
“Anh ăn , em ăn no .”
“Một ăn nhiều thế lãng phí quá, để ngày mai ăn .” Diệp Thần Phi chỉ ăn tượng trưng vài miếng, liền ăn nữa.
Kể chuyện xảy hôm nay cho cô một lượt.
Ngoài việc cô Phương Phương c.h.ế.t , còn là Nhị Lư và Thọt đồng thời tống giam.
Nhị Lư cụ thể kết án mấy năm, còn chờ nghiên cứu.
kết cục của Thọt thể dự đoán .
G.i.ế.c trắng trợn, kẹo đồng là chạy thoát .
Cô bằng kỹ năng diễn xuất tinh trạm, kinh ngạc cảm thán một phen.
Lại giả vờ tò mò hỏi: “Trên tường xuất hiện hình ảnh của họ, chuyện cũng quá kỳ dị ?”
“Quả thực kỳ dị, nghĩ thế nào cũng hiểu nổi.” Trí tưởng tượng hạn của Diệp Thần Phi dùng cạn , đều hiểu nổi.
Cô rụt cổ : “Không là ông trời cũng chướng mắt, thu phục cô đấy chứ?”
Diệp Thần Phi dịu dàng : “Sợ ?”
Cô gật đầu: “Hơi . em chuyện trái lương tâm, cho dù nửa đêm cũng sợ ma gõ cửa.”
“Suỵt!” Diệp Thần Phi dùng hai ngón tay bịt miệng cô , “Đã nửa đêm , đừng tự dọa .”
Cô mỉm : “Anh cũng sợ ?”
“Anh sợ tối nay em ngủ .” Diệp Thần Phi hề che giấu sự bụng đối với cô, “Ngày mai đôn đốc họ xây nhanh hơn chút, tranh thủ chuyển qua ở sớm. Như yên tâm, cũng nơm nớp lo sợ.”
Cô vốn định cần vội, lời đến khóe miệng : “Vâng.”
Có ở đây, thật sự cảm giác an .
Nguy hiểm tiềm ẩn đều giải quyết, cũng về nhà ngủ .
Đêm nay, Khương Tích mất ngủ.
Không vì sợ, mà là trong đầu sẽ bất giác nghĩ đến nhiều chuyện, đều khống chế .
Bà nội sắp đến ngày dự sinh , cô cũng phiền.
sáng hôm với Diệp Thần Phi một tiếng, để tự giải quyết bữa cơm của đội thi công, nhân tiện chăm sóc các em, thẳng đến hậu cần.
Khi đến nơi, Hà Xuân Hoa vác bụng bầu to đang thư của Triều Dương, trong ánh mắt đều là sự dịu dàng. Mọi sự bàng hoàng của Khương Tích, trong khoảnh khắc cũng trở nên vững tâm.
Đặt đồ mang đến xuống, hỏi: “Mẹ nuôi, tươi như hoa thế , Triều Dương lập công ?”
“Lập công thì , chỉ là thành công quân y .” Hà Xuân Hoa đưa bức thư cho cô, “Thằng nhóc còn nhắc đến con đấy.”