Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "Trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 245: Bắt Trộm Bắt Tang, Bắt Gian Bắt Cặp
Cập nhật lúc: 2026-04-20 23:49:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vài chiếc lá cỏ đang rung rinh, lá cỏ cao, thấy phía là gì, chỉ thấy một con thỏ rừng đột nhiên lao .
Nhị Lư Phương Phương đẩy thở phào nhẹ nhõm, : “Nhìn em căng thẳng kìa, chẳng qua chỉ là một con thỏ rừng thôi.”
“ còn tưởng bám theo. Hắn mà chuyện của và , sẽ bóp c.h.ế.t mất.” Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, những giọt mồ hôi của Phương Phương lấm tấm đầy trán.
Bất giác sờ sờ chiếc cổ hôm qua bóp, vết bầm cổ vẫn còn, sờ sẽ thấy đau âm ỉ.
Nhị Lư ôm lấy cô , dáng đàn ông : “Đừng sợ. Hắn mà dám ức h.i.ế.p em nữa, sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t cả , dù cũng chẳng thiếu một .”
Bất kể lời bao nhiêu phần trăm là c.h.é.m gió, Phương Phương vẫn thích , ít nhất cũng tìm một tia an ủi.
Có thể g.i.ế.c là nhất, cô hận thể g.i.ế.c ngay bây giờ, nhưng thể bẩn tay .
Nhị Lư bằng lòng , thì để tay, cô cũng vui vẻ giải quyết rắc rối trong một .
Nhị Lư tùy ý c.h.é.m gió, đến nước c.h.é.m gió mất tiền, cần bán mạng, động tác tay cũng dừng .
Gân xanh trán Đảng Sinh nổi lên, hai mắt đỏ ngầu, nếu Phương Phương bây giờ vẫn là vợ , thể g.i.ế.c c.h.ế.t đôi cẩu nam nữ .
Phương Phương còn là vợ nữa.
Hơn nữa Diệp Thần Phi đè , sức lực lớn bằng , căn bản thể nhúc nhích.
Nghĩ đến việc hai còn quan hệ gì nữa, cơn giận đó cũng biến thành nỗi buồn đặt .
Họ đều quan hệ gì nữa , mà vẫn ôm ảo tưởng thực tế, càng hận bản tranh khí.
Là trong lòng ích kỷ cô thể cải tà quy chính, cho cô thêm một cơ hội. Nghe tin tức liên quan đến cô , bỏ dở công việc trong tay sống c.h.ế.t đòi theo.
Đáng tiếc cô từng như trong lòng nghĩ, tâm tư vẫn độc ác như .
Nhắc đến g.i.ế.c , giống như nhắc đến g.i.ế.c gà, mắt cũng chớp.
Dần dần còn giãy giụa nữa, sự bốc đồng xông qua đó cũng nhạt dần.
Diệp Thần Phi cảm nhận sự đổi của , lực tay cũng nới lỏng một chút.
Nếu đột nhiên một con thỏ rừng lao , chắc chắn sẽ phát hiện.
Anh ngược sợ phát hiện, vốn dĩ đến đây là để bắt họ mà, chỉ là sợ bỏ lỡ sự tương tác và giao lưu sâu sắc hơn của hai .
Lại rằng, con thỏ rừng là Khương Tích cố ý thả từ Không gian để giải vây cho họ.
Khương Tích ngoài lo lắng cho Đảng Sinh, còn lo lắng Tôn Chí Dũng sẽ kìm nén .
May mà bên cạnh ông ngoại ở đó, ông ngoại khá vững vàng, đang đợi thời cơ nhất, bóp c.h.ặ.t t.a.y , thịt của lõm xuống.
Tôn Chí Dũng thấy Phương Phương như , nghĩ đến Ngũ Ngọc Phân ngoại tình, những chuyện quá khứ chịu nổi đó cứ lởn vởn trong đầu xua , nắm c.h.ặ.t cỏ đất, sắp vò nát cả cỏ.
Phương Phương để mặc Nhị Lư trực tiếp vận động, mà dặn dò : “Anh trộm đứa con của con tiện nhân Kiều Lệ Vân đó cho , đem con của cô cho sói ăn; thiêu rụi xác của Khương Tích, để cô c.h.ế.t chỗ chôn.”
“Được, đều em, sẽ bẩn tay em, trực tiếp xách đứa bé đó cho sói ăn.” Nhị Lư lúc tên lên dây, hứa hẹn chắc nịch, kéo quần cô .
Phương Phương thấy đồng ý sảng khoái, còn chủ động hùa theo.
Giọng họ lớn lắm, nhưng ở đây ngoài tiếng họ chuyện cũng âm thanh nào khác, rõ ràng.
Chuyện ai mà nhịn nữa, Tôn Đại Sơn lệnh một tiếng, mấy đồng loạt xông lên.
Đè hai kẻ cởi quần xuống đất.
Bốp──
Tôn Chí Dũng đợi họ phản ứng , tát Phương Phương một cái , lầm, Phương Phương mà tâm tư độc ác như .
Muốn đem con của cho sói ăn, còn thiêu rụi Tiểu Tích, bây giờ hận thể đem cô cho sói ăn.
Bố Thất Xảo lấy dây thừng , gọi Đảng Sinh một tiếng, lúc mới phát hiện Đảng Sinh xông tới, đang ngây tại chỗ.
Nghe thấy gọi tên , mới phản ứng .
Chạm ánh mắt Phương Phương qua, nôn mửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/song-xuyen-sach-thap-nien-60-cua-hai-ba-chau-tra-xanh-mot-tay-nuoi-con-mot-tay-va-mat-cuc-pham/chuong-245-bat-trom-bat-tang-bat-gian-bat-cap.html.]
Buồn nôn đến mức lộn mửa.
Phương Phương đầu , thậm chí sợ thấy .
Mặc cho trói cô .
Cô cũng ngờ sẽ gặp Đảng Sinh trong cảnh .
Mặc dù lúc đó cô thích Đảng Sinh, nhưng thể Đảng Sinh cho cô sự ấm áp và sự che chở thực sự.
Ai thấy bộ dạng hiện tại của cô , cô đều thể quan tâm, nhưng Đảng Sinh thì .
Nhị Lư cũng sợ hãi: “Các... các tìm đến đây?”
“Tao mày đừng hòng bỏ trốn, chạy đến tao cũng sẽ bắt mày.”
“Mày cố ý thả tao?” Nhị Lư lúc mới phản ứng , “Hóa tao mới là kẻ ngốc, mày cố ý thả tao!”
Diệp Thần Phi đầu Tôn Đại Sơn: “Đưa thẳng đến nông trường cải tạo ạ!”
“Ừ.” Tôn Đại Sơn vẻ mặt ngưng trọng, vui buồn.
Đưa đến nông trường cải tạo cũng là Diệp Thần Phi và Khương Tích bàn bạc , ở đó đàn ông hiện tại của Phương Phương, trừng trị cô thì giải quyết vấn đề từ gốc rễ trong một .
Họ mang theo cả vật chứng, con rắn độc định dùng để hại đang uốn éo trong túi.
Phương Phương hét lớn: “ , các thể đưa . chẳng gì cả, cản trở các .”
Tôn Chí Dũng véo mặt cô vặn một vòng: “Lúc cô gọi là bố cũng là một cô gái , biến thành bộ dạng độc ác như ma quỷ thế , chúng đều thấy hết cô còn cứng miệng!”
Phương Phương đau đến mức mở nổi miệng, vành mắt đỏ hoe.
Tôn Đại Sơn tàn nhẫn ít: “Đi thôi, đến nông trường cải tạo .”
Nhị Lư cũng đang giãy giụa, tù hai chuyện đùa .
Vội la lên: “ chẳng gì cả, buông thật sự chẳng gì cả!”
“Đều g.i.ế.c .” Bố Thất Xảo ở cùng Thất Xảo lâu ngày, ít nhiều cũng nhiễm tính hóng hớt.
Nhị Lư vội giải thích: “Không g.i.ế.c, g.i.ế.c, lừa cô đấy.”
Phương Phương đột ngột sang : “Anh gì, g.i.ế.c? Không cô c.h.ế.t , dám lừa ?”
“Cô đừng hại , thể g.i.ế.c !” Nhị Lư lý lẽ, “Hơn nữa g.i.ế.c cũng g.i.ế.c chứ, cô xem họ lợi hại thế nào kìa.”
“Đồ khốn!” Phương Phương thẹn quá hóa giận, “Không ...”
“ chỉ thôi mà!” Nhị Lư thấy may mắn vì chỉ , “Nói phạm pháp chứ!”
Phương Phương hận thể xé xác .
Nếu Nhị Lư việc cho cô , cô cũng sẽ trao cho .
Tên khốn mà lừa cô !
Cô đúng là đồ ngu, mà nhẹ tin lời tên khốn !
Bây giờ còn bắt, càng mất mặt hơn.
“Chậc chậc...” Bố Thất Xảo tặc lưỡi, “Lần các đ.á.n.h tự khai nhé, rắn độc trong túi còn mang theo cho các đây.”
Nhị Lư vội vàng : “Chú ơi, cháu sai , cho cháu thêm một cơ hội nữa , cháu chỉ cô mê hoặc thôi, xin cho cháu thêm một cơ hội nữa.”
Bố Thất Xảo Tôn Đại Sơn: “Chính chủ ở đây , còn cơ hội, cái ông nội mày !”
Nhị Lư:
Tôn Đại Sơn gì, thẳng về phía .
Đảng Sinh nôn đến mức mặt trắng bệch.
Do dự một chút cũng theo.